Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 544: Đến khi em đã hai vạch rồi, em ấy vẫn còn đang tự dằn vặt chính mình

Lần suy sụp tinh thần này của Cố Gia Nhi là lần nghiêm trọng nhất mà Cố Linh Y từ nhỏ đến lớn chưa từng chứng kiến.

Thân thể và tinh thần của em gái dường như đã suy kiệt hoàn toàn, trở nên thất thần và tiều tụy.

Cố Linh Y bất đắc dĩ phải xin nghỉ cho cả hai và bận rộn chăm sóc em gái Gia Nhi, hễ rảnh là lại ở bên cạnh trò chuyện và khuyên nhủ em gái.

Từ lời kể của em gái, Cố Linh Y cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao em ấy lại đột ngột bùng nổ cảm xúc như vậy.

Đầu tiên là đoạn video được mã hóa giấu trong máy tính của cô bị em gái Gia Nhi tìm thấy, em ấy đã xem được hình ảnh cô và Lộ Mãn ngọt ngào đi dạo phố.

Rồi lại gặp chuyện phiền lòng của Cúc Tiểu Ngọc học tỷ nên Cố Gia Nhi ít nhiều cũng tự đặt mình vào hoàn cảnh đó và không khỏi đồng cảm.

Cuối cùng là như một ngòi nổ kích vào điểm bạo phát: cô luôn mong mỏi được gặp Lộ Mãn để đoàn tụ sau bao ngày xa cách, nhưng không ngờ Lộ Mãn lại cố tình giấu giếm cả chuyện về nhà một chuyến.

Trong lòng em gái cứ chất chứa mãi nỗi đau buồn và u uất, cuối cùng nhân lúc một cửa xả lũ bị vỡ thì tất cả đã bộc phát ra ngoài.

Đến mức em ấy đã nói ra những lời mà ngay cả bản thân sau đó cũng có chút hối hận——đó là những lời bộc bạch tình cảm chân thành dành cho Lộ Mãn trước mặt chị gái.

“Linh Y, chị đừng để bụng nhé...”

Hai chị em cuộn mình trong chăn. Nhân lúc tâm sự riêng tư mỗi tối, Cố Gia Nhi áy náy nói: “Em nói mấy lời đó không nghĩ trước sau gì cả...”

Cố Linh Y lắc đầu: “Không sao đâu, Gia Nhi.”

Sau một lần cãi nhau to vì thú nhận sự thật thì hai chị em song sinh càng trân trọng và gìn giữ mối quan hệ của mình hơn, trong lòng đều cẩn trọng chăm sóc cảm xúc của đối phương.

Cố Gia Nhi vốn dĩ vẫn luôn kiềm chế khá tốt. Miệng thì nói “cứ chung sống hoà thuận rồi tính sau” và chôn giấu tình cảm dành cho Lộ Mãn vào sâu trong lòng, vẫn luôn gọi anh là "anh" và bình thường biểu hiện ra cứ như thể thật sự chỉ là “em gái” của anh.

Nhưng thời gian trôi qua, Lộ Mãn và Cố Linh Y càng ngày càng thân mật. Đối với cô mà nói, đó lại càng là một sự trừng phạt chậm rãi nhưng tàn nhẫn.

Cứ như một bài hát mà Cố Gia Nhi thường xuyên bật đi bật lại——rõ ràng là bộ phim của ba người nhưng tôi lại mãi chẳng có tên. [Đây là bài Vẫn Luôn Tĩnh Lặng do Hoàng Yến Lân (nghệ danh A-Sun) trình bày. Bài hát này là nhạc phim Tiên Kiếm Kỳ Hiệp 2005, gắn liền với chuyện tình bi thương của nhân vật Lâm Nguyệt Như]

Lần cô giả làm chị gái mình khi đi tắm suối nước nóng khiến Lộ Mãn nhận nhầm chính là một lần buông thả không kìm nén được từ sâu trong lòng.

Vốn dĩ có một lớp giấy dán cửa sổ giờ đây tương đương với việc bị chọc thủng, vậy nên Lộ Mãn cũng vì thế mà tìm cách tạo thêm khoảng cách.

Nhưng sự “cai nghiện” này đối với Cố Gia Nhi mà nói lại càng khó chịu hơn.

Trước đây còn có thể làm anh em và làm bạn bè, giờ đây không còn lớp giấy dán cửa sổ che đậy thì đến cả gặp mặt cũng phải trốn tránh.

Nếu là cô gái khác cứ quấn lấy Lộ Mãn thì Cố Linh Y đã sớm xù lông rồi. Cô sẽ đưa ra tối hậu thư cho Lộ Mãn: bạn gái và “người phụ nữ bên ngoài” chọn lấy một.

Nhưng duy nhất chỉ có cô em gái ruột song sinh của mình là cô lại hoàn toàn bó tay.

Ngược lại cô còn đồng cảm mà xót xa cho em gái, nhưng biết làm sao đây? Lộ Mãn đâu thể chia sẻ cho em ấy được...

Sau khi bước sang tháng bảy, Cố Gia Nhi dần dần điều chỉnh lại tâm lý và một lần nữa quay trở lại với công việc cùng với học tập và cuộc sống thường ngày.

Nhưng thỉnh thoảng em gái Gia Nhi vẫn thất thần, thỉnh thoảng lại buồn bã. Có mấy lần Cố Linh Y nhìn thấy cảm giác như em gái mình vô cớ muốn bật khóc, nhưng cuối cùng lại cố chớp mắt rồi ngẩng đầu lên mà kìm nén lại.

Cố Linh Y thực sự lo lắng cho em gái nên một hôm nọ đã chủ động gọi điện về nhà.

...

"Alo~ Mẹ ơi!"

Cố Gia Nhi đột nhiên nhận được điện thoại của Văn Nghệ, còn tiện thể xem giờ.

"Sao ban ngày mẹ lại đột nhiên gọi cho con thế ạ~"

"Mẹ nhớ con không được sao?"

Giọng Văn Nghệ dịu dàng: "Gia Nhi, mẹ muốn đi biển chơi một chút nên cũng tiện thể ghé thăm hai đứa, con có hoan nghênh không?"

"Ơ?" Cố Gia Nhi ngập ngừng nói: "Chúng con sắp nghỉ hè rồi, sắp về nhà rồi mà mẹ. Mẹ chạy một chuyến cũng đủ phiền phức rồi..."

"Đôi lòng đỏ trứng non này thật sự không hoan nghênh mẹ rồi." Văn Nghệ giả vờ trách yêu.

Bà đương nhiên đoán được nỗi lo của con gái út, thế là tiếp tục nói: "Chỉ có mẹ và mợ con thôi, ba các con phải họp bàn cung ứng hàng hoá nên không thể đi được."

"Thật ạ!"

"Ông ấy không đến cũng tốt, khỏi phải gặp chị con để rồi chúng ta lại phải đứng bên cạnh khuyên can."

"Hoan nghênh mẹ! Mẹ khi nào đến ạ?" Cố Gia Nhi lập tức đổi giọng.

"Ngày mai sẽ đến."

Ngày hôm sau, Văn Nghệ đưa chị dâu Đoàn Lộ đến khách sạn ven biển trước, sau đó tự lái xe đến dưới chung cư của cặp song sinh.

"Mẹ ơi~" (x2)

Văn Nghệ nhìn hai cô con gái lao tới ôm chầm lấy mình, Cố Linh Y dường như thở phào nhẹ nhõm, còn Cố Gia Nhi vừa nhìn thấy bà thì vành mắt đã đỏ hoe.

"Trước tiên đi xem Đạo Đạo đã, mẹ kiểm tra xem các con nuôi nó thế nào rồi."

"Mẹ ơi, rốt cuộc mẹ đến thăm Đạo Đạo hay là đến thăm chúng con vậy ạ?"

Ba mẹ con vừa cười nói vừa lên lầu. Cố Linh Y và Văn Nghệ ở lại một lúc, rồi cô cố ý viện cớ có việc tìm Lăng Chi để lại không gian cho mẹ và em gái nói chuyện riêng.

Cô gõ cửa phòng Lăng Chi, hai người tựa lưng vào ghế lười ngồi xuống vai kề vai.

"Em là người báo tin cho dì Văn à?"

Cố Linh Y khẽ gật đầu: "Tình trạng của Gia Nhi bây giờ em thực sự không yên tâm, thậm chí còn muốn đưa em ấy đến bệnh viện tâm lý khám thử, nhưng không tiện lắm..."

Nói thật, cô chị này vẫn là "thủ phạm" khiến em gái có chút trầm cảm.

"Dì Văn đi cùng em ấy thì chắc là được."

Lăng Chi ôm cánh tay Cố Linh Y: "Mau khỏe lại đi, Gia Nhi cần bắt đầu một cuộc sống mới. Nếu không cứ thế này mãi, lỡ một ngày nào đó em đã hai vạch rồi mà em gái em vẫn còn đang tự dằn vặt mình..."

"Hoàng Lăng Chi chị đang nói cái gì vậy!"

Cố Linh Y tức giận chọc lét eo cô bạn thân.

"Cứ cái đà các em không biết kiềm chế thế này..." Lăng Chi nhún vai: "Khó nói lắm."

"Xì!"

Lăng Chi nghĩ ngợi rồi nói: "Mấy hôm trước chị cũng khuyên Gia Nhi rồi nhưng cảm thấy em ấy và Khải Thừa học trưởng giống hệt nhau, nếu nút thắt trong lòng không được gỡ bỏ thì sẽ không ổn đâu."

"Em ấy nói lý do tức giận thay cho Khải Thừa học trưởng chính là vì học trưởng khiến em ấy nhớ đến Lộ Mãn trước đây."

"Ừm, nói như vậy thì đúng là có chút chút."

Cố Linh Y thở dài: "Tối hôm Lộ Mãn trở về, chúng em còn đến quán bar tìm Khải Thừa học trưởng. Lộ Mãn còn nói riêng với em lý do anh ấy đồng cảm với Khải Thừa học trưởng là vì thông qua học trưởng khiến anh ấy nhìn thấy bóng dáng của Gia Nhi..."

Lăng Chi đành chịu: “Hai người này sao lại có những ăn ý kỳ quặc đến thế ở khoản này chứ!”

“Về Khải Thừa học trưởng, Lộ Mãn và em có cái nhìn khá giống nhau về anh ấy. Anh ấy chân thành với tình cảm, việc hy sinh cho đối phương khiến anh ấy vui vẻ, dần dần thần thánh hóa tình yêu và cũng coi Tiểu Ngọc học tỷ là chỗ dựa duy nhất. Vì vậy một khi đổ vỡ thì sự tổn thương đối với anh ấy cũng sẽ rất lớn.”

Cố Linh Y vẫn còn rùng mình: “Nếu thật sự làm theo cách xử lý của chính Cúc Tiểu Ngọc, cứ qua loa đối phó với Khải Thừa học trưởng để anh ấy chờ đợi chị ấy kết hôn một cách vô ích, rồi trong khoảng thời gian đó Khải Thừa học trưởng lại không kìm được mà bộc lộ cảm xúc trong lòng thì làm sao có thể không làm phiền được chứ?”

“E rằng lại sẽ làm mâu thuẫn thêm gay gắt, Cúc Tiểu Ngọc lại chuyển sang ghét bỏ, lạnh nhạt, cắt đứt liên lạc với anh ấy. Đến lúc đó thì muộn rồi.”

“Khải Thừa học trưởng rất có thể lại sẽ nghĩ quẩn: rõ ràng em đã nói có thể để anh chờ em mà bây giờ lại muốn xóa bỏ anh và không cho anh bất kỳ hy vọng nào, vậy làm sao có thể khiến người ta cam tâm được chứ?”

“Vậy nên tình hình của Gia Nhi có phải cũng tương tự không?”

Lăng Chi ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Gia Nhi bây giờ…đã thuộc dạng ‘muộn rồi’ sao?”

Cố Linh Y lắc đầu.

“Chúng em là chị em song sinh, hầu hết thời gian đều tâm đầu ý hợp nên có thể đọc được suy nghĩ của đối phương. Hoặc nói đơn giản là cách hành xử của hai chúng em đều y hệt nhau.”

“Nhưng bây giờ, em dường như đã mất đi sự thấu hiểu và tâm ý tương thông với em gái rồi.”

“Chỉ riêng trong chuyện tình yêu này, em không thể đoán được em ấy nữa rồi…”