“Còn có món dưa muối xào mà Linh Y gửi từ Nghi Thành về. Đừng tưởng là món rau dưa đơn giản, ngon bá cháy luôn đấy. Tôi mang đến một gói này, lát nữa ăn cơm kiểu gì cũng phải bày ra một đĩa nhỏ để ăn kèm với sủi cảo mới được.”
“Linh Y.”
Cố Gia Nhi ngồi xuống cạnh chị gái, còn Cố Linh Y đang cầm một que tăm “chiến đấu” với đĩa hoa quả trên bàn trà.
“Sở thích của ba chúng ta, chị nắm rõ trong lòng bàn tay rồi đấy.”
Cố Linh Y ngước mắt suy nghĩ một lát: “Hình như không phải chị gửi... Ồ, nhớ ra rồi, là lúc nói chuyện với Lan Cẩn học tỷ có nhắc đến chuyện ba ăn một lần ở Hải Khúc Thị là thích mê rồi, thế là chị ấy gửi cả một thùng về nhà mình. Nhưng chị cũng gửi lại chị ấy một thùng đồ ăn vặt rồi, nào là cá viên, mực khô xé sợi các thứ.”
“Không phải, Linh Y, chị đợi chút đã?”
Cố Gia Nhi mắt mở to: “Lan Cẩn học tỷ? Bà chủ tiệm hoa ở Nghi Thành đó hả?”
“Ưm...ừm, đúng vậy.”
“Sao chị lại còn liên lạc với chị ta nữa!” Cố Gia Nhi không thể tin nổi.
“Cố Linh Y, chị thông đồng với kẻ địch bên ngoài đúng không?”
Cố Gia Nhi véo véo má chị gái mình: “Hơn nữa, em nghiêm túc nghi ngờ chị đang khoác lác đấy.”
Đây còn là chị gái nhút nhát sợ người lạ của cô ấy sao?
Cái “kẻ địch tinh anh” cấp cao mà cô còn chẳng đối phó nổi, vậy mà chị gái Linh Y lại biến thù thành bạn luôn rồi ư?
Còn thân thiết đến mức tặng quà qua lại nữa hả?
Giả dối quá đi!
“Cố Gia Nhi, bỏ cái tay của em ra.”
Cố Linh Y lẩm bẩm: “Em tưởng chị vẫn là chị của ngày xưa sao, ưm...”
Lộ Mãn cầm tăm giả vờ xiên một miếng dưa lưới, cố tình chen ngang qua giữa hai chị em để tách họ ra.
“Ôi, anh phiền phức quá đi.”
Còn một lúc nữa mới đến bữa cơm, tuy Lộ Mãn và em gái cùng với cặp song sinh có thể tụ tập chơi bài hoặc mạt chược nhưng họ đều không mấy hứng thú với mấy trò đó. Lộ Tiểu Sương nhân cơ hội đề nghị họ có thể chơi một hoạt động trí tuệ——giúp cô bé làm bài tập về nhà kỳ nghỉ đông.
Lộ Mãn lập tức đáp lại cô bé bằng một cái búng trán.
Cố Gia Nhi lại làm thật. Cô kéo Lộ Tiểu Sương lên lầu vào phòng cô bé để kèm cặp học bài.
“Em gái ngốc nghếch...”
Cố Linh Y ôm trán nhìn kẻ đầu sỏ Lộ Mãn với ánh mắt không mấy thiện cảm.
“Nếu không phải vì anh thì Gia Nhi sao có thể chăm chỉ đến thế, đã là sinh viên Đại học rồi mà còn đi làm cái đống bài tập Trung học Phổ thông đáng ghét đó.”
Tâm tư của cô em gái mình vẫn là muốn coi em gái Tiểu Sương của anh ta như em chồng tương lai, yêu cả đường đi lối về.
...
Trên lầu.
Lộ Tiểu Sương và Cố Gia Nhi vào phòng ngủ, hai cô gái lật vội vài trang vở bài tập nghỉ đông cùng với một đống đề thi chất lượng in cực tệ rồi quyết định cứ để chúng nằm xó bám bụi.
Hai người dứt khoát nằm trên giường trò chuyện. Lộ Tiểu Sương gần như vô cùng ghen tị với phúc lợi cuộc sống Đại học của Cố Gia Nhi, không có bài tập nghỉ đông và kỳ nghỉ lại dài như vậy. Cố Gia Nhi cũng nhân tiện cổ vũ và động viên cô bé, kể về những kỷ niệm học tập và cuộc sống Đại học tuyệt vời của mình rồi khuyến khích cô bé thi vào những trường cao cấp hơn.
“Anh trai em đặt kỳ vọng cao vào em và cũng cực kỳ tự tin nữa đấy, Tiểu Sương.”
Cố Gia Nhi cười nói: “Anh ấy còn chỉ đích danh chọn sẵn một trường rồi, hy vọng em thi đỗ Đồng Tế đó.”
Lộ Tiểu Sương không dám chắc: “Còn lâu mới đến kỳ thi Đại học. Em nghĩ thi vào trường trong tỉnh ở gần nhà là được rồi, trường của các chị cũng rất tốt mà.”
“Đại học Sư phạm Tân Hải à, cũng có cái hay của nó... Nhưng mà vẫn nên cố gắng thi vào trường tốt hơn nhé~”
Cố Gia Nhi có chút xúc động xoa xoa mái tóc ngắn của Lộ Tiểu Sương: “Chị nhớ có nghe em và anh trai em nói qua, trước đây em muốn thi vào trường xa hơn một chút.”
Khi ấy, hai anh em nhà họ Lộ phải chịu đựng sự dằn vặt vì gia đình bất hòa.
Nếu không có Lộ Mãn ra tay thay đổi, cảm giác thuộc về gia đình của Lộ Tiểu Sương chắc chắn sẽ ngày càng xa vời.
“Trước đây với bây giờ khác rồi mà.”
Lộ Tiểu Sương “ê hê hê” cười nói: “Đi học gần anh trai em cũng khá tốt... Ừm, với lại còn có chị Gia Nhi nữa.”
Cố Gia Nhi nghiêng nghiêng đầu, luôn cảm thấy khi cô bé bổ sung tên mình lại có chút chột dạ và thiếu tự tin thì phải?
“À phải rồi, Tiểu Sương em có máy tính không? Chị đăng nhập VPN của trường từ xa một chút.”
“Có chị ạ. Phòng bên cạnh có máy tính bàn.”
Lộ Tiểu Sương đi cùng Cố Gia Nhi sang một căn phòng khác. Nơi đây tạm thời được dùng làm phòng đọc sách và phòng chứa đồ với những chiếc kệ sơn trắng đơn giản và tủ quần áo kê sát tường.
“Vốn dĩ đã cài đặt hẹn giờ cho trang web thư viện và hệ thống tìm kiếm để tự động thay đổi biểu ngữ chúc toàn thể giảng viên và sinh viên trong trường đêm giao thừa vui vẻ.”
Cố Gia Nhi ngồi xuống bàn rồi mở máy tính, tải một trình đăng nhập VPN của trường và giải thích với Lộ Tiểu Sương: “Nhưng hình như nó không chạy được nên đành phải tự tay thay đổi thôi.”
“Chị Gia Nhi, bây giờ chị tương đương với quản trị viên điện tử của thư viện à?”
“Ừm, cũng gần như vậy.”
Cố Gia Nhi vừa nói, ánh mắt lại vừa nhìn về phía chiếc kệ chứa đồ bên cạnh.
Cô nhìn thấy hai cái lọ nhỏ trong suốt rỗng.
“Hơi quen mắt...”
Cố Gia Nhi nhìn trái nhìn phải cảm thấy rất giống với cái lọ nhỏ đựng mật ong ở nhà bà hai của mình——nói chính xác hơn thì loại lọ nhỏ này bà hai chỉ dùng để đựng sữa ong chúa.
Mà cô thì chỉ tặng Lộ Mãn một phần.
Chỉ có một phần thôi mà... Sao ở đây lại có hai cái lọ rỗng?
“Chị Gia Nhi, giao diện trang web của chị đã tải xong rồi.”
“Ồ.”
Cố Gia Nhi hoàn hồn, thao tác vài lần đã thay xong trang biểu ngữ: “Nhân tiện xem luôn, chắc không có sách nào cần gia hạn phải không nhỉ?”
Cô kiểm tra vài cuốn sách mình đã mượn, đều vẫn còn trong thời hạn mượn.
Không yên tâm, cô lại kiểm tra của chị gái Cố Linh Y và Lộ Mãn.
Lộ Tiểu Sương thấy cô còn có thể xem thông tin của anh trai mình trong hệ thống thì lập tức hứng thú: “Chị Gia Nhi cho em xem với, Tiểu Mãn mượn những sách gì vậy ạ?”
Cô bé ghé sát mặt vào nhìn: “Tiếng Nhật? Tiếng Hàn? Cái gì mà Tiếng Nhật Tiếng Hàn thế này?”
“Anh trai em...chắc năm nay định đi Nhật Bản và Hàn Quốc một chuyến để mở rộng thêm mảng kinh doanh game ở nước ngoài.”
Trong mắt Cố Gia Nhi phản chiếu cuốn sách Tiếng Nhật đó: “Nhưng mà cuốn Tiếng Nhật này, anh ấy hình như từng nói có chuyện quan trọng hơn kiếm tiền, bí ẩn lắm...”
Có lẽ là hẹn cô gái mình thích đi du lịch Nhật Bản chăng?
Cố Gia Nhi đau lòng nghĩ. Đây là lời giải thích hợp lý duy nhất mà cô có thể nghĩ ra.
“Chị Gia Nhi, vậy chẳng phải chị có thể tùy ý xem thông tin của tất cả mọi người trong trường sao?”
“Ừm, nhưng chỉ giới hạn ở số thẻ sinh viên và lịch sử mượn sách thôi...”
Và nói đến đây thì ngón tay Cố Gia Nhi khẽ run lên.
Đúng rồi, của cả trường...
Vậy đương nhiên cũng bao gồm cả——“sư ca”.
Cố Gia Nhi chậm rãi gõ từng ký tự.
Chị gái Linh Y từng nói qua tên của vị “sư ca” đó.
MUZHUO.
Mục Trác.
【Không tìm thấy kết quả phù hợp, vui lòng kiểm tra lại từ khóa】
“Không có người này.”
Lòng Cố Gia Nhi lập tức chùng xuống.
“Chị Gia Nhi…chị ổn không ạ? Trông chị hơi…”
“Tiểu Sương, chúng ta…xuống lầu thôi, chắc sắp đến giờ ăn rồi.”
Cố Gia Nhi lại ngước mắt nhìn hai cái lọ nhỏ rỗng đặt trên giá.
…
Bữa cơm tất niên của hai gia đình diễn ra trong không khí vui vẻ hòa thuận.
Trong lúc đó, Văn Nghệ và Cố Linh Y đều nhận thấy Cố Gia Nhi không mấy hào hứng. Cố Gia Nhi chỉ nói mình hơi đau bụng để lấp liếm cho qua chuyện.
Đợi đến khi Gala Mừng Xuân trên TV bắt đầu thì ngoài cửa sổ vang lên tiếng pháo nổ đì đùng nối tiếp nhau. Pháo hoa rực rỡ bung nở trên bầu trời, hương vị Tết đêm giao thừa cũng theo đó mà đong đầy và vấn vương mãi không tan.
“Gà trống mà đẻ được trứng——xứng danh siêu gà, oh yeah!!”
Tiểu phẩm của Triệu Bản Sơn và Tống Đan Đan khiến cả hai gia đình cười vang. Đến tiết mục ca múa, các bậc trưởng bối hai nhà đều thấy không có gì thú vị bèn bàn nhau ra ngoài đi dạo một vòng và đốt pháo hoa.
“Đúng là giao thừa thời này mới có hương vị Tết.”
Lộ Mãn bước ra ngoài và thở ra một làn hơi lạnh.
Ai mà ngờ được mười mấy năm sau, pháo hoa và pháo nổ lại bị cấm đốt hoàn toàn trong khu vực thành phố.
Mà Gala Mừng Xuân cũng ngày càng khó mà nói hết được. Các tiết mục hài kịch thì không gần gũi với đời sống mà tệ hại vô cùng; ngược lại các tiết mục ca múa từng bị mọi người bỏ qua và xem nhẹ lại gánh vác cả chương trình, trở thành điểm sáng đáng khen hiếm hoi trong sự thất vọng mỗi năm.
Một làn gió thổi tới, anh vừa định siết chặt chiếc khăn quàng cổ màu đỏ rượu trên cổ thì đã có một bàn tay nhỏ nhắn và thon thả vươn tới giúp anh chỉnh lại.
Lộ Mãn nhìn Cố Gia Nhi, cô nặn ra một nụ cười: “Anh ơi, chiếc khăn quàng cổ em đan được chứ ạ?”
Điều Cố Gia Nhi không biết là chiếc khăn quàng cổ màu đỏ rượu này không chỉ mình cô đan tặng Lộ Mãn——chị gái cô Cố Linh Y cũng đan một chiếc y hệt.
Lộ Mãn gắn một chiếc ghim cài áo nhỏ nhất lên chiếc khăn mà Cố Gia Nhi tặng, vừa để trang trí vừa để phân biệt hai chiếc khăn quàng cổ y hệt này là của ai tặng.
“Gia Nhi, cảm ơn em.” Lộ Mãn xoa xoa chiếc mũ tai gấu bông mềm mại của cô.
“Hi hi, đi thôi, đi đốt pháo hoa thôi.”
