Khuôn mặt trái xoan của Cố Linh Y đã ửng hồng.
"Ồ~~ Cái này hay ho đấy, thú vị thật!"
Lăng Chi như thể vừa khám phá ra một lục địa mới: "Lộ Mãn, vậy còn 'ba mươi miên miên' thì sao!"
"Ba mươi miên miên ý là đàn ông đến tuổi ba mươi thì mỗi đêm chỉ còn được một nháy thôi."
"Lộ Mãn! Lăng Chi! Hai người đủ rồi đấy!"
Cố Linh Y thật sự không thể nhìn nổi, bạn thân của cô và bạn trai của cô lại đang bàn luận kiến thức về chuyện sex ngay trước mặt cô sao?!
"Có còn những cách nói khác không?" Lăng Chi với vẻ mặt như thể vừa được khai sáng tiếp tục hỏi dồn dập như đang khao khát học hỏi.
"Bốn mươi ngưu khư, 'ngưu khư' là tiếng địa phương ở Đài Loan chỉ ngày họp chợ, tức là cứ mùng một, ba, năm, bảy, chín... Cách hai ngày mới được một nháy."
"Lộ Mãn, anh im miệng ngay!" Cố Linh Y giậm chân. Anh ta đang dạy bạn thân của cô cái quái gì thế này!
"Năm mươi thì sao? Sáu mươi thì sao? Bảy mươi thì sao?"
"Năm mươi toán tiền, phải như đếm tiền ấy, năm đồng, mười đồng, mười lăm, hai mươi, cứ năm ngày một nháy."
"Sáu mươi thưởng nguyệt, chỉ mùng một và rằm, một tháng hai nháy."
"Bảy mươi thì ghê gớm lắm, bảy mươi chọc chọc..."
Một tiếng "tõm" vang lên, tiếp đó là một vệt nước bắn tung tóe.
Cố Linh Y vừa thẹn vừa giận lao tới ôm chầm lấy Lộ Mãn và đè anh ngã xuống hồ nước suối nóng.
"Linh Y, em chưa thay váy mà. Ướt hết rồi..."
"Đằng nào lát nữa cũng phải thay!"
Lộ Mãn hất cằm về phía Lăng Chi: "Bảy mươi chọc chọc cậu tự tìm hiểu xem nghĩa là gì nhé. Linh Y nhà tôi giờ phải thay đồ rồi, cậu có muốn đứng đây xem không?"
Lăng Chi nghiến răng nghiến lợi. Ý cái tên này là hắn thì có thể đường đường chính chính vô tư ngắm nghía sao!
"Gia Nhi và chị Tiểu Ngọc đi mua sắm xong sắp đến rồi, tôi đi đón họ một lát."
Lúc đi, Lăng Chi giơ ngón cái về phía Lộ Mãn: "Lộ Mãn, cậu đúng là đồ ranh ma. Nếu chịu khó đầu tư chút công sức thì cậu có thể kế nhiệm Sửu Thần đấy!"
"Cút ngay!" Lộ Mãn cười mắng: "Tôi chỉ xem chút kiến thức ít người biết này cũng là để phục vụ bạn gái mình cho tốt thôi mà——"
Cố Linh Y túm lấy miệng Lộ Mãn và dùng sức kéo sang hai bên: "Anh! Còn! Nói! Nữa!"
Đuổi Lăng Chi đi rồi Lộ Mãn ôm lấy Cố Linh Y trong nước: "Thử một chút trong nước nhé?"
"Thử cái đầu anh ấy!"
Cố Linh Y vốc nước tạt thẳng vào mặt Lộ Mãn: "Đồ đại dê xồm!"
"Vậy mau đứng dậy thay đồ bơi đi, quần áo dính vào người không khó chịu sao?"
Lộ Mãn sang phòng bên cạnh mang về một bộ bikini phong cách kẹo cầu vồng.
Cố Linh Y nhìn thấy thì nghiến răng ken két và càng muốn tạt nước vào mặt anh.
"Mau cất vào! Lấy nhầm rồi! Là bộ váy bơi bên cạnh ấy! Với lại bộ này là của Gia Nhi!"
"Đã mua rồi sao lại không mặc?"
Lộ Mãn mặt dày nói: "Anh thấy rồi, có hai bộ mà."
"Đồ dê xồm!" Cố Linh Y nhất quyết không làm theo ý anh: "Có người khác ở đây thì chúng ta mặc đồ bơi. Chỉ còn hai đứa mình thôi thì chúng ta lại mặc...lại mặc bộ khác, không được sao!"
Lộ Mãn không vui nói: "Em và em gái em thì nhìn nhau từ bé đến lớn rồi, còn gì mà bất ngờ nữa. Anh thì khác, anh ít được nhìn, em mặc cho anh ngắm..."
"Lộ! Mãn!"
Dưới sự kiên quyết của bạn học Linh Y, Lộ Mãn đành phải lấy lại cho cô một bộ váy bơi liền thân được thiết kế liền mảnh có vạt váy che được đùi, trông chẳng khác gì đồ bơi kín đáo mà các cô gái bình thường vẫn mặc trên bãi biển.
Lúc thay đồ, Cố Linh Y lại không tránh mặt anh nữa.
Lộ Mãn vừa thất vọng lại vừa có chút an ủi.
Anh bắt đầu động tay động chân sờ soạng.
"Bốp!"
Đổi lại là Cố Linh Y ra tay đánh thật, trên cánh tay Lộ Mãn hằn rõ mấy vệt đỏ.
“Anh mà còn không đứng đắn thì dưới lầu còn bán đồ bơi thi đấu kín đáo hơn, em sẽ thay loại đó mặc đấy.”
Lộ Mãn lập tức đầu hàng: “Anh sai rồi, bộ này rất đẹp rồi, tôn lên vẻ đẹp thanh thuần thoát tục của bạn học Linh Y.”
Khóe môi Cố Linh Y khẽ cong lên. Đối phó với tên dê xồm này cứ cắt đứt những thứ anh ta thèm muốn là anh ta sẽ ngoan ngoãn ngay thôi.
Thế nhưng Lộ Mãn lại nói thêm một câu: “Thật ra đồ bơi thi đấu đôi khi cũng có thể dùng để nhập vai, hay là mua thêm một bộ nữa nhỉ?”
Cố Linh Y hít một hơi: “Đồ! Dê! Xồm!”
…
Hôm nay Lộ Mãn mua một đống vé nhóm mời kha khá bạn bè đến tắm thư giãn một chút. Không chỉ mời riêng Cúc Tiểu Ngọc và Lưu Khải Thừa nên cũng không quá đột ngột.
Quán suối nước nóng này có tầng một là bể bơi công cộng không phân biệt nam nữ nên cần mặc đồ bơi khi xuống nước.
Tầng hai là khu vực hoạt động, có ăn uống tự chọn, phòng chiếu phim, nhà truyện tranh, phòng chơi cờ và bài, đầy đủ mọi thứ.
Tầng ba là khu suối nước nóng riêng biệt nam nữ dùng để tắm, xông hơi và ngâm mình.
Tầng bốn và năm là các phòng nghỉ. Một số loại phòng còn có suối nước nóng nhỏ đặc trưng thích hợp đóng cửa lại để thật sự là nam nữ tắm chung. Ví dụ như phòng suite Lộ Mãn đã đặt.
Dưới lầu gặp Cố Gia Nhi và mấy người tụ họp lại một chỗ, vừa hay ở cửa truyền đến tiếng một cặp đôi nhỏ đang bình phẩm về suối nước nóng.
Nam: “Ơ? Sao lại là nam nữ tắm riêng thế này?”
Nữ: “Anh hay thật đấy… Em nói sao mà cứ nhắc đến tắm suối nước nóng là anh lại tích cực đến bất thường và chạy nhanh hơn bất cứ ai, hóa ra là anh có ý đồ này à! Anh đúng là…”
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng thời ném cho Lộ Mãn một cái nhìn khinh bỉ.
Đồ dê xồm! Anh ta chắc cũng có ý nghĩ như vậy!
Nam: Cái đó, không có chỗ nam nữ tắm chung sao?
Nhân viên phục vụ: Thưa tiên sinh, đây là vòng tay của anh ạ——Bể bơi tầng một của chúng tôi mở cửa cho cả khách nam và nữ ạ.
Nam: Ý là chỉ có hai người thôi, loại đó…có không?
Nữ: Em giận rồi đấy!
Nhân viên phục vụ: Quý khách có thể chọn loại phòng cao cấp của chúng tôi, bên trong có suối nước nóng riêng tư. Đây là bảng giá ạ.
Nam: Ôi, đắt thế! Thôi vậy…
…
Mọi người lên tầng ba tắm rửa riêng biệt và mặc đồ bơi chỉnh tề rồi quay lại bể bơi suối nước nóng ở tầng một.
Trong một đám đông nam nữ, ngay cả các cặp đôi cũng ngại ngùng không dám quá nổi bật mà tụ tập lại với nhau. Nam nữ phân chia ranh giới rõ ràng, đồng giới tụ họp.
Lộ Mãn và Lưu Khải Thừa tựa vào một góc núi giả bằng đá, cách đó một tảng đá là mấy cô gái bao gồm hai chị em song sinh và Cúc Tiểu Ngọc.
Nghe tiếng cười đùa của mấy cô gái không xa, Lưu Khải Thừa có chút ngại ngùng nhưng lại không nhịn được liếc nhìn vào đám đông.
Cúc Tiểu Ngọc giơ cánh tay thon dài trắng nõn lên, Lăng Chi chỉ vào một nốt ruồi trên cánh tay cô ấy đang nói gì đó. Lưu Khải Thừa vì thế mà không thể rời mắt, toàn bộ tâm trí đều dồn vào người mình thích.
“Khải Thừa.” Lộ Mãn hạ giọng: “Anh và Tiểu Ngọc đến giờ cũng quen nhau được hai năm rồi nhỉ?”
“Ừm… Haizz!” Một câu hỏi đơn giản lại khiến Lưu Khải Thừa thở dài.
Lộ Mãn đã hiểu rõ nên tiếp tục nói: “Cô ấy chia tay với tên bạn trai cũ khốn nạn kia, anh vẫn luôn theo đuổi cô ấy cũng đã gần nửa năm rồi nhỉ?”
“Haizz!”
Lưu Khải Thừa ủ rũ: “Lộ sư ca, đôi khi em thật sự rất ngưỡng mộ anh. Mới vừa lên Đại học mà sự nghiệp và tình yêu đã song toàn rồi. Em đúng là đồ vô dụng, không biết cách tán gái mà viết tiểu thuyết cũng thất bại hết lần này đến lần khác…”
Lộ Mãn giơ tay lên vỗ nhẹ một cái vào sau gáy anh ta.
“Tình yêu gặp trắc trở, điều tối kỵ nhất là đánh đồng nó với những chuyện khác trong cuộc sống của mình.”
[Phần tiếp theo trong câu nói gốc của Phí Ngọc Thanh là bảy mươi nguyệt nguyệt - mỗi tháng một nháy, tám mươi tứ quý - ba tháng một nháy, chín mươi mô mô - chỉ sờ được thôi, một trăm khán khán - chỉ ngắm được thôi. Còn cái bảy mươi chọc chọc ở đây là chỉ sự chậm chạp và khó khăn khi ân ái ở tuổi già, còn sức đâu mà làm]