Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 537: Chân Giả Kính Hoa

“Linh Y Linh Y, mẹ gọi điện thoại kìa~”

Tiếng gõ cửa và tiếng gọi của Cố Gia Nhi khiến Cố Linh Y đang âu yếm trong vòng tay Lộ Mãn bỗng chốc hoảng loạn như một chú cá nhỏ đang quẫy đạp loạn xạ trong nước.

“Hả? Gia Nhi, em đợi một chút!”

Cố Linh Y vội vàng đứng dậy từ hồ nước nóng rồi luống cuống khoác vội chiếc khăn tắm và lau qua người.

“Ưmm...đồ bơi...không kịp thay rồi!”

Cô lườm Lộ Mãn một cái rõ hung dữ. Tất cả là tại cái tên giò heo này cứ nhất quyết bắt cô ấy mặc bộ này. Giờ thì hay rồi, làm sao mà đối mặt với em gái đây...

Mở khóa cửa, Cố Gia Nhi thấy chị mình ăn mặc mát mẻ thì cũng ngạc nhiên “ơ” một tiếng.

Ngay lập tức mặt cô méo xệch rổi tự động tưởng tượng ra cảnh chị mình cố tình mặc đồ bơi để chim chuột và cảnh Lộ Mãn cùng chị mình đùa cợt tình tứ.

“Nè, mẹ muốn nói chuyện với chị vài câu.”

Hai chị em song sinh đi sang một phòng khác, tiếng nói của hai cô gái dần xa.

Lộ Mãn thong thả đi ra ban công nhắm mắt lại, một mình ngâm mình trong hồ nước nóng cuối cùng trong phòng suite mà anh chưa trải nghiệm.

Môi trường và cảm giác thoải mái xua tan mệt mỏi khiến anh cảm thấy buồn ngủ.

Nửa nhắm nửa mở mắt, không biết đã bao lâu, tiếng cửa mở ra rồi đóng lại lại vang lên.

Tiếp theo là tiếng bước chân rón rén của cô gái, tiếng nước khẽ động khi cô ấy xuống và tiếng nước vỗ nhẹ.

Lộ Mãn khẽ hé mắt. Liếc thấy chiếc quần bơi nhỏ màu kẹo quen thuộc và cô gái bên cạnh lại ngoan ngoãn không nói một lời áp sát vào người anh, anh liền thuận tay ôm cô nàng song sinh vào lòng.

Cô nàng dường như đang nín thở, Lộ Mãn xoa xoa cánh tay nhỏ của cô: “Ngâm thêm một lát nữa thì đi ngủ nhé. Tối nay đừng đi tìm em gái em nữa, Gia Nhi một phòng, Lăng Chi một phòng, chúng ta một phòng là vừa hay.”

Cô nàng trong lòng anh khẽ cựa quậy người trông có vẻ không muốn.

“Tháng sáu tháng bảy anh lại ra nước ngoài rồi, lâu như vậy không gặp được nhau mà em không tranh thủ cơ hội ở bên anh nhiều hơn sao?”

“Ừm...” Cô gái khẽ 'ừm' một tiếng qua mũi tỏ vẻ thỏa hiệp.

Bàn tay hư hỏng của Lộ Mãn lại muốn tùy ý hành động, anh từ từ tiến gần miếng đệm ngực của bộ bikini rồi nhân lúc cô không để ý mà khẽ động chạm.

“Ứm!!”

Cô nàng song sinh kịch liệt giãy giụa, Lộ Mãn bất đắc dĩ dùng sức giữ chặt cô nàng này: “Em bây giờ cứ như con cá đang nhảy nhót trên thớt vậy, đã là vợ chồng già rồi còn ngại ngùng gì chứ.”

Gạt sang một bên mảnh vải mềm mại màu kẹo cầu vồng.

“Ư!”

Cô nàng sững sờ như bị sét đánh, đợi đến khi Lộ Mãn đã động tay vài lần rồi mới nhớ ra mà dùng hết sức lực phản kháng.

“Hả? Không nghe lời như thế, vậy thì anh bế em thẳng lên giường luôn——”

Lộ Mãn nhìn khuôn mặt quen thuộc trong lòng nhưng đột nhiên sững sờ tại chỗ, tim gần như ngừng đập một nhịp.

“Gia...Gia Nhi?”

Cố Gia Nhi mặt đỏ bừng, hai tay che trước ngực. Cô khẽ nhấc vai lên muốn giữ cho dây áo bơi mỏng manh một bên vai không bị tuột xuống.

Lộ Mãn thấy choáng váng, không biết là do ngâm nước nóng quá lâu hay là bị cô nàng này dọa sợ.

“Sao em lại...cũng thay bộ này rồi...”

Rõ ràng vừa nãy khi em ấy đến gọi chị mình vẫn còn mặc bộ đồ bơi váy trắng nhỏ kia mà.

“Anh...anh không quản được đâu...”

Cố Gia Nhi khẽ kéo giãn khoảng cách với anh và vịn vào thành đá hồ nước nóng.

“Chị em vẫn còn đang nói chuyện điện thoại với dì Văn sao?”

“Ừm...”

Lộ Mãn cố gắng không nhìn mảng lớn làn da trắng sứ của Cố Gia Nhi đang lộ ra. Trong lúc né tránh ánh mắt, anh lại đặc biệt chú ý đến một nốt ruồi rất rõ ràng trên vai trái của cô.

"Xin lỗi, anh đang suy nghĩ theo quán tính nên chỉ nhìn thấy một chút đồ bơi của em...không để ý đến những thứ khác..."

Lại nhận sai một lần nữa nên Lộ Mãn thấy da đầu hơi tê dại. Chuyện này khác hẳn mọi khi, lần này rõ ràng là cô em gái cố ý làm vậy.

Đây chính là cấp độ khó thứ tư để phân biệt cặp song sinh: Chân Giả Kính Hoa!

"Ừm..." Lúc này Cố Gia Nhi chỉ có thể "ừm" một tiếng.

Cô thừa nhận mình đã hơi quá đà.

Nghĩ đến việc mình vừa nãy còn khóc trước mặt bạn thân vì rối bời với tình cảm dành cho Lộ Mãn nhưng đồng thời chị gái mình lại đang rất vui vẻ thay bộ bikini vô cùng gợi cảm chỉ cho một mình tên này ngắm, hai người tình tứ trêu ghẹo nhau ngâm mình trong suối nước nóng không biết vui vẻ sung sướng đến nhường nào...

Cô nhất thời không nhịn được.

Tranh thủ lúc mẹ đang lải nhải với chị nên không thể kết thúc cuộc gọi trong chốc lát, cô cũng lén lút thay bộ đồ bơi giống hệt chị rồi đến bên cạnh Lộ Mãn.

Cô quả thực mong chờ Lộ Mãn nhận nhầm mình một lần.

Bởi vì như vậy cô có thể cảm nhận lại một lần sau bao ngày xa cách sự ấm áp và tốt đẹp khi ở bên anh.

Dù chỉ một lần thôi cũng được, dù chỉ một lát thôi cũng được.

Nhưng điều nằm ngoài dự liệu của cô là cái tên Lộ Mãn này đúng là một tên sói dê không hơn không kém!

Tiến triển thần tốc với chị gái mình, đã có thể táo bạo đến vậy rồi...

"Gia Nhi."

Lộ Mãn xoa xoa sống mũi và cân nhắc ngữ khí nói: "Lần sau đừng như vậy nữa."

Thế nhưng câu nói này lại khiến Cố Gia Nhi cảm thấy tủi thân vô hạn.

Nhưng anh ấy không nói sai.

Mình quả thật không nên như vậy...

"Em sai rồi."

Cố Gia Nhi mặt không cảm xúc: "Sau này sẽ không bao giờ nữa."

Cô đứng dậy đi ra ngoài. Lộ Mãn vội vàng đi theo và giật một chiếc khăn tắm trên tủ quần áo xuống định khoác lên cho cô.

"Em tự làm."

Cố Gia Nhi khẽ lách người tránh được động tác lại gần của Lộ Mãn, cô đưa tay đón lấy khăn tắm giật mạnh về phía mình rồi cuộn tròn trước ngực và vội vã rời đi.

"Haizz."

Lộ Mãn ngồi xuống giường và cúi đầu không nói lời nào.

...

Vài phút sau, Cố Linh Y vừa ngân nga một giai điệu vui tươi vừa trở về.

"Mẹ càng ngày càng lải nhải. Gia Nhi cũng thật tình, thành thật đến vậy luôn, trực tiếp nói với mẹ là chúng em đi ngâm suối nước nóng với anh rồi, hại em phải giải thích một hồi lâu."

Cố Linh Y khoác khăn tắm chạy đến ngồi xuống bên cạnh Lộ Mãn.

Lộ Mãn liếc nhìn một cái, trên vai trái của cô gái này trơn nhẵn một mảng không có nốt ruồi kia.

Cố Linh Y cảm thấy ánh mắt anh hơi lạ nên hôn một cái lên mặt anh rồi mới hỏi: "Có phải anh buồn ngủ rồi không? Chúng ta nghỉ ngơi nhé?"

"Linh Y."

Lộ Mãn không do dự quá nhiều mà quyết định thành thật kể lại: "Vừa nãy Gia Nhi đã đến một lần."

"Hả?" Biểu cảm của Cố Linh Y khựng lại.

"Em ấy mặc đồ bơi giống hệt em, anh lúc đó cũng mơ màng một lát nên không để ý nhìn kỹ..."

Giữa việc thành thật khiến cô tức giận và việc che giấu, Lộ Mãn vẫn chọn vế trước và kể lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra.

"Ồ."

Giọng điệu của Cố Linh Y nghe có vẻ bình thản. Cô ngây người ngồi một lát rồi mới hỏi: "Tại sao lại nói cho em biết? Nếu anh không nói thì có lẽ em sẽ mãi không biết mà?"

"Anh không muốn giấu em." Lộ Mãn thở dài một tiếng: "Cũng không muốn em giận. So với việc đó thì thành thật hẳn là nguyên tắc hàng đầu trong tình yêu, phải không?"

Sắc mặt Cố Linh Y dịu đi đôi chút, nhưng khi nghe thấy em gái và Lộ Mãn vừa có sự thân mật vượt quá giới hạn thì cô lại không tài nào tự nhủ rằng mình không bận tâm được.

"Đây không phải là cách em muốn đôi ta đối xử với nhau..."

Cố Linh Y ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lộ Mãn, giọng nói mang theo một chút nghiêm túc: "Lộ Mãn, tuy em vẫn luôn nói sau này chúng ta sẽ dành cho Gia Nhi một căn phòng, tuy em cũng ngầm chấp nhận rằng Gia Nhi có thể xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta, anh có thể có những tương tác với em ấy, nhưng——"

"Nhưng không thể như thế này..."

Giọng Cố Linh Y dịu hẳn xuống, cô cũng không biết nên trách mắng em gái hay nên đổ lỗi cho Lộ Mãn.

"Em hy vọng em ấy mãi mãi là em gái của em và là em gái của chúng ta."

"Nhưng nếu điều này lại tạo cơ hội cho hai người vượt quá tình cảm anh em bình thường thì em nghĩ...có lẽ suy nghĩ ban đầu của em đã sai rồi."

"Linh Y." Lộ Mãn nhẹ nhàng ôm lấy cô: "Anh hiểu ý em rồi, nếu anh và em ấy không thể ở bên nhau một cách bình thường thì sẽ vạch rõ ranh giới."

"Thật sự làm được không?"

Tâm trạng Cố Linh Y có chút rối bời, cô lắc đầu: "Tối nay...em sẽ đi tìm Gia Nhi...không, em sẽ sang phòng Lăng Chi ngủ. Cho em một chút không gian nhé, em muốn yên tĩnh một chút, muốn suy nghĩ..."