Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 460: Nhớ giấu kỹ cái đuôi nhé

Lộ Mãn đặt cọc và ký thỏa thuận rồi cùng Cố Gia Nhi rời khỏi cửa hàng 4S.

"Có lạnh không? Hay là chúng ta về nhé?"

Gò má Cố Gia Nhi ửng hồng nhưng cô vẫn lắc đầu: "Không lạnh!"

"Mạnh miệng ghê."

Lộ Mãn và cô tiếp tục tản bộ dọc phố. May mà nhiệt độ khi tuyết rơi không quá khắc nghiệt, đến lúc tuyết tan mới thực sự lạnh thấu xương.

Đi ngang qua một quán cà phê mèo, mắt Cố Gia Nhi sáng lên. Cô ghé sát vào cửa kính chăm chú nhìn những chú mèo bên trong.

"Vào ngồi một lát, uống chút đồ nóng cho ấm người."

Cố Gia Nhi gật đầu và nhìn tấm biển thông báo trước cửa quán:

 【Xin lỗi quý khách, vui lòng không mang thú cưng từ ngoài vào. Mong quý khách thông cảm】

Lộ Mãn đẩy cửa và vén tấm chắn gió. Cố Gia Nhi đi lướt qua anh thì đột nhiên nhón chân hôn nhẹ lên môi anh rồi khẽ nói: "Anh ơi, nhớ giấu kỹ cái đuôi nhé~"

Lộ Mãn ngẩn người rồi ngơ ngác đưa tay sờ lên môi.

Cố Gia Nhi ngân nga một giai điệu và đến quầy gọi hai cốc đồ uống nóng.

Vài chú mèo lập tức chạy lon ton đến "tiếp khách" mà quấn quýt quanh chân Cố Gia Nhi không ngừng.

Đến khi Lộ Mãn cũng đứng cạnh Cố Gia Nhi thì lũ mèo lập tức bỏ chạy tan tác.

"Anh ơi."

Cố Gia Nhi liếc xéo anh: "Cái thể chất kỵ mèo của anh đúng là hết thuốc chữa."

"Không thể nói thế được." Lộ Mãn biện minh: "Đạo Đạo chẳng phải rất quấn anh sao?"

"Đạo Đạo không tính."

Cố Gia Nhi đi vào trong tìm chỗ ngồi.

"Nó ở với Hàm Hàm lâu rồi, giống chó hơn nên thân thiện với đồng loại."

Hai người ngồi xuống cạnh nhau. Cố Gia Nhi vừa "meo meo meo" vừa "chụt chụt chụt", tốn bao công sức mới dụ dỗ được một chú mèo Ragdoll không tình nguyện mà ôm vào lòng.

Lộ Mãn nhìn con mèo quay mông về phía anh mà ỉu xìu vẫy đuôi rồi nói: "Gia Nhi, anh thì không có đuôi nhưng còn em thì chưa chắc."

"Nhà em bốn đứa mà hai đứa có đuôi, em là chị của Hàm Hàm và Đạo Đạo nên khả nghi lắm đấy."

Cố Gia Nhi cười tủm tỉm. Đã lâu lắm rồi cô mới được thoải mái trêu chọc anh như vậy. Khoảnh khắc này cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

"Em đâu có đâu anh."

Cố Gia Nhi ngước mắt suy nghĩ, nói: "Nếu có thì anh sẽ thấy nó vẫy qua vẫy lại dữ lắm."

Ý cô là bây giờ cô đang cực kỳ cực kỳ vui vẻ.

Vẫn cảm thấy chưa đủ, Cố Gia Nhi đang vuốt ve chú mèo lại bổ sung một câu: "Nếu thật sự có đuôi, em có thể vẫy thành cánh quạt cho anh xem, vẫy ra cả lốc xoáy luôn~"

Lộ Mãn mỉm cười rồi nhẹ nhàng gỡ một chút xíu tuyết còn vương trên tóc cô.

Cô nàng này trở nên đáng yêu như vậy... Nếu chỉ là mối quan hệ anh rể và em vợ đơn thuần thì tốt biết bao...

Sau khi uống hết hai cốc cà phê, Lộ Mãn tiện miệng hỏi: "Uống thêm cốc nữa không?"

Đôi mắt hạnh của Cố Gia Nhi chớp động: "Em bây giờ chỉ ước thời gian dừng lại ở đây thôi. Anh ơi, anh nói xem em có muốn uống thêm cốc nữa không?"

Ngoài trời tuyết rơi, trong nhà ấm áp, anh và em nương tựa vào nhau.

Thật muốn nắm chặt lấy khoảng thời gian dễ chịu này mà không để nó trôi đi.

Lại gọi thêm hai cốc sữa nóng, hai người vừa uống vừa trò chuyện.

Lộ Mãn định bụng nhắc cô nàng về kỳ thi cuối kỳ, anh liền liệt kê một vài đặc điểm cá nhân của các thầy cô ra đề trong trường cùng với những nội dung khóa học thường thấy những năm trước không theo một quy tắc nào. Anh giải thích với cô rằng mình xem được trên diễn đàn Triều Thanh BBS.

Cố Gia Nhi thì chăm chú lắng nghe, hoàn toàn không có vẻ mất kiên nhẫn như hồi mới yêu năm nào.

Cô cũng nhân cơ hội này trò chuyện với Lộ Mãn rất nhiều về các trang mạng xã hội và nội dung các trò chơi nhỏ sau này, đều là những điều gần đây cô nghĩ ra khi kết hợp học tập và đọc sách. Lộ Mãn cũng kinh ngạc vì trong lúc vô tình, không biết từ lúc nào mà cô nàng đã rất thành thạo những thứ này, hơn nữa còn có thể đưa ra những kiến giải độc đáo.

Kiếp trước đồng chí Lão Ngoan Cố để cô thừa kế công ty công nghiệp của gia đình khiến Cố Gia Nhi làm việc không vui vẻ mà lại còn rất vất vả, e rằng đã dùng sai tài năng của cô rồi. Chuyện này nói ra cũng không thể không liên quan tới anh——nếu không phải đại tiểu thư nhà họ Cố chạy đến Yên Kinh tìm anh thì Cố Linh Y đã phải gánh vác phần trách nhiệm này rồi.

Hai ly đồ uống nóng lại cạn đáy, bên ngoài trời cũng đã tối.

Hai người đứng dậy mặc áo khoác chuẩn bị rời đi, ánh mắt long lanh của Cố Gia Nhi nhìn chằm chằm Lộ Mãn. Thừa lúc anh không để ý, cô lại tiến lên nhắm ngay môi anh mà hôn.

"Khụ khụ..."

Giọng Lộ Mãn không tự nhiên: "Em cho anh thêm độ khó lớn quá đấy..."

Cố Gia Nhi nghiêng đầu: "Hôn một cái thì sao chứ, trước đây hôn có ít đâu."

"Anh đừng hòng chối, ngày đầu tiên chúng ta mới quen nhau anh đã hôn em rồi. Nếu nói về nụ hôn đầu thì từ lúc đó đã tính rồi nhé."

Lộ Mãn "hít" một tiếng: "Lúc nhỏ, lần đầu tiên anh đến nhà em á?"

"Ừm." Cố Gia Nhi ngẩng khuôn mặt lên và bắt chước giọng điệu của anh.

"Thì ra lúc đó là em." Lộ Mãn trầm ngâm.

Nói như vậy, nụ hôn với Cố Linh Y vào ngày sinh nhật cô rõ ràng chính là nụ hôn đầu của Linh Y.

Ánh mắt Cố Gia Nhi trở nên sắc bén: "Lộ Tiểu Mãn!"

Cô nhẹ nhàng đấm anh hai phát: "Anh nghĩ gì thế hả!! Anh không phân biệt được à! Còn tưởng là Linh Y à!"

"Không phải, chủ yếu là anh không còn ấn tượng gì về chuyện này nữa."

Lộ Mãn ngượng ngùng nói: "Nếu không phải dì Tĩnh nhắc qua một câu thì anh thật sự quên mất có chuyện này rồi."

"Anh! Nhớ! Cho! Kỹ! Vào!"

Cố Gia Nhi lại "bụp bụp" hai đấm nữa.

Đùa giỡn nhau rồi rời khỏi quán cà phê mèo, hai người đi bộ về khách sạn.

Cố Gia Nhi ngẩng đầu nhìn những ngọn đèn đường sáng lên chiếu rọi ánh sáng lấp lánh trên tuyết.

"Anh ơi, em có mang theo máy ảnh. Hai ngày nay chúng ta chưa chụp chung tấm nào, chụp vài tấm nhé?"

Lộ Mãn đã hứa với cô sẽ dành thời gian cho cô nên gật đầu nói: "Đều nghe em hết."

Lấy máy ảnh từ trong phòng ra rồi tìm một người qua đường giúp chụp một loạt ảnh chung.

Lộ Mãn cân nhắc chiếc máy ảnh trong tay: "Anh giúp em chụp thêm vài tấm ảnh riêng nhé?"

"Vâng vâng anh ạ."

Một tràng tiếng chụp ảnh.

Tuyết rơi nhẹ nhàng chậm rãi. Cố Gia Nhi nổi hứng chơi đùa đứng dưới ánh đèn đường mà xoay vòng trong tuyết. Ánh đèn phác họa ra bóng dáng thướt tha của cô, sợi tóc cũng lấp lánh những hạt sáng.

Lộ Mãn chụp nhanh xong thì lặng lẽ thưởng thức dáng vẻ của cô nàng.

Cố Gia Nhi cảm nhận được ánh mắt của anh thì chạy tới nhìn nhìn vẻ mặt của anh rồi cười hì hì hỏi: "Anh ơi, sao ngẩn người ra thế? Đang nghĩ gì vậy?"

"Đang nghĩ..."

"Nói đi mà, anh ơi, anh ơi~"

Nhìn vẻ mặt mong chờ của cô, Lộ Mãn khẽ thở dài. Đối diện với Gia Nhi như vậy, anh nỡ lòng nào không thành thật.

"Chỉ là...nhớ tới một câu mà ai đó đã viết." Lộ Mãn thật lòng nói ra suy nghĩ của mình.

"Giữa màu ánh trăng và màu tuyết, em chính là tuyệt sắc thứ ba."

Cố Gia Nhi cúi thấp đầu, trong lòng dâng lên một nỗi niềm tha thiết. Cô chậm rãi tiến lại gần Lộ Mãn rồi rúc vào lòng anh.

"Xin lỗi em, Gia Nhi." Lộ Mãn nói.

Cố Gia Nhi trong vòng tay anh lắc lắc đầu.

Lộ Mãn thở ra một hơi khói trắng rồi tự trách: "Xin lỗi em, sau này anh sẽ thú thật với em những chuyện làm em đau lòng, cũng sẽ làm ra những chuyện khiến em tổn thương. Thật sự xin lỗi."

Cố Gia Nhi vẫn lắc đầu.

"Anh ơi, em tin anh không phải là người như vậy... Hơn nữa, dù có chuyện gì xảy ra."

Cố Gia Nhi nói từng chữ một với giọng điệu kiên định.

"Em vĩnh viễn vĩnh viễn thích anh."

[Tết Dương Lịch 2007 là ngày 13/11/2006 Âm Lịch, trăng sắp tròn. Còn hai câu trên nằm trong bài thơ Tuyệt Sắc của Dư Quang Trung]