Nhìn đôi gối trên giường và chỗ trống bên cạnh, Lộ Mãn sửa lại chăn rồi nằm xuống ngủ.
Phản ứng của Cố Linh Y, Lộ Mãn đại khái đã đoán trước được.
Tuy cô có yêu thương em gái mình biết bao và sau này có thể chấp nhận Cố Gia Nhi thỉnh thoảng đến "làm phiền" cuộc sống của mình, nhưng dù có rộng lượng và tình chị em có sâu đậm đến đâu, một khi đã liên quan đến tình yêu cũng sẽ có một giới hạn và lằn ranh đỏ.
Màn "Chân Giả Kính Hoa" của anh và Gia Nhi tối nay rõ ràng đã chạm đến điểm mà Cố Linh Y lo lắng nhất.
"Đáng đời mình phải ngủ một mình trên giường trống mà."
Lộ Mãn trở mình thì nhìn thấy điện thoại bên tay, anh nghĩ một lát rồi cuối cùng vẫn soạn một tin nhắn dài gửi cho Cố Linh Y.
Đại ý là anh vĩnh viễn không muốn mất đi bạn học Linh Y, vì điều đó anh sẵn lòng trả bất cứ giá nào. Còn về cách đối xử với em gái Gia Nhi sau này, đại khái ý định ban đầu là "còn vương vấn thì sẽ đoạn tuyệt", sau này sẽ điều chỉnh tùy theo sự thay đổi của thời gian và khoảng cách.
Không lâu sau, Cố Linh Y cũng hồi âm một tin nhắn dài.
Cô rất giận, rất giận, rất giận, điều quan trọng phải nói ba lần.
Sau đó là một đoạn dài những lời tâm sự về suy nghĩ nội tâm của cô rằng trước đây chỉ là ghen tuông, nhưng giờ đây cả hai đang yêu nhau và cùng nỗ lực hướng tới mục tiêu kết hôn và mãi mãi bên nhau, vậy nên suy nghĩ của cô lại có sự thay đổi——trở nên quan tâm Lộ Mãn hơn và có tính chiếm hữu với Lộ Mãn hơn.
Loại tính chiếm hữu này chính là sản phẩm phụ của tình yêu. Mặt tích cực là khiến người ta chung thủy hơn và trân trọng tình cảm này hơn, còn mặt tiêu cực là muốn chiếm hữu tất cả mọi thứ của đối phương.
Hai người trò chuyện qua tin nhắn và QQ suốt một tiếng đồng hồ, Lộ Mãn cảm thấy Cố Linh Y dù vẫn còn giận nhưng ít nhiều cũng đã nguôi ngoai.
Sau khi chúc nhau ngủ ngon và hẹn sáng mai cùng ăn sáng thì Lộ Mãn tắt đèn đi ngủ.
Vừa ngủ được một lát thì anh đã bị đánh thức bởi một loạt động tác chui vào chăn bên cạnh.
"Hửm? Mình không khóa cửa sao?"
Một thân thể mềm mại dịu dàng áp sát vào lòng anh.
Lộ Mãn không dám lơ là nữa mà muốn bật đèn lên nhìn kỹ xem rốt cuộc là chị em nhà nào.
Dù khả năng cao là bạn học Linh Y, cô em vợ Gia Nhi chắc không có gan "Chân Giả Kính Hoa" hai lần liên tiếp đâu.
Nhưng vẫn phải đề phòng một chút…
Cố Linh Y vòng tay ôm lấy cổ Lộ Mãn rồi dùng hành động thực tế chứng minh mình rốt cuộc là chị hay là em.
Đôi môi cô phóng đại trước mắt Lộ Mãn cho đến khi dán chặt vào môi anh rồi hôn một cách nồng nhiệt và chủ động.
"Linh Y." Sau khi môi tách rời, Lộ Mãn thở hổn hển hỏi: "Chẳng phải em ngủ với Lăng Chi sao?"
"Hừ."
Cố Linh Y giọng điệu nũng nịu: "Cãi nhau thì cãi nhau chứ có phải là không yêu anh đâu."
"Bạn học Linh Y, em có biết câu nói này của em đối với một người bạn trai mà nói có sức sát thương lớn đến mức nào không?"
Cô hất cằm rồi lại vừa nũng nịu vừa hung dữ nói: "Anh có phải còn muốn xem trên vai em có nốt ruồi không, để đề phòng lại nhận nhầm nữa chứ gì?"
Lộ Mãn vội vàng lắc đầu: "Sao có thể chứ? Nếu anh mà với em gái em như thế này, *chụt chụt*, em sẽ chém..."
"Thôi thôi thôi!"
Cố Linh Y nhéo má anh một cái: "Không được nói bậy!"
Cô áp khuôn mặt vào ngực Lộ Mãn và chăm chú lắng nghe.
Một lúc sau, Cố Linh Y khẽ nói: “Chúng ta nên cùng nhau đối mặt. Lộ Mãn… Chuyện vừa rồi và cả sau này… Đợi chúng ta bình tĩnh lại và suy nghĩ kỹ rồi bàn bạc xem nên làm thế nào, được không?”
“Ừ.” Lộ Mãn hôn lên trán cô: “Khi có cảm xúc dễ nói ra những lời làm tổn thương nhau. Chúng ta cứ tạm gác lại những vấn đề khó giải quyết lúc này, đợi một thời gian nữa suy nghĩ kỹ rồi bàn bạc cách giải quyết!”
“Ừm ừm, vậy nên nhiệm vụ hiện tại là nghỉ ngơi thật tốt!”
Cố Linh Y nhéo cằm Lộ Mãn rồi khẽ nói: “Phải xa anh, không, lần này là xa cách quốc gia rồi, mà còn là một thời gian dài như vậy…”
“Lộ Mãn, em không nỡ xa anh, em sẽ nhớ anh nhiều lắm, rất nhiều.”
Nghe vợ tương lai làm nũng, Lộ Mãn ôm cô chặt hơn: “Anh cũng vậy, thế nên anh càng trân trọng từng chút một, từng khoảnh khắc chúng ta ở bên nhau.”
“Nghỉ ngơi nhé?”
“Ừ, ngủ ngon, Linh Y.”
Hai phút sau.
“Bốp” một tiếng.
Cố Linh Y vỗ một cái vào cánh tay Lộ Mãn: “Bảo anh nghỉ ngơi là anh lại thật sự chỉ ngủ thôi sao?”
Lộ Mãn chợt bừng tỉnh: “Ồ ồ ồ!”
“Ồ cái gì mà ồ… Thật đáng ghét.”
Bàn tay của Lộ Mãn liền mò mẫm đến chỗ thắt dây áo bikini của cô…
…
Nửa giờ sau.
“Linh Y, em có phải còn mua đồ bơi mới ở tầng một của suối nước nóng này không?”
“Anh muốn làm gì?”
“Cái đó… Mặc vào cho anh ngắm thử đi?”
“Thật bó tay với anh mà.”
Lộ Mãn đi đến trước chiếc túi nhỏ của Cố Linh Y và lục lọi một chút.
“Sao còn mua hai bộ vậy?”
“Một bộ là đồ bơi thi đấu kiểu học sinh, loại liền thân tay ngắn quần đùi dùng để tập luyện.”
“Còn một bộ nữa là kiểu dáng gần giống đồ bơi thi đấu nhất…”
Lộ Mãn nhấc lên mở ra xem thử: “Ồ ồ, xẻ cao, tốt lắm tốt lắm.”
Cố Linh Y trốn trong chăn ngượng ngùng nhìn Lộ Mãn đang mân mê đồ bơi của cô.
“Nếu mặc vào thì đùi sẽ lộ ra hết bên ngoài đó.”
…
“Lộ Mãn, ừm——anh để em cởi ra trước đã, rồi…”
“Không cần, chỉ cần gạt sang một bên là được…”
“Đồ dê xồm…”
…
…
Thời gian ân ái trôi qua thật nhanh.
Khi thời gian bước sang tháng sáu, Lộ Mãn lại một lần nữa lên đường ra nước ngoài đi đến đảo Jeju tranh giành với vài đối thủ mạnh về quyền đại lý của tựa game có sức thống trị tuyệt đối đó——“Dungeon and Fighter”, DNF.
DNF kiếp trước bị Penguin giành được quyền đại lý dường như trời sinh đã có một ma lực và sức hút độc đáo đầy sức sống. Là một game đối kháng màn hình ngang 2D thuộc thể loại ACTRPG , vào thời điểm ra đời thì các game cùng loại đều đã bước vào kỷ nguyên cạnh tranh đồ họa 3D và công nghệ, nhưng nó lại dựa vào chất lượng game vững chắc để vượt qua vòng vây và trường tồn mãi mãi.
Theo dòng thời gian ban đầu, DNF được thử nghiệm công khai tại Hàn Quốc vào năm 2005. Năm 2006, danh tiếng của nó đã vang dội cả trong và ngoài nước. Năm 2007, các doanh nghiệp Trung Quốc tranh giành quyền đại lý, đến tháng 12 quyền đại lý thuộc về Penguin rồi ký kết thỏa thuận. Năm 2008, game được thử nghiệm công khai tại Trung Quốc rồi liên tục hốt bạc suốt hơn mười năm.
Vào thời kỳ đỉnh cao nhất, chỉ riêng DNF đã đạt doanh thu đáng kinh ngạc 23 tỷ nhân dân tệ chỉ trong một năm.
Nói nó là cây trường sinh và cây hái ra tiền quả không sai chút nào.
Lộ Mãn ở trong một khách sạn tại đảo Jeju bật camera gọi video cho Cố Linh Y.
“Ăn cơm chưa?”
“Nè, đang dùng bữa, để anh cho em xem đồ ăn của anh.”
Lộ Mãn cho cô xem canh tương đậu cùng cơm kim chi và gà rán trên bàn.
“Sao anh cứ ăn mãi mấy món này vậy? Hôm qua hôm kia anh cũng ăn gần như vậy mà?”
Cố Linh Y chống cằm nằm sấp trên giường đối diện camera laptop thì lộ vẻ mặt băn khoăn.
“Em nghe các học tỷ Khoa Ngoại ngữ kể là bên anh cũng có vài món ngon nhưng khó tìm, mà cũng không chắc anh ăn quen. Hay là em gửi bưu điện cho anh ít đồ ăn ngon ở trong nước nhé!”
“Thôi đừng bày vẽ nữa, Linh Y.” Lộ Mãn cười nói: “Được rồi, anh đồng ý với em ngày mai sẽ đổi món khác.”
“Thế mới đúng chứ, ra ngoài phải ăn no ăn ngon mới có sức mà làm việc lớn!”
Trong lúc Lộ Mãn và Cố Linh Y đang trò chuyện video say sưa, ở nửa bên kia giường Cố Gia Nhi đang cầm một cuốn sách đọc.
Cô vểnh tai lắng nghe cuộc trò chuyện quan tâm và những lời dặn dò của hai người, thỉnh thoảng ánh mắt vẫn luôn muốn liếc thêm vài cái vào màn hình laptop.
[Hành động nhập vai]