Một bát mì cay vẫn chưa ăn hết, Lộ Mãn cuối cùng cũng đã nhắn lại.
【(Đầu chó) Anh trai】: (Haha)
【(Đầu chó) Anh trai】: Đoạn truyện cười này em chưa gửi cho chị em đấy chứ?
Cố Gia Nhi phồng má.
“Tin nhắn của bạn trai à?” Hàn Tuyết Vi nhét một viên cá viên vào miệng rồi hỏi một cách mơ hồ.
“Ừm.” Cố Gia Nhi vô thức gật đầu rồi chợt nhận ra có gì đó không đúng nên lại thất vọng lắc đầu: “Không phải bạn trai, là…”
Cô muốn nói “bạn tốt” nhưng trong tiềm thức lại không muốn thừa nhận họ chỉ là bạn bè, lại muốn nhấn mạnh là thanh mai trúc mã nhưng lý do này dùng nhiều quá đến chính cô cũng thấy chán rồi.
Hàn Tuyết Vi có thể đoán ra là ai. Dù sao thì đội cổ vũ ai cũng biết trong cuộc sống Đại học của Cố Gia Nhi, cô ấy chỉ có duy nhất một “bạn học nam”.
Thấy Cố Gia Nhi đặt điện thoại xuống, Hàn Tuyết Vi nghi hoặc hỏi: “Không cần nhắn lại sao?”
“Sáng nay em đã nhắn cho anh ấy rồi, giờ anh ấy mới trả lời!”
“Có lẽ là bận chăng?”
“Trước đây dù bận đến mấy anh ấy cũng đều trả lời rất nhanh!”
Cố Gia Nhi hậm hực nói: “Kể từ khi anh ấy…”
Cô không nói tiếp được nữa, vì cô chợt nghĩ ra sự thay đổi này bắt đầu từ khi nào.
Kể từ lần trước cô cố tình mặc bộ đồ bơi giống hệt của chị rồi lẳng lặng chạy vào phòng anh và gây ra một sự hiểu lầm.
Anh ấy đang cố tình giữ khoảng cách sao?
Cố Gia Nhi vẫn không phục mà nói: “Anh ấy cho em leo cây cả buổi sáng, vậy em cũng cho anh ấy leo cây cả buổi chiều, kéo dài đến tối mới trả lời tin nhắn, hừ!”
Hàn Tuyết Vi khẽ lắc đầu. Trông có vẻ rất công bằng nhưng thực tế thì có thật sự hòa nhau không?
Ăn xong bữa trưa, hai cô gái đi đến phòng nghỉ của đội cổ vũ.
Trên đường đi, Cố Gia Nhi vẻ mặt rối bời liên tục mất tập trung, phải nhờ Hàn Tuyết Vi kéo lại mới không đâm vào người đi đường.
Vừa vào phòng còn chưa ngồi vững thì cô đã vội vàng lấy điện thoại ra gõ chữ trả lời.
Hàn Tuyết Vi vừa tháo buộc tóc vừa lắc đầu.
Chẳng phải nói là cố tình trả lời tin nhắn muộn và kéo dài đến tối sao?
Mới có mấy phút đã đổi ý rồi.
【+2】: Không có!
【+2】: Anh nói chuyện với em sao cứ nhắc đến Linh Y vậy?
Điện thoại nhanh chóng rung lên lần nữa.
【Lộ Mãn】: Thế thì tốt
【Lộ Mãn】: Anh sẽ chuyển tiếp cho chị em
Cố Gia Nhi tức đến mức suýt ném điện thoại đi.
“Cái đồ đáng ghét này!”
Đoạn truyện cười cô tốn công sưu tầm chính là muôn chia sẻ cho anh để cùng vui vẻ một chút.
Vậy mà anh quay đầu liền mượn hoa dâng cho Linh Y, đem đi chuyển tiếp cho chị cô!
Cố Gia Nhi lập tức mở phần ghi chú để đổi biệt danh “(Đầu chó) Anh trai” thành “(Đầu heo) (Đầu chó) Lộ Tiểu Mãn”.
…
Cuối tháng sáu Lộ Mãn về nước một chuyến và dừng chân ở Hỗ Thị xử lý một số công việc ở trụ sở công ty.
Anh gửi lịch trình riêng cho Cố Linh Y.
Cố Linh Y chỉ nhắn lại ba chữ: “Về rồi à?”
【Lộ Mãn】: Về chứ, vì bạn học Linh Y nên bận đến mấy cũng nhất định phải về. Mai anh sẽ đến trường.
【Lộ Mãn】: Đừng nói với người khác nhé.
“Người khác” khiến Cố Linh Y nghiêng đầu nghĩ ngợi. Anh ấy đây là đặc biệt chỉ em gái Gia Nhi.
【01】: Không hay lắm đâu nhỉ? (Cười khổ)
【Lộ Mãn】: Vừa hay nhân cơ hội công tác dài ngày ở nước ngoài lần này mà tách ra một chút.
Vì phải giấu Cố Gia Nhi nên hai người không hẹn gặp ở gần trường mà chọn Ginza ở khu trung tâm thành phố, mười giờ rưỡi sáng gặp mặt.
Lộ Mãn vội vã mười giờ hai mươi sáng đã có mặt tại quán chè đã hẹn.
【Lộ Mãn】: Anh đến rồi.
【01】: Anh nhìn vào trong đi, hướng chín giờ của anh đó.
Lộ Mãn làm theo, trước chiếc bàn nhỏ ở góc trong cùng anh thấy Cố Linh Y đã đến sớm hơn cả anh.
“Em đến khi nào vậy?” Lộ Mãn ngồi xuống.
“Vừa mới đến thôi.” Cố Linh Y cầm thực đơn đưa qua.
“Anh đến sớm mười phút rồi, vậy mà vẫn bị em đến trước.”
“Hừm, vì em yêu anh nhiều hơn một chút nên mười giờ mười lăm đã đến rồi.”
Cố Linh Y đắc ý hất cằm.
Năm ngoái khi hai người còn chưa xác định quan hệ và tình cảm dành cho nhau, từng có một lần trời mưa Lộ Mãn đã đợi cô một lát.
Từ lúc đó Cố Linh Y đã ghi nhớ trong lòng. Bởi vì cũng có bài học từ việc em gái Gia Nhi của cô hồi Trung học Phổ thông hay la cà nên Cố Linh Y đặc biệt chú ý đến thời gian hẹn hò với Lộ Mãn.
“Sau này nếu hẹn hò với anh, em nhất định phải đến sớm.”
Đó là lời tự hứa với bản thân mà cô đã nghĩ ra ngay lúc đó.
Không ngờ sau này hai người lại ở cùng khu nhà tầng trên tầng dưới, vì cùng nhau ra vào nên cứ thế không có cơ hội thực hiện quy tắc này.
Hôm nay xem như cuối cùng cũng có dịp dùng đến rồi.
Lộ Mãn mỉm cười rồi nhẹ nhàng véo véo má cô nàng này.
Trước khi trùng sinh cũng thường là như vậy. Khi nơi làm việc của hai người còn chưa chuyển về cùng một khu, họ hẹn nhau tan làm không về nhà vội mà đi xem phim và khám phá quán xá, hoặc mỗi người tụ tập bạn bè một chút rồi mới đến thế giới riêng của hai người.
Đôi tình nhân bọn họ luôn lo lắng đối phương đến muộn và cứ canh cánh chuyện đến sớm hơn một chút. Lộ Mãn thường đến sớm năm phút, còn Cố Linh Y thì luôn đến sớm mười phút.
Lộ Mãn càng đến sớm thì Cố Linh Y lại càng đến sớm hơn.
Gần như sắp biến thành cuộc thi xem ai đến sớm hơn rồi.
Sau này để tránh việc hai vợ chồng cứ đua nhau, cuộc hẹn mười giờ rưỡi mà hai người cứ muốn mười giờ đã có mặt, họ mới thống nhất với nhau là không cần phải vội vàng đến thế.
Lý do của Cố Linh Y cũng rất chính đáng: “Không muốn anh phải chờ đợi vô ích mà muốn gặp anh sớm hơn.”
“Sau này ở chung và ra ngoài đều cùng nhau.” Lộ Mãn cười nói: “Đến lúc đó hẹn hò sẽ không còn chuyện ai đến trước ai đến sau nữa.”
Gọi chè mã thầy nước cốt dừa và sương sáo khoai môn, hai người vừa ăn vừa trò chuyện về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của mỗi người dạo gần đây.
Mặc dù mỗi ngày đều nhắn tin gọi điện nhưng Cố Linh Y cảm thấy vẫn là được gặp mặt trực tiếp thế này càng khiến người ta đắm chìm trong hạnh phúc hơn.
Cô còn lo lắng rằng mình sau khi gặp Lộ Mãn sẽ không kìm được nước mắt hoặc cứ bám lấy anh mà đòi ôm.
Nhưng sau một tháng “yêu xa lại còn khác quốc gia” này thì nỗi nhớ nhung ngày càng tăng lên, đến khi thực sự gặp mặt và ở bên nhau rồi thì những cảm xúc không thể kìm nén ấy dường như lại đột nhiên biến mất.
“Lát nữa, có muốn…” Cố Linh Y có lời hơi khó nói ra: “Về căn hộ nghỉ một lát không?”
“Ở nhà có tiện không?”
Lộ Mãn nghĩ đến chuyện nếu đụng mặt Cố Gia Nhi thì sẽ rất khó xử.
Anh hạ giọng: “Phòng theo giờ nhé? Hay là tầng cao nhất của công ty anh trong khu phức hợp, văn phòng CEO ấy. Anh có một phòng nghỉ nhỏ rất kín đáo mà lại còn cách âm tốt nữa——”
“Cút đi!”
Cố Linh Y vừa thẹn vừa giận đấm anh hai cái.
“Cúc Tiểu Ngọc học tỷ đã chính thức xác nhận mối quan hệ với chàng trai mới quen kia rồi.”
Cô đột nhiên nhắc đến chuyện này khiến Lộ Mãn cũng nhíu mày theo: “Cũng nhanh thật đấy.”
“Ừm, họ quen nhau được một tháng rồi. Tối qua cậu con trai kia đã rầm rộ tỏ tình dưới ký túc xá, Tiểu Ngọc học tỷ đã đồng ý.”
“Haizz.” Lộ Mãn thở dài: “Khải Thừa có ổn không?”
Anh có thể hình dung được một chàng trai Đại học vẫn còn ngây ngô trong chuyện tình cảm đối mặt với cô gái mà mình thầm yêu và bầu bạn mập mờ suốt hai năm trời, bỗng dưng bị một gã đàn ông không biết từ đâu chui ra “hớt tay trên”.
Không khéo Lưu Khải Thừa sẽ suy sụp ý chí và tinh thần tan vỡ mất.
“Em không rõ, anh không ở trường nên anh ấy ngại không liên lạc trực tiếp với em.”
Cố Linh Y lắc đầu: “Tiểu Ngọc học tỷ đã hẹn Gia Nhi nói chuyện. Dù sao thì hồi chị ấy và Khải Thừa học trưởng mập mờ, Gia Nhi đã giúp đỡ không ít. Hơn nữa, Gia Nhi lại cùng phe với bọn em, đặc biệt thiên vị Khải Thừa học trưởng.”
“Vì thế chị ấy sợ ảnh hưởng đến tình bạn thân thiết với Gia Nhi nên muốn nói chuyện riêng một cách thẳng thắn.”
Thấy Lộ Mãn nhíu mày lo lắng về trạng thái tâm lý của Lưu Khải Thừa, Cố Linh Y xoa nhẹ trán anh: “Đợi thời gian này bận rộn qua đi, chúng ta cùng đi thăm Khải Thừa học trưởng nhé? Anh ấy rất nể anh nên những lời anh nói anh ấy sẽ dễ nghe lọt tai hơn.”
“Tác dụng an ủi của chúng ta chỉ chưa đến một phần trăm, cuối cùng chỉ có thể dựa vào chính anh ta mới có thể vượt qua.”
Lộ Mãn giúp Cố Linh Y xách túi của cô: “Về căn hộ trước đã.”
