Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 512: 《Thần Mộ》

Trước quầy bán vé cáp treo ở Nam Thiên Môn.

Đôi tình nhân nhỏ tối qua ngủ trong phòng Lộ Mãn liên tục cảm ơn anh. Lộ Mãn và hai chị em song sinh cũng khách sáo đáp lễ. Trong mắt những người khác, cảnh tượng này đã thể hiện trọn vẹn sự khách sáo của người dân tỉnh Lỗ.

“Mấy người này cứ cảm ơn qua lại…”

Tô Nhật Gia cười bất đắc dĩ: “Cứ như thể Lộ Mãn học đệ còn cảm ơn họ nhiều hơn ấy…”

Lăng Chi đứng một bên ngẩn người nhìn Lộ Mãn và hai cô bạn thân song sinh. Lời nói đùa của vị học tỷ này có lẽ đã rất gần với sự thật rồi…

Trong đoàn có vài người muốn đi cáp treo đến Trung Thiên Môn, còn Tô Nhật Gia vì muốn chụp thêm vài bức khắc đá trên vách núi từ đỉnh xuống lưng chừng núi nên chọn đi bộ xuống núi.

Lộ Mãn hỏi hai chị em song sinh và Lăng Chi. Họ thấy dù sao cũng phải đến mười hai giờ trưa mới trả phòng nên thôi thì cứ nghỉ ngơi thêm trong phòng một lát, sau khi dưỡng sức đầy đủ thì cũng chọn đi bộ.

Đến hơn mười một giờ, mọi người vừa trò chuyện vừa xuống núi.

Cố Gia Nhi hỏi: “Học trưởng kia không sao rồi chứ?”

“Chắc là tối qua ăn nhiều đồ lạnh cộng thêm leo núi quá sức nên bụng đau dữ dội.” Lộ Mãn nói: “Các em chắc còn nhớ chứ, anh ta vác cả một túi dưa chuột rồi khoe khoang với bạn gái suốt cả đường đi.”

Cố Linh Y gật đầu. Tối qua khi leo núi, học trưởng kia cứ nói mãi rằng đồ bán trên núi dù là ăn hay uống đều đắt đỏ. Dưa chuột vừa no bụng vừa nhiều nước lại ngon nên lên đến Nam Thiên Môn thì có thể tiết kiệm tiền ăn và tiền nước.

Còn bạn gái anh ta thì lại chê anh ta có vẻ khoa trương và thích khoe công. Kết quả là lên đến đỉnh núi mới phát hiện khắp nơi đều có bán dưa chuột, tuy đắt hơn dưới núi một chút nhưng cũng không đến mức giá cắt cổ.

“Dù bạn gái của học trưởng nhìn anh ta đầy vẻ chê bai nhưng lên đến đỉnh núi thì cô ấy vẫn ngồi cùng anh ta và cặm cụi gặm hết đống dưa chuột, bảo là không thể lãng phí. Có vẻ như cô ấy còn khá vui vẻ khi cùng bạn trai làm chuyện ngốc nghếch.” Cố Gia Nhi cẩn thận chú ý từng bậc thang dưới chân mà từ từ bước xuống.

“Học trưởng bị viêm dạ dày ruột có bạn gái tận tâm tận lực ở bên, cũng coi như hoạn nạn thấy chân tình rồi nhỉ?”

“Ừm.” Lăng Chi đứng một bên gật đầu: “Trước khi đến đây chị đã nói rồi, du lịch là máy kiểm tra chia tay. Nói ngược lại, cùng nhau trải qua khó khăn trên hành trình và nương tựa vào nhau vượt qua những cửa ải như vậy, con đường sau này nếu tiếp tục đi có thể sẽ bền chặt hơn.”

Cố Gia Nhi trầm tư. Trong chuyến đi này, cô và Lộ Mãn chỉ là không cãi vã mà thôi, không có sóng gió hay thử thách gì đáng kể. Nếu nói có thước đo thì họ chỉ có thể coi là đạt tiêu chuẩn thì phải?

Ngược lại nhìn chị gái và anh ấy khi xuống núi, cô luôn cảm thấy họ thân mật hơn lúc lên núi. Chị gái Linh Y tối qua còn cố ý hay vô tình giữ khoảng cách với Lộ Mãn, có lẽ là vì để ý đến cảm nhận của cô em gái này.

Nhưng giờ phút này Cố Gia Nhi không biết là do mình ảo giác hay là quá nhạy cảm mà cô luôn cảm thấy chị gái Cố Linh Y dính Lộ Mãn hơn, hai người cứ dính sát vào nhau cũng chẳng tránh né gì nữa…

Mà ba người họ luôn dính như sam suốt cả chuyến đi mà, Cố Gia Nhi vừa đi vừa thắc mắc. Cô không hề cảm thấy hai người này lén lút sau lưng mình làm gì để tình cảm thêm sâu sắc cả...

Còn Lộ Mãn chăm chú nhìn bóng dáng Cố Gia Nhi, ánh mắt anh tràn đầy sự ấm áp.

"Này!" Cố Linh Y dùng khuỷu tay huých huých vai anh rồi ghé đầu lại gần hỏi nhỏ: "Anh cứ nhìn em gái em mãi làm gì?"

Lộ Mãn lắc đầu không nói gì.

Chỉ là trong đầu anh bỗng lóe lên hình ảnh Cố Gia Nhi và anh ở Nghi Thành.

Khi đó cô nàng tưởng anh "sắp phá sản" và sự nghiệp không thuận lợi, hai người cùng ngồi xổm bên lề đường. Cố Gia Nhi hỏi anh có cần giúp gì không, Lộ Mãn xua tay nói không cần.

Và câu nói tiếp theo của Cố Gia Nhi càng lúc càng rõ ràng trong đầu anh:

"Cho dù em không giúp được gì, cùng lắm thì em vẫn có thể cùng anh ngồi xổm bên đường thở dài mà."

Đồng cam cộng khổ không cần sự kiểm chứng của chuyến du lịch mà đã sớm thấy được bản chất thật rồi.

…………

Những bản khắc đá trên vách núi ở Thái Sơn trải rộng khắp nơi. Từ "Ngũ Nhạc Độc Tôn" ở mặt sau tờ tiền năm tệ thời xưa hay "Trùng Nhị" (Phong nguyệt vô biên) đầy phong nhã và thú vị, cho đến "Đăng Ngọc Hoàng Đỉnh" do một cụ ông tám mươi tuổi không chịu thua tuổi già mà leo lên đỉnh núi để lại, và cả "Vạn Sơn Tòng" do một tướng lĩnh của Tân Trung Quốc đề bút.

Lộ Mãn cầm máy ảnh chụp chụp dừng dừng, giữa đường gặp một nam thanh niên. Anh ta đeo kính gọng dày trông rất thư sinh, lúc thì đứng cạnh bia đá khắc chữ cầm sổ nháp viết lia lịa; lúc thì dừng chân gần thác nước đi đi lại lại như đang suy nghĩ cân nhắc.

Suốt đường xuống núi, Lộ Mãn và mọi người liên tiếp ba lần gặp anh ta bên cạnh những bản khắc đá trên vách núi.

Ban đầu chỉ nghĩ mọi người xuống núi cùng tốc độ nên gật đầu chào nhau. Cho đến lần thứ tư lại gặp thì nam thanh niên cười trước: "Đúng là duyên phận mà, tôi đi trước hay các bạn đi trước thì đều sẽ gặp lại nhau ở phía trước thôi."

Lộ Mãn đưa tay ra và mỉm cười nói: "Tôi là Lộ Mãn, sinh viên đi thực tế xã hội tiện thể du lịch."

Anh lại giới thiệu sơ qua tên của những người bên cạnh.

Nam thanh niên bắt tay Lộ Mãn: "Tôi là Dương Chấn Đông, hiện là người làm nghề tự do. Ngồi lâu trước bàn làm việc mỏi lưng quá nên ra ngoài tìm cảm hứng."

Nghề tự do, ngồi lâu, tìm cảm hứng. Mấy từ này lọt vào tai Cố Linh Y khiến cô lập tức cảm thấy rất quen thuộc.

Giống hệt cái cớ khi một số tác giả tiểu thuyết mạng viết đơn xin nghỉ để ngừng cập nhật truyện.

Cố Linh Y ra sức nháy mắt với Lộ Mãn. Lộ Mãn cười cười rồi ghé tai cô thì thầm: "Muốn hỏi gì thì tự mình mở miệng ra mà hỏi, tổng kết luận văn tốt nghiệp của em chẳng lẽ cũng để anh nói thay à?"

Cố Linh Y yếu ớt lườm anh một cái.

Tuy nhiên, có tên này ở đây nên Cố Linh Y cảm thấy có rất nhiều tự tin và chỗ dựa, bản thân cũng nên thử khắc phục một số thói quen quá nội tâm và nhút nhát rồi.

"Xin hỏi anh là tác giả viết văn học mạng phải không ạ?"

Cố Linh Y cất tiếng hỏi, nam thanh niên đối diện ngẩn ra rồi ngay sau đó cười gật đầu: "Đúng vậy."

"Em..." Cố Linh Y khựng lại, rồi cô nhìn Lộ Mãn.

Còn Lộ Mãn trao cho cô một ánh mắt khích lệ. Cô sắp xếp lại câu chữ rồi lại tiếp tục nói: "Nghe anh nói mấy từ này em cảm thấy rất quen thuộc... Em đặc biệt thích đọc tiểu thuyết mạng."

"Ồ, ra là vậy. Tôi viết tiểu thuyết cũng vì bản thân thích đọc, chủ yếu là đọc thể loại huyền huyễn nam tần."

Mấy người vừa đi vừa trò chuyện. Lộ Mãn lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Cố Linh Y và đối phương, loáng thoáng cảm thấy tên của chàng trai này có chút quen thuộc.

Dương Chấn Đông nói: "Đến Thái Sơn một chuyến quả là khơi nguồn cảm hứng. Ở Thiên Ngoại Thôn có mười hai cây cột rồng sừng sững, tôi cứ muốn liên hệ những thứ này với những cảnh tượng huyền huyễn hoành tráng, viết ra chắc sẽ là một khởi đầu không tồi."

Cố Linh Y cân nhắc hỏi: "Rồng Phương Đông xuất hiện trong tiểu thuyết khá nhiều rồi thì phải? Nếu chỉ đơn thuần chồng chất lên nhau e rằng sẽ thiếu đi sức hút nổi bật nhỉ?"

Dương Chấn Đông nghe vậy thì cảm thấy cô gái bên cạnh Lộ Mãn này là người hiểu biết, thế là vui vẻ nói thêm vài câu để trao đổi.

"Đúng vậy, cần phải kết hợp với những thứ khác, phải mới mẻ và hoành tráng thì mới có thể tạo ra kinh điển."

"Thái Sơn trị quỷ, núi Hào Lý gần đó còn có truyền thuyết liên quan đến địa phủ... Rồng...U Minh? Rồng...giữ mộ?"

Dương Chấn Đông chìm vào tự lẩm bẩm: "Hiện tại cuốn này đang mở đầu bằng 'Cổ Mộ', có nên đổi không nhỉ? Mộ...mồ mả...quan tài? Rồng vây quan tài? Rồng kéo quan tài?"

Dương Chấn Đông lắc đầu: "Cuốn cũ vẫn đang được đăng tải, có thời gian từ từ phác thảo ý tưởng đã, chắc phải hai năm nữa mới bắt đầu viết sách mới."

"Vậy là anh đang viết một bộ trường thiên mấy triệu chữ rồi sao?"

Lộ Mãn chợt lóe lên một tia sáng, cất tiếng hỏi: "Dương tiên sinh, có tiện tiết lộ tên tiểu thuyết của anh không?"

"Cái này có gì mà không thể nói."

Dương Chấn Đông nói: "《Thần Mộ》."

[Ngũ Nhạc Độc Tôn tìm google có hình nhé. Trùng Nhị (虫二) là hai chữ Phong Nguyệt (風月) bỏ phần bao bọc bên ngoài đi. Tân Trung Quốc chính là chỉ đất nước Trung Quốc được thành lập năm 1949]