Ngày hè tháng sáu, gió biển dần mạnh, hơi nóng bắt đầu bốc lên.
Cố Gia Nhi sáng sớm tỉnh dậy vô thức nghiêng người sang bên cạnh nhưng lại hụt hẫng.
Đã có chút quen với nếp sống này rồi, nhưng chị gái mình một ngày nọ bỗng thốt ra câu “chị cũng phải cố gắng nhiều hơn mới được” rồi đột nhiên bắt đầu dậy sớm học hành chăm chỉ.
Ngoài việc học tập trên lớp mỗi ngày, cô ấy còn đi nghe ké các tiết lý thuyết của Khoa Văn. Vì thế Lộ Mãn đã từ xa giúp cô ấy giới thiệu một người bạn học cùng——là Tô Nhật Gia học tỷ hệ Trung Văn.
Chị gái bây giờ thỉnh thoảng còn mượn chiếc xe mui trần mini của cô, đôi khi chở Tô Nhật Gia hoặc Chu Tiêu Trúc học tỷ cùng đi về, mỗi tối đều mang về một đống ghi chép và tạp chí.
Ngay cả chiếc laptop trên bàn cô ấy vốn đầy những tiểu thuyết [bản hiệu đính].txt, dạo này cũng có thêm nhiều tài liệu định dạng epub, pdf, CAJ.
“Đang thử viết luận văn để gửi nộp.” Cố Linh Y giải thích với em gái như vậy.
Cố Gia Nhi không khỏi khâm phục khả năng nói là làm của chị gái. Những con chữ nhỏ li ti cứ cách hai dòng lại xuất hiện một hai chú thích nhỏ, Cố Gia Nhi nhìn vài cái đã thấy nản lòng.
Không ngờ chị gái mình từng là một con cá muối chỉ biết ở nhà lại cắn răng nghiền ngẫm được ngần ấy tài liệu, khung sườn luận văn cũng đã dựng lên.
Cố Gia Nhi từng liếc qua tiêu đề cô ấy viết, 《Phân Tích Sơ Lược Về Sự Phân Loại Đề Tài Trong Tiểu Thuyết Văn Học Mạng》, đúng là lĩnh vực mà chị gái mình yêu thích.
Còn có mấy đề tài dự phòng khác như Nghiên Cứu Mô Hình Lợi Nhuận Của Các Doanh Nghiệp Văn Học Mạng——Lấy Qidian Làm Ví Dụ, hay Sự Kế Thừa Và Đổi Mới Của Văn Học Mạng Đối Với Văn Học Đại Chúng…
Cố Linh Y rất thành thạo kiến thức về tiểu thuyết mạng, còn các học tỷ hệ Trung Văn bên phía Tô Nhật Gia lại có nền tảng viết luận văn và tố chất lý luận văn học tốt. Khi họ hợp tác, mục tiêu là cho ra thêm vài bài viết, tốt nhất là có thể đăng lên tạp chí trọng điểm. Điều này sẽ có lợi cho việc bảo lưu nghiên cứu sinh với thi nghiên cứu sinh và học tập chuyên sâu trong tương lai.
Cố Gia Nhi cũng cổ vũ Cố Linh Y và khen ngợi sự cần cù chăm chỉ của chị gái.
Nhưng Cố Linh Y lại lắc đầu, ngược lại còn nói rằng cô ấy đang học tập theo em gái.
“Nếu nói về động lực ban đầu thì…”
Cố Linh Y ấp úng suy nghĩ một lúc rồi mới nói: “Là vì thấy những người xung quanh đều đang mạnh dạn tiến về phía trước. Lộ Mãn vì sự nghiệp mà ra biển lớn vẫy vùng, Gia Nhi em cũng có cả rổ mục tiêu để phấn đấu, chị cảm thấy không thể bị mọi người bỏ lại phía sau.”
Còn Cố Gia Nhi thì thầm nghĩ có lẽ lý do trước đó mới là nguồn gốc cơ bản nhất và cung cấp động lực lớn nhất nhỉ?
Tình yêu thật sự đã khiến chị gái thay đổi rất nhiều.
Cố Gia Nhi vẫn còn nhớ chị gái sau khi vừa thi tốt nghiệp Trung học Phổ thông xong hoàn toàn giống như một con thú nhỏ nhút nhát, ở những nơi đông người chỉ mong được trốn vào trong tay áo của mình hoặc của Lộ Mãn mà không ra.
Chị gái Linh Y lúc đó cũng không có mục tiêu hay phương hướng rõ ràng, chỉ học hành theo đúng lộ trình mà không lập kế hoạch cho tương lai. Nhưng cũng không cần phải lập kế hoạch vì ba của họ chính là chỗ dựa lớn nhất, cũng là người định hướng tốt nhất cho họ.
“Linh Y chị ấy…thật sự đã chuẩn bị tinh thần để hoàn toàn tự lập rồi sao?”
Vì Lộ Mãn mà xích mích với ba nhưng Cố Linh Y lại không hề giống như mất đi chỗ dựa vững chắc, ngược lại có chút như thể đã tự tay tháo bỏ mọi rào chắn. Cô bắt đầu tự chịu trách nhiệm cho bản thân và chọn lựa con đường tương lai, dốc hết sức mình tiến về phía trước với hy vọng đạt đến bến bờ cuộc đời mình hằng mong muốn.
Nếu chị gái Linh Y chỉ đơn thuần quyết định bước vào một ngưỡng cửa mới của sự độc lập và tự do thì với tư cách là em gái, Cố Gia Nhi đương nhiên sẽ hoàn toàn vui mừng cho chị và hết lòng ủng hộ.
Thế nhưng trong chuyện này lại có liên quan đến Lộ Mãn, vừa nghĩ đến sự thay đổi của chị là vì anh ấy thì trong lòng Cố Gia Nhi vẫn còn nỗi đắng chát dâng trào không dứt.
"Thôi không nghĩ nữa, anh ấy còn không ở đây thì nghĩ mấy chuyện này làm gì, phiền phức!"
Cố Gia Nhi bĩu môi và mặc quần áo rồi dậy.
Cô cũng muốn học theo chị gái Linh Y thức khuya dậy sớm.
Thế nhưng trước đây chất lượng giấc ngủ của hai chị em song sinh bọn họ đều gần như nhau nên giờ giấc sinh hoạt cũng khá tương đồng.
Nhưng dạo gần đây Cố Gia Nhi lại thường xuyên mất ngủ.
Vì vậy số lần cô ấy ngủ nướng rõ ràng đã nhiều hơn hẳn chị gái Linh Y.
Tâm trạng buồn bã khiến cô không ngủ được, mà có ngủ được cũng chẳng tỉnh táo.
Cô nấu một bát mì rồi mở điện thoại gửi nội dung đã chuẩn bị từ tối qua cho Lộ Mãn.
Vì tối qua cũng mất ngủ nên lúc khuya khoắt Cố Gia Nhi lén lút rúc mình trong chăn lướt Blog trên điện thoại.
Blog của Lộ Mãn gần đây cũng đã cải thiện phiên bản web dành cho di động, sắp tới còn dự kiến ra mắt ứng dụng trên điện thoại.
Cố Gia Nhi đăng nhập bằng tài khoản phụ của mình, trên trang chủ toàn là những bài viết về tình cảm và thất tình.
Càng lướt càng thấy khó chịu.
Mãi mới thấy một bài viết có hình ảnh hài hước hiện ra, cô cố nhịn cười đến mức nghiêng ngả rồi sao chép nội dung đó lại.
Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ là phải chuyển tiếp cho Lộ Mãn ngay lập tức.
Ý nghĩ muốn chia sẻ cho anh vừa mới nảy sinh đã bị Cố Gia Nhi dứt khoát dập tắt ngay lập tức.
Thời gian đã quá muộn rồi, sợ làm ồn đánh thức anh.
Vì vậy cô đợi đến sáng sớm hôm nay, ước chừng anh đã dậy và ăn sáng rồi thì mới nhanh chóng gửi cho anh.
Tin nhắn gửi đi không thấy hồi âm.
"Hôm nay anh vẫn sẽ rất bận sao..."
Cố Gia Nhi mong chờ tin nhắn hồi âm của Lộ Mãn, dù chỉ là một tin nhắn "haha" đơn giản cũng được.
"Haizz, sao mình lại phải như thế này chứ."
Dù xét từ góc độ bạn trai cũ của mình hay là bạn trai hiện tại của chị cũng đều không đáng để cảm xúc của cô bị cuốn theo.
Nhưng cô không thể kìm lòng.
Chỉ là nhớ anh.
...
Buổi trưa cùng lúc có ba cuộc hẹn ăn uống: của chị gái Linh Y, của bạn thân Lăng Chi, và của đội trưởng đội cổ vũ Hàn Tuyết Vi.
Cố Gia Nhi sợ gặp chị hoặc Lăng Chi sẽ không ngừng nhắc đến Lộ Mãn trong câu chuyện, vì đang trong tâm trạng rối bời nên cô đã đồng ý lời mời của Hàn Tuyết Vi học tỷ.
"Học tỷ có muốn ăn gì không ạ?"
Hàn Tuyết Vi lắc đầu, hai bím tóc đuôi ngựa sau đầu cũng lắc lư theo: "Chị bị bệnh khó chọn món lắm, nghe em đó. Đơn giản một chút, gì cũng được, em gọi món, chị mời."
"Vậy hay là bánh crepe Ông Vương ở Đông Thăng Viên?" Cố Gia Nhi không nghĩ nhiều mà đề nghị: "Hoặc là lẩu cay Dương Quốc Hữu?"
"Chị đề nghị chúng ta có thể mua một cái bánh crepe Ông Vương rồi mang đến quán lẩu cay để ăn."
"Được ạ được ạ."
"Mà này, Gia Nhi à."
"Dạ, sao vậy đội trưởng?"
“Khẩu vị của em sao mà giống con trai thế không biết.” Hàn Tuyết Vi trêu chọc: “Không phải bị cậu con trai nào lây cho đấy chứ?”
“Gì…gì chứ!”
Cố Gia Nhi bỗng nhiên lắp bắp: “Thích ăn gì còn phân biệt con trai con gái sao?”
“Vì Đông Thăng Viên đa số là nam sinh ở, mà hai quán này lại là những quán được đánh giá cao nhất trong mắt họ. Nhưng đối với con gái mà nói, bánh crepe cuộn thịt gà xiên nướng làm hơi ngấy. Còn món lẩu cay malatang với sốt mè bí truyền lại có vài bạn nữ chê ăn vào sẽ béo.”
“Đã ăn lẩu cay rồi còn bận tâm béo hay không béo làm gì…”
Cố Gia Nhi theo thói quen đổ lỗi: “Chị gái song sinh của em là một người háu ăn, là chị ấy thích hai quán này!”
Thế nhưng sự thật thì Hàn Tuyết Vi học tỷ đoán không sai chút nào.
Cô chính là vì đi ăn cùng Lộ Mãn nên mới từ căn hộ nhỏ thuê ngoài trường mà băng qua cả khuôn viên trường, đến khu ký túc xá nam sinh gần đó để tìm đồ ăn.
Cũng chính vì Lộ Mãn thích hai quán này nên cô mới dần yêu thích hương vị ở đây.
