"Ngủ thôi nào."
"Ừm."
Cố Gia Nhi nằm xuống nhưng không ngoan ngoãn như thường lệ, cô nắm lấy cánh tay Lộ Mãn đặt lên bụng mình.
Lộ Mãn rụt tay lại.
Cố Gia Nhi lại kéo, lại thả.
"Em cứ thế này là anh ra sofa ngủ đấy."
Cố Gia Nhi chớp đôi mắt to vô tội: "Anh ơi, em không ngủ được~"
"Cứ động tới động lui thế này thì làm sao ngủ được."
Cô nàng này bình thường ngủ còn ngoan hơn cả chị mình nhiều, sao giờ lại hư thế này?
"Anh ơi, anh ơi."
Cố Gia Nhi rúc vào lòng anh, ánh mắt lấp lánh mong chờ: "Hồi nhỏ, mỗi khi em không ngủ được thì mẹ sẽ kể truyện tranh cho em nghe. Sau này, Linh Y sẽ tự nghĩ ra mấy câu chuyện cổ tích trước khi ngủ, tuy rằng vụng về lắm nhưng Linh Y lúc đó đáng yêu cực kỳ, nghe một lúc là em ngủ luôn."
Lộ Mãn cười hì hì rồi giả bộ khó xử nói: "Giờ này rồi, tìm dì Văn hoặc chị em qua đây cũng không tiện lắm đâu nhỉ?"
"Lộ Tiểu Mãn!"
Cố Gia Nhi nũng nịu: "Anh nghĩ ra một truyện đi mà."
"Kể một truyện thôi đấy, xong là ngủ ngay nhé."
"Ngày xửa ngày xưa, trong vương quốc nọ có một con rồng hung ác bắt cóc công chúa. Nhà vua lo lắng tột độ bèn ban bố lệnh treo thưởng: 'Vị hiệp sĩ nào cứu được công chúa sẽ gả công chúa cho người đó'."
"Sau đó (lược bớt một ngàn chữ)..."
"Công chúa thực sự được cứu về, vương quốc tổ chức một hôn lễ long trọng."
"Trong hôn lễ, công chúa khẽ ghé sát tai chàng hiệp sĩ và nhỏ giọng nói một câu: 'Giấu cái đuôi cho kỹ vào nhé~'"
Lộ Mãn nhìn Cố Gia Nhi bên cạnh gối. Cô nằm nghiêng, thân hình nhỏ nhắn cuộn tròn ngủ say trong vòng tay anh.
"Một ngày tâm trạng lên xuống thất thường chắc cũng mệt lắm rồi."
Lộ Mãn nhẹ nhàng chọc chọc má cô nàng: "Ngủ ngon..."
Từ khi lên Đại học, câu chúc này luôn có dạng "ngủ ngon, em gái của anh".
Hôm nay, nửa câu sau "em gái của anh" được Lộ Mãn giữ ở đầu lưỡi rồi cuối cùng không nói ra.
...
Hôm sau, hai người thức dậy rửa mặt thay quần áo. Ăn sáng xong bàn bạc một hồi thì Cố Gia Nhi quyết định kéo Lộ Mãn đi mua vài bộ quần áo trước.
"Lần trước mua cho Tiểu Sương, em đã muốn mua cho anh mấy bộ rồi."
Cố Gia Nhi nắm tay Lộ Mãn và ngước khuôn mặt lên, giọng điệu không cho phép cãi lại: "Anh ơi, những lời anh nói với Tiểu Sương anh quên hết rồi à? Mua mấy bộ quần áo đắt tiền, sau này anh nhất định sẽ dùng đến thôi. Coi như là quà năm mới em tặng anh. Không được lề mề, chúng ta đi thôi."
Sau đó đến trung tâm thương mại, Cố Gia Nhi không biết là do quá vui mừng hay là "nghiện" việc thay đổi cho bạn trai mà hết bộ này đến bộ khác đưa cho Lộ Mãn thử.
Đặc biệt là khi nhân viên bán hàng cứ luôn miệng khen "Bạn trai chị mặc bộ này hợp quá" khiến cô nàng vui sướng khôn tả.
Mua xong quần áo, Lộ Mãn thay một bộ mà Cố Gia Nhi thấy đẹp, còn lại thì để ở khách sạn rồi hai người lại đi xem phim.
Anh mặc một chiếc áo phao trắng, bên trong là áo len hai lớp giả cổ sơ mi trắng phối quần công sở màu xám, hoàn toàn không phải phong cách ăn mặc của anh nhưng Cố Gia Nhi lại rất thích.
Cô nàng cũng thay một chiếc áo phao trắng dáng dài thắt eo có logo giống của Lộ Mãn, bên trong mặc áo len cổ bẻ màu trắng cùng chân váy dạ màu xám và quần tất len màu xám.
Tâm tư có thể nhìn thấu ngay, chính là muốn tạo cảm giác đồ đôi.
Đi ngang qua chỗ đám trẻ con đắp người tuyết hôm qua, Cố Gia Nhi còn kéo Lộ Mãn đến xem một chút.
"Anh ơi, lúc đó có hai nhóc tì đáng yêu lắm luôn."
Ánh mắt Lộ Mãn lại dừng trên dòng chữ trên một mặt phẳng khác.
【Em thích anh】
Lộ Mãn nghiêng đầu, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Cố Gia Nhi.
Cố Gia Nhi thở ra một làn hơi trắng rồi nhỏ giọng nói: "Anh ơi, ban đầu em định viết mấy câu chửi anh cơ, may mà em viết cái này."
"Lẽ ra anh cũng không thấy được đâu, muộn thêm chút nữa tuyết tan hết thì mấy chữ này cũng biến mất."
Muộn thêm chút nữa thì cô thật sự không kiên trì được nữa rồi.
Cũng may anh đã đến.
Hai người tản bộ, Cố Gia Nhi từng chút một giãi bày với anh những suy nghĩ trong lòng khi đi trên con đường này tối qua.
《Hoàng Kim Giáp》, Lộ Mãn không đếm được đã xem bao nhiêu lần. Trước khi trùng sinh xem mấy đoạn cắt ngắn trên mạng cũng không ít.
Nhưng Cố Gia Nhi xem rất say sưa. Cô ôm trên tay hộp bắp rang bơ tự mình ăn một cách vụng về, lại bất ngờ lại nhét hai hạt vào miệng Lộ Mãn.
Nhưng cả màn hình toàn váy áo cổ trang hở ngực khiến cô nàng bất mãn phồng má.
Lộ Mãn còn tưởng là cô ăn nhiều quá nên vậy.
Trong phim, khi các cung nữ đi lại chạy nhảy thì Cố Gia Nhi liền cúi người xuống đưa tay che mắt Lộ Mãn.
"Đến mức vậy luôn à..."
Kết thúc, Cố Gia Nhi nhỏ giọng lẩm bẩm một câu trận chiến cuối cùng khoa trương quá, cả câu chuyện chẳng phải là 《Lôi Vũ》 sao.
"Tiếp theo đi đâu chơi? Anh chọn một chỗ đi?"
Lộ Mãn nghĩ ngợi rồi nói: "Vừa hay em cũng trưởng thành rồi, chúng ta đi xem xe đi."
"Vâng."
Ra khỏi rạp thì gặp một máy bán hàng tự động, Cố Gia Nhi dừng bước.
"Uống nước không?" Lộ Mãn nhìn nhìn: "Trời lạnh thế này thì tìm quán nào bán đồ uống nóng đi."
Cố Gia Nhi lắc đầu rồi chỉ chỉ nói: "Có Sprite bạc hà lạnh."
"Tối ăn cơm nóng hổi rồi uống cái này sau nhé."
Lộ Mãn nhìn cô: "Sao em cũng quen uống vị này rồi?"
"Ban đầu em không thích đâu. Nhưng mỗi lần ra ngoài nhìn thấy cái chai màu xanh này thì em đều dừng chân lại một chút." Cố Gia Nhi nhỏ giọng.
Bầu trời lại bắt đầu đổ tuyết.
Cố Gia Nhi đưa tay ra, bông tuyết đậu trên găng tay cô thoáng chốc tan biến.
"Anh ơi, thật ra."
Cố Gia Nhi khẽ nói: "Nỗi nhớ của em dành cho anh rất nhẹ, giống như một bông tuyết vậy."
Tình cảm của em dành cho anh có lẽ trong mắt người khác chỉ là sự không cam tâm và thiếu lý trí của một cô bé thôi nhỉ?
Lộ Mãn không hiểu ý cô.
Cô nhìn Lộ Mãn, hàng mi chớp động rồi lại nói: "Nhưng nỗi nhớ của em dành cho anh lại rất nhiều, nhiều đến mức bao phủ cả Yên Kinh trong tuyết."
Nhưng chỉ có em tự mình hiểu rõ, em thật sự thích anh từng giây từng phút từng khoảnh khắc.
……
Cửa hàng 4S của Mercedes-Benz tự tổ chức một buổi triển lãm trong cửa hàng.
Có rất nhiều người xem xe, trong cửa hàng dù sao cũng ấm hơn bên ngoài nên không ít người đi đường vào đây để tránh tuyết.
Lộ Mãn và Cố Gia Nhi lẫn vào trong đám đông không có gì nổi bật.
Hai người tùy ý đi dạo.
"Anh ơi, em còn đang nghĩ trong kỳ nghỉ đông sẽ kéo Linh Y đi học bằng lái xe cùng!"
Cố Gia Nhi nghĩ nửa năm nay đã làm phiền cô bạn thân Lăng Chi không ít. Nói là làm phiền chứ thực tế là "hành hạ" thì đúng hơn.
Mình học lái xe sẽ tiện hơn nhiều.
Lộ Mãn gật đầu rồi chỉ vào một chiếc xe phía trước: "Mercedes-Benz E280, mẫu mới nhất vừa ra mắt, thế nào?"
"Em thấy khỏe mà anh."
Lộ Mãn hỏi cô: "Về xe, em thích màu trắng hay màu đen hơn?"
"Anh quyết định là được rồi ạ."
Cố Gia Nhi còn tưởng anh muốn cô giúp tham khảo màu sắc, nhưng rồi cô mới chợt nhận ra.
"Anh ơi, ý anh là em mua sao?"
"Ừ, coi như là quà sinh nhật muộn."
Lộ Mãn nói: "Chắc phải đặt cọc trước rồi chờ xe giao. Em vừa hay có thời gian học lái xe."
"Anh ơi, em cảm ơn, nhưng mà không cần anh tặng đâu."
Cố Gia Nhi cảm thấy ngọt ngào trong lòng vì anh muốn tặng cô món quà lớn này, nhưng cô vẫn từ chối: "Ba mẹ mà biết em dám nhận quà sinh nhật thế này thì chắc chắn không tha cho em đâu, ha ha ha."
Cô lại quay sang xem kỹ chiếc xe trưng bày E280 này.
"Anh lái cũng hợp đấy chứ? Đèn xe này cá tính thật, tròn tròn nè."
Lộ Mãn gật đầu. Mẫu E280 này còn có biệt danh là "mèo bốn mắt" là vì đèn trước của nó thiết kế hai lớn hai nhỏ hình tròn.
Trên biển giá ghi: Giá ban đầu 618.000 tệ.
