Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 535: Từ chối thẳng thừng so với không hồi đáp còn nhân từ gấp trăm lần

“Bên Tiểu Ngọc nói sao rồi?”

Trong căn suite trên tầng thượng của suối nước nóng.

Lộ Mãn và ba cô gái ngồi trên chiếu tatami cùng nhau bàn bạc tình hình sau khi mỗi người đã nói chuyện với bên nam và bên nữ.

“Tiểu Ngọc học tỷ nói…chị ấy hơi do dự.”

Cố Linh Y khẽ thở dài nói: “Khải Thừa học trưởng rất tốt với chị ấy, dù sao thì chị ấy cũng hiểu rõ tình cảm của anh ấy dành cho mình. Giờ lại xuất hiện một người đúng gu lý tưởng của chị ấy nên chị ấy có vẻ đang đứng giữa hai dòng nước…”

“Hừ!”

Cố Gia Nhi hừ lạnh một tiếng đầy bực bội. Cả người cô chìm trong cảm xúc u ám, khuôn mặt như phủ một vài đám mây đen.

“Gia Nhi không sao chứ?”

Lộ Mãn không chắc chắn nhìn cô rồi hỏi Cố Linh Y và Lăng Chi: “Thấy em ấy có vẻ không vui chút nào.”

“Anh ơi, em không sao, chỉ là…hơi khó chịu thôi.” Cố Gia Nhi thì thầm.

Lăng Chi xoa xoa mái tóc dài sau lưng cô bạn thân mà an ủi: “Không phải lỗi của em đâu, đừng quá bận tâm làm gì.”

Cô lại quay sang Lộ Mãn: “Khoảng thời gian trước Tiểu Ngọc và Khải Thừa học trưởng chẳng phải đã có một 'thời kỳ trăng mật’ sao? Hồi đó còn là Gia Nhi giúp Tiểu Ngọc hiến kế làm sao để rút ngắn khoảng cách với chàng trai đó nữa chứ.”

“Em lại làm sai rồi…” Cố Gia Nhi buồn bã cắn chặt môi.

Cô vốn nghĩ cặp đôi Cúc Tiểu Ngọc và Lưu Khải Thừa sẽ là một đôi trời sinh.

Chàng trai đã thầm yêu cô gái từ rất lâu, vì cô ấy đã có người yêu nên đành chôn giấu tình cảm và chỉ mong được âm thầm bầu bạn. Sau này khi cô gái trở lại độc thân thì anh lập tức an ủi và quan tâm chăm sóc đến từng li từng tí.

Vì vậy khi Cúc Tiểu Ngọc hỏi nên đáp lại anh ta thế nào, Cố Gia Nhi muốn tác thành cho người khác và vun đắp một mối lương duyên tốt đẹp nên đã giúp cô ấy hiến kế.

Nhưng giờ đây mối quan hệ của hai người lại thành ra thế này, Cố Gia Nhi cảm thấy mình cũng có trách nhiệm rất lớn.

“‘Lại’ làm sai rồi…” Lộ Mãn thầm nhấn mạnh từ “lại” trong lời cô nói.

Sau đó anh an ủi: “Gia Nhi, không liên quan đến em đâu. Nếu nói là thích thì lúc đó Tiểu Ngọc chắc hẳn là thật sự có thiện cảm với Khải Thừa, nhưng có lẽ đó chỉ là một kiểu thích chơi bời mà đối tượng không nhất thiết phải là anh ấy, có đổi người khác cũng chẳng sao nên đến nhanh mà đi cũng nhanh.”

“Vậy mà em cũng không nhận ra, còn giúp thành ra hại…”

Cố Gia Nhi không dám nghĩ Lưu Khải Thừa đã mong mỏi được ở bên Cúc Tiểu Ngọc đến nhường nào vào lúc đó, và sau này khi nhận được tin sét đánh ngang tai thì anh ta sẽ tuyệt vọng và đau khổ ra sao.

Một điều nữa khiến cô bận tâm là tình huống này dường như cũng từng xảy ra tương tự với cô và Lộ Mãn…

Cố Linh Y vòng tay ôm eo em gái mình rồi dịu dàng nói: “Gia Nhi, nhưng họ không phải vì sự giúp đỡ của em mà ‘chia’…ừm, hình như còn chưa hẹn hò nên không thể tính là ‘chia tay’ được, tóm lại là họ không ở bên nhau lỗi không phải do em đâu.”

“Những mẹo nhỏ mà em đưa ra đâu phải cố ý bỏ mặc đối phương hay là ác ý lúc nóng lúc lạnh. Tuy cũng có những lúc kéo đẩy xa gần nhưng giữa những người yêu nhau mà có những kiểu tương tác như vậy một cách thích hợp thì giống như thêm những đường lượn sóng và đường cong vào một đường thẳng không thay đổi, sẽ càng giúp tình cảm thêm sâu sắc hơn mà.”

Cố Linh Y ngước mắt suy nghĩ một lát rồi đưa ra ví dụ: “Cứ như Lộ Mãn ấy! Anh ta, ừm...anh ta hay chọc tức người khác lắm! Lại còn cố tình giở trò xấu, đôi khi khiến người ta tức đến muốn cắn cho một cái. Nhưng mà đó cũng là một kiểu gia vị khiến cảm xúc thăng trầm nên ngược lại càng khiến người ta nhớ đến anh ta hơn...”

“Ừm, nói mới thấy đúng là như vậy thật...” Cố Gia Nhi cảm thấy có gì đó là lạ.

Lăng Chi cũng với vẻ mặt kỳ quái nhìn hai cô bạn thân song sinh rồi lại lườm Lộ Mãn một cái.

Ví dụ của Linh Y hay thật đấy. Hay ở chỗ là——mẹ kiếp, cái thằng đàn ông chó má này đúng là đã từng yêu cả chị lẫn em, những trò xấu xa đáng đánh đáng ghét ấy hắn đều dùng với cả hai chị em!

Thế nên chị gái Linh Y lấy chính kinh nghiệm bản thân ra nói, em gái Gia Nhi trăm phần trăm đồng cảm sâu sắc!

Hai chị em lập tức hiểu ra ý nghĩa bên trong và hồi tưởng lại chuyện tình cảm với cái tên đàn ông chó má này, thế nên Cố Gia Nhi lĩnh hội ví dụ của Cố Linh Y vô cùng thấu đáo.

Hơi muốn đấm cho hắn một trận thì phải làm sao đây... Nắm đấm của Lăng Chi đã cứng lại.

“Khụ khụ khụ.”

Lộ Mãn với vẻ mặt vô tội nhìn Lăng Chi rồi nói với hai chị em song sinh: “Ý của Linh Y đại khái là thế này——thực ra, mấu chốt là chiêu trò thì có thể học được nhưng tấm lòng yêu em có phải là thật không? Nếu sau này Tiểu Ngọc và Khải Thừa yêu nhau rồi kết hôn, chuyện nhỏ này sẽ trở thành kỷ niệm đẹp để họ trêu đùa nhau... Nhưng mà...”

“Nhưng mà nếu không có thêm sự chân thành.” Cố Gia Nhi tiếp tục nói nhưng vẻ lo lắng trên mặt không hề giảm bớt: “Những chiêu trò như vậy ngược lại sẽ trở thành cái gai khiến người ta đau nhói về sau. Rõ ràng đã đáp lại tôi rồi, rõ ràng đã gần gũi với tôi đến thế rồi, tại sao vẫn cứ phải từ chối tôi...”

Thấy em gái Gia Nhi càng nói cảm xúc càng trở nên bất ổn và đôi mắt hạnh dường như đang đong đầy nước, Cố Linh Y cũng nhận ra tại sao em gái lại để tâm đến mối quan hệ giữa Tiểu Ngọc và Khải Thừa đến vậy.

Ở một mức độ nào đó, Tiểu Ngọc và Khải Thừa chính là một phiên bản của cô và Lộ Mãn.

Hơn nữa là phiên bản hai mặt.

Trong mối tình của bản thân cô và Lộ Mãn trước kia, anh dù đã chủ động nói lời chia tay trước và cũng luôn dùng câu "anh có người con gái mình thích rồi" làm lý do để từ chối Gia Nhi, thế nhưng trong quá trình ở bên em gái thì anh không phải hoàn toàn không trao cho em gái hy vọng dù là chủ động hay bị động, giống như Cúc Tiểu Ngọc trong quá khứ đã trao cho đối phương hy vọng hai trái tim sẽ nhích lại gần nhau.

Em gái Gia Nhi cũng từng khiến Lộ Mãn khao khát không thôi, trằn trọc không ngủ, giằng co nóng lạnh khiến thân tâm mệt mỏi rã rời hệt như Lưu Khải Thừa học trưởng sau này sắp bị Cúc Tiểu Ngọc làm tổn thương vậy.

Lăng Chi thở dài một hơi rồi nói: “Lộ Mãn cậu không thấy Gia Nhi vừa rồi đối mặt với Cúc Tiểu Ngọc, em ấy tức giận đến mức nào đâu.”

“Tôi thì loáng thoáng nghe thấy bên các cậu có vẻ hơi ồn ào...”

“Chị Chi Chi đừng nói nữa mà...”

Lăng Chi mặc kệ lời ngăn cản của Cố Gia Nhi mà cố tình bóc phốt: “Gia Nhi đã rất tức giận chất vấn Tiểu Ngọc rằng rốt cuộc cô ấy coi Lưu Khải Thừa học trưởng là gì.”

“Tiểu Ngọc ấp úng không trả lời được. Gia Nhi lại chân thành khuyên cô ấy hãy lập tức nói rõ ràng với Khải Thừa học trưởng, nếu không thích thì cắt đứt dứt khoát; còn nếu thích thì đừng có kén cá chọn canh hay đứng núi này trông núi nọ.”

Lăng Chi hỏi Cố Gia Nhi: "Câu đó em nói thế nào ấy nhỉ?"

Cố Gia Nhi nghiêng mặt đi rồi khẽ nói: "Từ chối thẳng thừng so với việc nhận được tin nhắn mà không hồi đáp còn nhân từ gấp trăm lần."

Cố Linh Y và Lộ Mãn nhìn nhau, cả hai nhất thời đều cảm thấy một nỗi day dứt khó tả.

"Vốn dĩ là vậy mà, cái này tính là gì chứ!"

Cố Gia Nhi đột nhiên lớn tiếng: "Em không muốn chấp nhận sự quan tâm của anh, bởi vì em không thể cho anh thứ tình cảm mà anh mong muốn! Nói ra câu này sớm một chút khó lắm sao?"

"Gia Nhi..." Lộ Mãn há miệng.

Cố Gia Nhi không dám nhìn biểu cảm của Lộ Mãn nên cô cụp mắt xuống: "Anh ơi, em hình như đoán được anh muốn nói gì..."

"Anh và chị ấy không giống nhau." Cố Gia Nhi lắc đầu. "Anh đã nói rõ với em từ rất sớm rồi. Là do em quá cố chấp, là do em không nghĩ thông suốt, rõ ràng biết anh đã có người mình thích mà vẫn muốn vượt qua chị ấy..."

"Là lỗi của em, em không nên tự lừa dối bản thân và nuôi dưỡng ảo tưởng..."