Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 542: Nói gì làm anh ấy tổn thương nhất

Cố Gia Nhi và Cúc Tiểu Ngọc gặp mặt tại phòng thí nghiệm ở tòa nhà S. Một vài người bạn chung của họ như Nghê Hiểu Vũ và Chu Quảng Cẩm cũng có mặt nên coi như một buổi tụ họp nhỏ.

"Sau đó chị có gặp lại Khải Thừa học trưởng không?"

Đối mặt với câu hỏi của Cố Gia Nhi, Cúc Tiểu Ngọc lắc đầu.

"Anh ấy muốn gặp mặt chị một lần để nói rõ một số chuyện, nhưng…chị đã có bạn trai rồi nên gặp lại anh ấy thì không tiện lắm."

Cố Gia Nhi nhíu mày phản bác: "Không nói rõ ràng thì càng không hay hơn chứ? Trong mắt anh ấy chị đột nhiên không còn như trước, bắt đầu lạnh nhạt rồi đột nhiên có bạn trai mới. Anh ấy sẽ không buồn sao? Chẳng lẽ chị không lo cho anh ấy chút nào sao?"

Cúc Tiểu Ngọc lộ vẻ hổ thẹn, giọng nhỏ dần: "Nhưng mà hết cách rồi, Gia Nhi. Nếu là em thì em cũng không muốn bạn trai mình còn dây dưa với người khác giới từng thân thiết trước đây, đúng không?"

"Vậy ít nhất cũng phải nói rõ ràng trực tiếp chứ!"

"Tin nhắn cũng có thể nói rõ mà… Khải Thừa đã gửi cho chị mấy tin, đều là những đoạn rất dài. Chị đã đọc hết rồi, nhưng tình cảm thật sự không thể miễn cưỡng được."

"Anh ấy còn nói anh ấy không muốn từ bỏ, sẽ luôn đợi chị nhưng không muốn gây phiền phức cho chị nữa, sẽ không công khai la làng lên là thích bạn gái của người khác."

"Nhưng anh ấy nói nếu sau này chị chia tay, anh ấy cầu xin chị nhất định đừng giấu anh ấy."

"Nếu mối quan hệ này của chị rất hạnh phúc, anh ấy sẽ từ từ cố gắng từ bỏ cho đến khi chị kết hôn."

Chờ cô ấy đến khi kết hôn.

Cố Gia Nhi trong lòng chợt thấy khó chịu vì những lời tương tự cô cũng từng nói.

Lúc đó khi tự mình nói ra thì cảm thấy thật thâm tình và thật cảm động chính mình.

Nhưng khi nghe người khác nói như vậy thì cô lại quay đầu tự hỏi bản thân, thật sự quá ngốc nghếch và ngây thơ rồi.

"Chị Tiểu Ngọc, chị trả lời anh ấy thế nào vậy?"

Cúc Tiểu Ngọc do dự một chút rồi nói: "Chị nói nếu như vậy có thể giúp anh ấy từ từ vượt qua thì nghe theo anh ấy, chị không muốn làm tổn thương anh ấy nữa."

Cố Gia Nhi đột nhiên kích động: "Chị muốn hủy hoại anh ấy hả!"

"Gia Nhi…"

Nghê Hiểu Vũ và Chu Quảng Cẩm đứng một bên cũng giật mình rồi vội giữ chặt vai Cố Gia Nhi để an ủi cô một chút.

Cố Gia Nhi hít thở sâu vài hơi để bình tĩnh lại rồi nói: "Cứ để mặc anh ấy lãng phí mấy năm trời chờ đợi chị à? Anh ấy sẽ chỉ ngày càng lún sâu vào ảo giác cầu mà không được rồi suy sụp mọi mặt khác trong cuộc sống."

"Vậy chị trả lời anh ấy là đừng chờ ư? Chúc anh ấy tìm được một tình yêu đích thực phù hợp và tâm đầu ý hợp sao…"

"Gặp mặt cũng không gặp được, một đoạn tin nhắn có thể khiến anh ấy buông bỏ tình cảm lâu như vậy sao?"

Cố Gia Nhi bĩu môi nói: "Chị chỉ là không quan tâm anh ấy, sợ gặp mặt anh ấy sẽ làm ảnh hưởng mối quan hệ của chị với bạn trai hiện tại thôi. Chị hoàn toàn coi anh ấy là một phiền phức không muốn bận tâm rồi."

"Gia Nhi, vẫn là câu nói đó, chị gặp lại anh ấy không thích hợp…"

"Gặp mặt một lần thì sao chứ?" Cố Gia Nhi nói với Cúc Tiểu Ngọc nhưng ánh mắt lại hướng về nơi khác: "Có người thật lòng thật dạ thích chị hai năm, khi chị bị bỏ rơi lúc yếu lòng nhất là anh ấy đã âm thầm ở bên chị, chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao? Những điều đó không đổi lại được một lần gặp mặt đàng hoàng cuối cùng và cho anh ấy một cơ hội trở lại tự do sao?"

“Gia Nhi...” Cúc Tiểu Ngọc bị nói đến á khẩu, mãi một lúc sau cô mới lẩm bẩm: “Trước đây em nói chuyện chưa bao giờ như thế này...”

Cố Gia Nhi hôm nay khiến Cúc Tiểu Ngọc cảm thấy đặc biệt gay gắt và giọng điệu có phần chất vấn. Ngày thường, dù là bạn thân khi chỉ ra vấn đề của đối phương thì cô cũng sẽ nói một cách uyển chuyển hơn chứ chưa bao giờ thẳng thừng và gay gắt như thế này.

“Gia Nhi, em bớt giận đi.”

Chu Quảng Cẩm khuyên nhủ: “Trong chuyện tình cảm, gặp phải chuyện như thế này kiểu gì cũng sẽ có một người bị tổn thương.”

“Chị...chị thật sự không thể đi gặp anh ấy nữa.”

Cúc Tiểu Ngọc thở dài: “Gia Nhi, Khải Thừa là bạn của em và chị gái em, chị hiểu các em lo lắng cho anh ấy. Nếu có cách nào hay thì chị sẽ làm, nhưng hẹn gặp mặt thì thật sự không được đâu.”

Cố Gia Nhi im lặng một lát rồi nói: “Em cũng không hiểu nhiều về Khải Thừa học trưởng. Chuyện này mức độ chịu đựng của mỗi người mỗi khác. Có người không cần phải dây dưa, cứ cắt đứt mọi liên lạc là xong xuôi mọi chuyện. Nhưng cũng có người rất khó buông bỏ quá khứ, yêu càng sâu đậm thì tổn thương càng nặng nên cần sự giúp đỡ từ phía đối phương mới có thể giải thoát...”

Cố Gia Nhi nói đến đây thì có chút thất thần, không biết tâm trí đã bay đi đâu mất rồi.

“Chị Tiểu Ngọc, nếu chị vẫn còn dù chỉ một chút không đành lòng với Khải Thừa học trưởng, lát nữa chúng ta sang chỗ chị gái Linh Y của em một chuyến nhé. Bọn em và anh ấy...à, và Lộ Mãn, có thể làm cầu nối và cố gắng hết sức để tạo cơ hội cho Khải Thừa học trưởng giải tỏa lòng mình.”

Cúc Tiểu Ngọc chần chừ một lát. Thấy Cố Gia Nhi ngồi đối diện nét mặt nghiêm túc và ánh mắt lộ rõ vẻ kiên quyết nên cô bèn lên tiếng: “Được thôi...”

...

Trên đường về căn hộ, Cố Gia Nhi lần lượt gửi tin nhắn cho Lăng Chi, Lộ Mãn và chị gái Linh Y.

Lộ Mãn nhanh chóng trả lời: “Được thôi, lát nữa anh có thời gian.”

“Cái tên này.”

Cố Gia Nhi lẩm bẩm: “Sao lại bắt đầu trả lời tin nhắn ngay lập tức rồi chứ?”

Khi đến phòng mình, chị gái Cố Linh Y đã đợi sẵn trong phòng ngủ.

“Gia Nhi, Tiểu Ngọc học tỷ.”

Cố Linh Y nói: “Vừa nãy chị đã liên lạc với Lộ Mãn rồi, anh ấy đang gọi điện cho Khải Thừa học trưởng. Dù sao thì giữa con trai với nhau cũng dễ tâm sự hơn mà——chúng ta đợi một lát nhé, Lộ Mãn lát nữa sẽ gọi điện đến.”

“Anh ấy không tiện gọi video sao?” Cố Gia Nhi nghiêng nghiêng đầu có vẻ hơi thất vọng.

Cố Linh Y thoáng chút bối rối: “Hình như bên anh ấy còn có nhân viên khác nên không tiện lắm.”

“Làm phiền các em quá.” Cúc Tiểu Ngọc ngồi trên ghế khẽ cúi người: “Hai chị em các em và Lộ Mãn đều có nhiều việc quan trọng phải lo, vậy mà còn phải bận tâm chuyện của bên chị nữa, vất vả cho các em rồi.”

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi lấy một ít đồ ăn thức uống rồi trò chuyện với Cúc Tiểu Ngọc hơn một tiếng đồng hồ.

Trong lúc đó, Cúc Tiểu Ngọc định nhắc đến bạn trai mới của mình nhưng lại bị Cố Gia Nhi khó chịu cắt ngang.

Cúc Tiểu Ngọc chợt nhận ra bạn trai của cô sẽ không thể nào nhận được sự chấp thuận từ nhóm bạn này nữa.

Để che giấu sự ngượng ngùng, cô bèn lái sang chuyện khác mà hỏi về tình trạng tình cảm của hai chị em.

Kết quả là họ lại rơi vào tình huống khó xử hơn. Hai chị em song sinh im bặt khiến không khí nhất thời trở nên đông cứng.

May mắn thay, điện thoại của Lộ Mãn đã gọi đến.

“Tiểu Ngọc học tỷ.” Lộ Mãn đi thẳng vào vấn đề: “Vừa nãy em và Khải Thừa vẫn luôn nói chuyện.”

“Cảm ơn…anh ấy vẫn ổn chứ?”

“Rất đau lòng, không ổn chút nào.”

Lộ Mãn không muốn miêu tả cảnh một chàng trai khóc đến mức không ra hình người bèn chuyển lời: “Gia Nhi trước đó có nhắn tin nói sơ qua rồi. Chị Tiểu Ngọc, mỗi người con trai đối xử với tình cảm không giống nhau, mức độ yêu thích sâu cạn cũng khác. Chị và Khải Thừa quen nhau lâu như vậy rồi, chị thật sự nghĩ chỉ cần tùy tiện ném cho anh ấy một câu ‘anh cứ đợi đi’ như vậy là không làm anh ấy tổn thương sao?”

“Xin lỗi, lúc đó chị vội vàng muốn cho anh ấy một câu trả lời…”

“Khải Thừa đâu có đòi hỏi gì nhiều? Anh ấy nhất thời chưa thể buông bỏ chị nhưng cũng không muốn thấy chị khó xử.”

Lộ Mãn thở dài: “Tính cách của anh ấy quyết định anh ấy có thể kìm nén sự ái mộ và yêu thích. Sau này đương nhiên cũng có thể tiếp tục chịu đựng, chỉ là điều đó sẽ trở thành sự giày vò khiến anh ấy ngày càng đau khổ hơn.”

“Em cũng đã hỏi ý kiến của chính anh ấy rồi, hãy cho anh ấy một sự dứt khoát đi. Trước đây em cũng đã phán đoán sai, cứ nghĩ chị Tiểu Ngọc sẽ vì sự quan tâm và thiện cảm của Khải Thừa mà nhượng bộ thay đổi và từ từ thử đem lòng yêu Khải Thừa.”

“Giờ thì xem ra là sai lầm đến mức khó tin rồi. Vậy nên đây cũng là điều Khải Thừa mong muốn, chị hãy nói cho anh ấy biết rằng chị chưa bao giờ nghĩ đến anh ấy, mọi điều anh ấy làm đều là vô ích, hai người vĩnh viễn không thể ở bên nhau.”

“Chị…” Cúc Tiểu Ngọc lắp bắp: “Chị chưa từng nghĩ như vậy, chị…chị cũng không biết, lời nào mới có thể khiến Khải Thừa được giải thoát… Có cần phải làm anh ấy tan nát trái tim một lần như thế không? Chị không biết…”

Nghe đến đây thì Cố Gia Nhi cảm xúc rất bất ổn, cô bỗng không kìm được muốn nức nở.

“Gia Nhi?”

Cố Linh Y nhận ra em gái đang buồn nên nhẹ nhàng ôm lấy cô: “Sao em lại khóc rồi…”

“Em không có.”

Cố Gia Nhi hít hít cái mũi nén lại nỗi buồn rồi quay sang nhìn Cúc Tiểu Ngọc, giọng nói khiến người ta phải rùng mình.

“Chị hiểu anh ấy đến vậy nhưng lại không yêu anh ấy, đương nhiên biết nói gì là có thể làm anh ấy tổn thương nhất rồi.”