Nhân lúc điện vẫn chưa có lại, Lộ Mãn và Cố Linh Y men theo hành lang tòa nhà C để vòng một vòng lớn rồi trở về phía sau hội trường.
Trong lúc đó, học tỷ bên ban văn nghệ đoàn trường nhắn tin cho Cố Linh Y để hẹn gặp ở phòng đạo cụ.
Vừa đẩy cửa bước vào chỉ thấy hai nữ sinh đang đợi ở đó.
Trưởng ban văn nghệ tiến lên nắm lấy tay Cố Linh Y: "Bạn học Tiểu Cố, em tuyệt vời quá!"
Cố Linh Y ngượng ngùng cúi đầu. Còn trưởng ban nhìn chiếc áo phao nam khoác trên người cô rồi lại liếc nhìn Lộ Mãn phía sau chỉ mặc áo len đen thì cô nàng mỉm cười đầy ẩn ý.
"Các em nghe bên ngoài kìa."
Hiệu quả của buổi biểu diễn lúc mất điện lần này vượt ngoài dự kiến của tất cả mọi người. Những khán giả thực lực ẩn mình bấy lâu nay đều phát huy ổn định cùng màn song tấu hoa lệ của Lộ Mãn và Cố Linh Y, còn chưa kể đến nụ hôn nồng nàn cuối cùng trực tiếp khiến mọi người "ăn đường" no nê.
Bây giờ, sau khi mọi người cùng nhau hát vang các bài 《Đại Hải》, 《Thủy Thủ》 thì lại đang cùng nhau hát bài hát truyền thống của trường. Nghe chừng đến cả thầy hiệu trưởng và các giáo sư cũng hứng thú tham gia hát theo.
"Linh Y, vừa nãy các em có nghe thấy không? Mọi người cầu nguyện rất nhiệt tình là muốn các ca sĩ hát chay lên sân khấu lúc mất điện lát nữa ngẫu hứng hát thêm hai bài nữa."
"Đương nhiên, người được hô hào nhiều nhất cũng bao gồm cả hai em. Khán giả đều muốn mời hai em biểu diễn thêm hai bài."
Lộ Mãn bước lên nhẹ nhàng ôm lấy vai Cố Linh Y: "Thôi bỏ đi, Linh Y hôm nay mặc mỏng manh quá nên không thích hợp ở ngoài trời gió thổi lạnh cóng đâu. Hơn nữa buổi tối vốn đã có thời gian quy định, chúng ta không nên làm ảnh hưởng đến trật tự biểu diễn bình thường."
"Đừng mà, vừa nãy không có ánh đèn nên mọi người đều không nhìn rõ hai em. Đặc biệt là học đệ đó, lát nữa lên sân khấu chính thức ra mắt nhé?"
Lộ Mãn nhìn Cố Linh Y, đôi mắt hạnh to tròn của cô nàng chớp chớp dường như vẫn còn có chút lưu luyến.
"Em thấy thế nào, Linh Y?"
"Em sao cũng được, nghe anh hết, sư ca."
Lộ Mãn suy nghĩ một hồi rồi đề nghị: "Hay là thế này đi, chương trình chính thức không nên thay đổi. Nhưng sau khi buổi tối kết thúc và khán giả rời đi thì trước đây đều chia thành từng đợt, nếu không người chen người sẽ quá loạn dễ xảy ra sự cố."
"Chúng ta có thể thêm một tiết mục hâm nóng sau buổi tối và mời những bạn hát chay lúc mất điện này trở lại biểu diễn lại. Khán giả ai muốn nghe thì có thể tiếp tục nghe, ai có việc phải về sớm cũng có thể thuận lợi rời khỏi hội trường."
Trưởng ban văn nghệ mắt sáng lên: "Ý kiến này hay đấy! Rất tốt!"
Một học tỷ khác lúc này cũng đi tới mở một hộp trang điểm: "Tiểu Cố học muội, qua đây chị trang điểm lại cho em nhé?"
Lộ Mãn ngồi xuống gần đó, khóe miệng không ngừng cong lên nhìn Cố Linh Y thay đổi kiểu tóc và trang điểm thêm chút phấn màu biểu diễn.
Cố Linh Y bị anh nhìn đến đỏ cả mặt.
Đến khi học tỷ giúp cô búi tóc xong và dưới mắt cũng thêm chút phấn lấp lánh, cô soi gương rồi lại hỏi Lộ Mãn: "Anh ơi, kiểu trang điểm này ổn không ạ?"
"Đẹp, Linh Y nhà anh lại càng xinh đẹp." Lộ Mãn ra sức khen.
Cố Linh Y nghiêng đầu mím môi nói: "Anh có biết gì về trang điểm đâu."
"Nhưng anh biết thưởng thức mỹ nữ nhà anh mà. Đẹp là đẹp, không giả được chút nào."
"Phì" một tiếng, Cố Linh Y khẽ lẩm bẩm rồi liếc nhìn hai vị học tỷ đang có mặt, thầm nghĩ còn có người ngoài ở đây mà tên xấu xa này đã ăn nói lung tung rồi.
"Vậy sư ca nói xem lớp trang điểm này đẹp ở chỗ nào?"
Lộ Mãn ghé sát lại cô và cười nói: "Vậy thì em hỏi đúng người rồi, Linh Y."
"Lớp trang điểm này đẹp ở chỗ——'Trang điểm xong xuôi khẽ hỏi chàng, nét mày đậm nhạt hợp thời chăng'."
Cố Linh Y ngẩn người, còn hai vị học tỷ bên cạnh hóng chuyện thì phản ứng càng nhanh hơn và mạnh mẽ hơn.
"Chậc chậc chậc chậc——"
"Được đấy tiểu học đệ, vừa ngọt ngào vừa biết nói chuyện, chẳng trách chiếm được trái tim của hoa khôi khóa 06."
"Tên giò heo..." Cố Linh Y mềm nhũn liếc anh một cái mà không nói gì thêm, ngược lại đưa tay véo Lộ Mãn.
Ngay khi cả hai đang chìm đắm trong khoảnh khắc ngọt ngào thì một tiếng chuông điện thoại vang lên.
Lộ Mãn cầm lên xem thì là Gia Nhi gọi đến.
Anh ra hiệu bằng miệng giải thích với Cố Linh Y. Để tránh Cố Gia Nhi nghe thấy tiếng ồn bên này khi nghe máy nên anh từ chối cuộc gọi trước rồi đi ra ngoài, chạy đến tòa nhà C mượn một phòng họp của Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ có tường cách âm mới gọi lại.
"Alo, Gia Nhi."
"Anh ơi~"
Giọng Cố Gia Nhi tràn đầy nhiệt tình và vui vẻ.
"Anh đang ở khách sạn nào vậy?"
Lộ Mãn đột nhiên có một dự cảm không lành: "Em hỏi cái này làm gì?"
"Hì hì, chẳng lẽ anh không tò mò hôm nay em sao lại im lặng như vậy, cũng không hề nhắc đến chuyện sinh nhật với anh sao?"
Cố Gia Nhi cười híp mắt nói: "Anh ơi, cho anh bất ngờ nhé. Em đến Yên Kinh rồi!"
Trong khoảnh khắc, Lộ Mãn như bị một bàn tay vô hình nắm lấy trái tim kéo xuống.
"Gia Nhi...em đừng dọa anh."
"Lừa anh làm gì? Nè, em gửi cho anh một tấm ảnh qua QQ, anh xem đi."
Lộ Mãn ngơ ngác cúp điện thoại rồi mở khung chat QQ với Cố Gia Nhi.
Cô nàng gửi một tấm ảnh chụp ở bên ngoài sân bay, trên kiến trúc có dòng chữ lớn "Sân bay Quốc tế Thủ đô".
Trời đông giá rét, hơi thở trắng xóa của cô cũng hiện rõ trong ảnh.
Lộ Mãn bất lực ấn gọi lại.
"Gia Nhi, xin lỗi em."
Anh cảm thấy chưa có câu nào lại khó nói như vậy vào lúc này.
"Anh không ở đó nữa rồi."
"Anh ơi?"
"Xin lỗi, anh không ở đó nữa rồi." Đầu óc Lộ Mãn có chút hỗn loạn: "Anh không còn ở Yên Kinh nữa."
Bên phía Cố Gia Nhi im lặng.
Chỉ có tiếng thở khe khẽ chứng minh cuộc gọi vẫn còn tiếp tục.
"Em thật ra đã từng nghĩ đến."
Giọng Cố Gia Nhi bình tĩnh truyền đến: "Trước khi lên máy bay em đã nghĩ rồi, đêm giao thừa không chỉ là sinh nhật em mà còn là ngày quan trọng có thể cùng người con gái trải qua."
"Cho nên em đoán được rồi, lần này đến đây có ba mươi phần trăm khả năng anh vẫn ở đây và em có thể gặp được anh. Còn bảy mươi phần trăm khả năng...anh đi nơi khác du lịch giải khuây, hoặc đơn giản là...anh đi tìm cô gái anh thích rồi."
"Gia Nhi..."
"Nhưng mà, anh ơi."
Cố Gia Nhi nghẹn ngào ngắt lời anh: "Em vẫn đến, vì ba mươi phần trăm có thể gặp được anh, em vẫn quyết tâm đến đây!"
"Gia Nhi..."
"Anh ơi."
Lộ Mãn nghe thấy tiếng sột soạt vải áo từ đầu dây bên kia, hình như Cố Gia Nhi đang đưa tay lau nước mắt.
"Không liên quan đến anh, là em hồ đồ."
Cố Gia Nhi thở hắt ra, giọng càng lúc càng nhỏ: "Vào ngày sinh nhật của mình và chị gái, em thà giấu chị và lừa dối mẹ cũng muốn gặp anh một lần."
"Gia Nhi, em vẫn còn ở ngoài đó sao?" Giọng Lộ Mãn đầy lo lắng. Nghe giọng điệu của cô chính là cô nàng này một mình đến Yên Kinh tìm anh rồi.
Cô nói cô chỉ ôm ba mươi phần trăm khả năng. Nhưng Lộ Mãn cảm thấy cô vì quá tin tưởng anh nên khi nghe anh nói hôm nay không về kịp Hải Khúc, cô chắc chắn anh sẽ ở lại Yên Kinh mới không chút do dự bay đến.
Cô thích anh, tin tưởng anh. Nhưng...
"Anh ơi, anh đừng lo cho em."
Cố Gia Nhi hừ nhẹ một tiếng: "Em tìm một khách sạn ở tạm, ngày mai...em sẽ về nhà từ đây...về nhà ba mẹ."
"Anh ơi, chúc mừng năm mới."
Tút tút tút——
"Gia Nhi?" Nghe thấy điện thoại bị ngắt, Lộ Mãn càng thêm lo lắng: "Gia Nhi!"
Anh dựa lưng vào tường ngồi xuống bục giảng trong phòng họp, cảm thấy có chút choáng váng.
Trong lòng bất an càng không thể yên tâm.
Đặc biệt là cảm giác áy náy vô bờ bến ùa về muốn bao trùm nuốt chửng cả con người anh.
Lộ Mãn tự tát vào mặt hai cái cho tỉnh táo lại và vực dậy tinh thần.
Anh nhìn đồng hồ trên điện thoại.
19:02
"Chắc là...vẫn còn kịp!"
[Bài hát Đại Hải của Ngụy Đại Huân, còn bài Thủy Thủ là của Trịnh Trí Hoá] [Hai câu thơ trong bài Khuê Ý của nhà thơ Chu Khánh Dư thời nhà Đường]