Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 480: Em hận không thể phân thân làm đôi để yêu anh

“…Khi chúng ta đón giao thừa cùng nhau.”

Cố Gia Nhi cảm thấy mỗi lời thốt ra lại càng khiến lòng cô thêm quặn thắt.

“Trong căn phòng cạnh phòng ngủ của Tiểu Sương, em vô tình nhìn thấy hai lọ sữa ong chúa nhỏ y hệt loại bà hai đã tặng.”

“Còn lọ kia, bà hai bảo Linh Y đưa cho ‘sư ca’ của chị, chị cũng đưa cho anh ấy đúng không?”

Cố Linh Y im lặng vài giây rồi gật đầu.

“À còn nữa, vì em phải cập nhật trang tìm kiếm của thư viện nên bỗng nảy ra ý định tìm thử cái tên giả mà chị nói.”

Cố Gia Nhi đã rất mong rằng lúc đó sẽ hiện ra một mã số sinh viên thật cùng một đống hồ sơ mượn sách chứng minh ‘sư ca’ là một người khác.

Tiếc thay không hề có, cái tên ‘Mục Trác’ đó hoàn toàn là bịa đặt.

“Gia Nhi…” Cố Linh Y không ngờ em gái mình đã sớm biết được sự thật, vậy mà suốt thời gian qua em ấy vẫn cố gắng gồng mình giữ bình tĩnh trước mặt ba mẹ, chỉ khi không chịu nổi nữa mới ủ rũ và buồn bã thất thần.

“Chị ơi, dây buộc tóc hình khủng long nhỏ màu xanh lục mà chị dùng để buộc tóc ấy.”

Cố Gia Nhi cười gượng gạo: “Vốn dĩ là em tặng cho anh ta, vậy mà gã tồi kia lại đem tặng lại cho chị.”

“Hôm chị say rượu, em vô tình thấy chị đã đặc biệt mua một chiếc hộp đựng trang sức và cẩn thận cất giữ con khủng long nhỏ đó.”

Cố Gia Nhi khẽ thở dài: “Em cũng muốn tự thuyết phục mình rằng có lẽ anh ấy đã giải thích nguồn gốc của chiếc kẹp tóc đó cho chị, và chị nghĩ đây là món quà nhỏ mà cả em và anh ấy cùng tặng chị nên mới trân trọng đến vậy… Nhưng điều này quá gượng ép, em không thể tự thuyết phục mình được.”

Cô quá hiểu chị gái mình, hai chị em họ nhiều khi rất giống nhau.

“Vì em cũng từng làm những chuyện tương tự mà.”

Cố Gia Nhi nghẹn ngào, chợt cảm thấy biết bao nhiêu chuyện mình từng làm đều thật ngốc nghếch.

“Chiếc dây buộc tóc nhỏ đầu tiên anh ấy tặng em bây giờ em không dám đeo nữa, vì sợ làm hỏng nó nên đã cất đi rồi. Lúc đi Nghi Thành em cứ nằng nặc đòi anh ấy mua cho một túi lớn dây buộc tóc đen nhỏ, bình thường thì em đeo những chiếc mới anh ấy tặng.”

“Còn một chiếc khăn lụa em cũng cất gọn trong một hộp trang sức, chỉ những ngày quan trọng và khi hẹn hò mới lấy ra dùng.”

Vì chị gái Linh Y và cô có suy nghĩ tương đồng nên cũng chẳng có gì lạ——chiếc kẹp tóc hình khủng long của chị gái với chiếc dây buộc tóc và khăn lụa của em gái đều giống nhau cả.

Cố Linh Y lục lọi trong túi một lúc thì đôi mắt đẫm lệ nhìn Lộ Mãn.

Lộ Mãn lấy khăn giấy và khăn ướt từ trong túi ra, cô nhận lấy rồi lau nước mắt cho em gái Gia Nhi.

Cố Gia Nhi tủi thân để mặc chị gái lau mặt cho mình. Trước đây cô còn rất vui, cứ ngỡ Lộ Mãn vì cô mà hình thành thói quen luôn mang theo khăn giấy cùng khăn ướt và dây buộc tóc.

Hóa ra không phải vì cô mà là vì chị gái mới chuẩn bị những thứ đó.

Cố Gia Nhi chợt nhớ lại khi mẹ Văn Nghệ và dì Phùng Văn Thu bàn về “tam kim” trong hôn lễ, cô còn nói rằng mình không muốn trang sức vàng. “Tam kim” mà cô thích chính là khăn giấy, khăn ướt và dây buộc tóc.

Ký ức ngày xưa ngọt ngào bao nhiêu thì lưỡi dao sự thật phơi bày giờ đây lại sắc bén bấy nhiêu.

Đau nhói trong tim cô.

“Chị ơi, cái áo phông chị thêu, giờ nghĩ lại…”

Rất nhiều chi tiết nhỏ nhặt dễ bị bỏ qua nhưng Cố Gia Nhi đều xâu chuỗi lại được: “Dưới biểu tượng của phe Bộ Lạc trong Thế giới Warcraft có thêu hai chữ LM. Em cứ tưởng đó là viết tắt của phe Liên Minh, nhưng thật ra…chắc cũng là tặng cho anh ấy đúng không? Đó là tên của anh ấy mà.”

Cố Linh Y lau nước mắt không kịp. Những giọt nước mắt của em gái Gia Nhi vẫn không ngừng rơi, đôi mắt sưng húp đỏ hoe.

“Chị ơi, sao chị lại bất cẩn thế, để em nhìn thấy nhiều chuyện như vậy…”

“Gia Nhi, chị xin lỗi. Là chị không tốt, chị không nên…giấu em.”

Cố Gia Nhi lắc đầu: “Chị giấu em, em cũng hiểu mà. Nếu ngay từ đầu chị đã nói cho em biết thì em chắc chắn sẽ làm ầm ĩ lên, chị mà mềm lòng do dự thì chắc sẽ cắt đứt quan hệ với anh ấy luôn, cũng không muốn thấy em sống dở chết dở đúng không…”

Lộ Mãn thở dài: “Gia Nhi, anh xin lỗi, là do anh đã nảy sinh tình cảm với chị em nên mới thành ra thế này.”

Cố Gia Nhi nhìn anh, giọng khóc đến khản đặc: “Anh ơi, nếu anh thấy nhất định phải có hai người thì em thà tách thêm một bản thân nữa ra để thích anh… Sao anh lại còn đi tán tỉnh chị em làm gì!”

Anh có biết em thích anh đến thế nào không chứ!

Cố Linh Y nắm tay em gái, môi cô khẽ run nói: “Gia Nhi, Lộ Mãn anh ấy không phải…anh ấy, chị…là do chị…”

“Tại sao lại cứ phải là Linh Y chứ?”

Cố Gia Nhi khóc đến mức gần như sụp đổ.

“Nếu anh thật sự có tình cảm với cô gái khác rồi nên duyên vợ chồng, anh lạnh nhạt với em một cách sắt đá thì em cũng chỉ đau khổ một thời gian rồi từ từ sẽ vượt qua thôi.”

Nhưng tại sao, tại sao lại cứ phải là chị gái song sinh của cô chứ!

Thế này làm sao cô có thể cam tâm được chứ?

“Chẳng lẽ em thật sự tệ đến thế sao…”

Tệ đến mức dù có cùng vóc dáng và dung mạo, cô còn là mối tình đầu của anh trước cả chị gái, lại là thanh mai trúc mã suốt mười mấy năm qua, ánh mắt Lộ Mãn luôn hướng về phía cô, vậy mà dù có nhiều “tiên cơ” đến thế nhưng cô vẫn không thể sánh bằng chị gái mình sao?

“Gia Nhi, em không tệ đâu.”

Lộ Mãn nhìn thân hình nhỏ nhắn đang nức nở của Cố Gia Nhi trông như sắp không trụ nổi mà tan ra, trong lòng anh trào dâng từng đợt xót xa.

“Trong mắt anh, em không hề tệ.”

Nghĩ lại kiếp này sau khi trùng sinh, sự tùy hứng trong tình yêu của cô chỉ là sự non nớt và bỡ ngỡ. Còn sự thay đổi và chuộc lỗi của cô ấy trong nửa năm qua, anh nhìn thấy rõ và đã không còn nảy sinh bất kỳ ý nghĩ trách móc nào nữa.

Cô của kiếp trước… Lộ Mãn không muốn đổ những chuyện đó lên đầu cô, cũng không nên đổ lỗi cho cô.

Con người sẽ thay đổi.

Nỗi đau thất tình và sự thất vọng triền miên của kiếp trước, lần này anh sẽ không trải qua thêm lần nữa.

Tương tự, Cố Gia Nhi của kiếp trước vì áp lực thực tế mà chia tay anh và Cố Gia Nhi đang khóc trước mặt anh bây giờ đã sớm hoàn toàn không phải là cùng một người rồi.

Nỗi đau khi yêu nhau và chung sống của hai người ở kiếp trước, một nửa đến từ việc Cố Gia Nhi không yêu anh nhiều đến thế nên đã cân nhắc lợi hại mà chọn cách quan tâm đến gia đình; nửa còn lại thì đến từ việc bản thân anh không đủ ý chí tiến thủ để có thể mang lại hạnh phúc cho cô. Cả hai yếu tố tác động lẫn nhau mới gây ra bi kịch như vậy.

Còn bây giờ ư? Mức độ Cố Gia Nhi thích anh đã được chứng minh đi chứng minh lại cho anh thấy rõ rồi.

“Gia Nhi, từ cái đêm giao thừa em bay đến Yên Kinh tìm anh.”

Lộ Mãn nói: “Anh đã hạ một quyết tâm. Đó là——anh và chị em, đặc biệt là Linh Y tuyệt đối không thể trở thành người xa lạ với em.”

Cố Gia Nhi hít hít mũi và cắn môi nói: “Vậy anh muốn em phải làm sao đây? Coi như không có chuyện gì xảy ra mà chúc phúc cho hai người, rồi yên tâm làm em vợ của anh sao!”

Trước đó, điều tệ nhất cô từng nghĩ đến là cái gã đàn ông đã quấn quýt với cô suốt cả tuổi thanh xuân này lại là một tên khốn nạn đến tột cùng, muốn bắt cá hai tay mà đồng thời hẹn hò với cả hai chị em song sinh bọn họ.

Thế thì cô sẽ hoàn toàn dứt tình, mãi mãi không thèm để ý đến anh ta rồi khuyên chị gái cũng rời bỏ anh ta, vì anh ta không xứng đáng với tình yêu của bất kỳ ai trong hai chị em họ.

Nếu là như vậy mọi chuyện ngược lại sẽ đơn giản hơn, cô không cần phải băn khoăn mà chỉ có một lựa chọn duy nhất là dứt khoát cắt đứt.

Nhưng nếu anh ta không phải muốn “ôm cả hai” mà lại thờ ơ với cô rồi quay sang thích chị gái Linh Y của cô——thì cô ấy cũng không thể chấp nhận được, đồng thời cũng rơi vào tình cảnh khó lựa chọn nhất và tiến thoái lưỡng nan.

Làm em gái của bạn gái anh ta, lại còn coi anh ta như anh trai và bạn bè thanh mai trúc mã sao?

Sau này còn phải yên tâm chấp nhận một thân phận khác——em vợ của anh ta sao?

“Em không làm được!”