Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 453: Nụ hôn đầu của Cố Linh Y

Sinh viên càng lúc càng thoải mái. Một nữ sinh lên sân khấu cất giọng hát bài 《Nàng Tiên Cá》, trước khi mở lời còn nói một câu "Bài hát này tặng cho bạn trai của em" khiến cả hội trường liền vang lên tiếng hò reo ầm ĩ; một nam sinh vẻ mặt ngượng ngùng ấp úng nói mấy ngày trước mới ra một bài hát mới, muốn hát thử xem, bài 《Mùa Thu Không Trở Lại》 vừa cất lên thì giọng hát kinh diễm khiến khán giả bên dưới không ngừng vỗ tay tán thưởng.

Cho đến khi trên sân khấu xuất hiện một bóng dáng nữ sinh kiều diễm mặc váy chậm rãi đi đến bên cây đàn piano, khán giả nhất thời im lặng.

"Xinh quá đi——"

"Mặt còn không nhìn rõ thì mày làm sao mà biết xinh?"

"Còn phải nói à? Mày cứ nhìn dáng người của cô gái này đi, còn cả khí chất khi bước ra nữa, chính là đại mỹ nữ."

Cố Linh Y ngồi xuống ghế piano và hít sâu một hơi.

Những tiếng xì xào bàn tán xung quanh cô nghe không rõ, nhưng có thể đoán được bây giờ cô chắc chắn là tiêu điểm của cả hội trường. Điều này khiến cô áp lực vô cùng.

Đôi tay thon thả đặt lên phím đàn. Cố Linh Y không lập tức bắt đầu chơi mà nhắm mắt lại.

"Còn chưa bắt đầu đàn hả?"

"Có phải là căng thẳng rồi không?"

"Không nhìn rõ phím đàn sao? Chúng ta có nên bật đèn điện thoại lên, chiếu giúp cô ấy ở bên cạnh sân khấu không?"

Giai điệu trong trẻo đột ngột vang lên. Ban đầu là nhịp điệu du dương kéo dài, sau đó lại nổi lên những nốt nhạc uyển chuyển cao vút như thủy triều rút đi rồi lại dâng lên.

"Không phải tiếng đàn piano à?"

Mọi người tứ phía tìm kiếm, nguồn âm thanh không phải ở trên sân khấu phía trước.

Cố Linh Y mở đôi mắt hạnh và mỉm cười rạng rỡ.

Anh ấy quả nhiên đã trở lại.

"Ở đó! Nhìn kìa! Lầu ba của tòa nhà C!"

Mọi người đồng loạt quay người lại, từ xa nhìn thấy trên sân thượng của tòa nhà giảng đường gần hội trường nhất ẩn hiện một bóng dáng nam sinh mơ hồ.

Ngón tay ấn xuống phím đàn, tiếng piano theo đó vang lên.

Cô vừa rồi vô cùng căng thẳng.

Cô vốn dĩ nên vô cùng căng thẳng.

Nhưng tiếng sáo vừa cất lên, Cố Linh Y biết anh ở đây cùng cô thực hiện lời hứa.

Còn có gì phải căng thẳng nữa chứ?

Tiếng piano càng thêm trôi chảy linh động.

Sáo và đàn hòa tấu tương trợ lẫn nhau.

Trăng non sáng trong vằng vặc rải ánh sáng lấp lánh trên mặt biển, tiếng đàn du dương nhẹ nhàng lan tỏa rộng khắp. Dù khuôn viên Đại học Sư phạm Tân Hải cách bờ biển còn vài dặm nhưng âm luật tấu lên tựa như khiến mọi người đang ở bên bờ biển nghe tiếng sóng triều.

Đây là một bữa tiệc không cần xem sân khấu, bóng tối ngược lại càng khiến người ta chìm đắm tập trung vào âm nhạc thuần khiết. Trong khán giả có người nhắm mắt lại, các sinh viên thấy người bên cạnh như vậy thì một truyền mười rồi mười truyền trăm mà tĩnh tâm lắng nghe.

Cố Linh Y dựa theo trí nhớ mà mình đã luyện tập vô số lần, cô tập trung mà lại thả lỏng biểu diễn.

Tiếng sáo rút khỏi giai điệu chính, thỉnh thoảng phụ họa trong tiếng piano điểm xuyết líu lo lướt nhẹ.

"Hay quá."

Trong đám đông, Vương Học Ái không nhịn được kinh ngạc thốt lên.

Cô là lần đầu tiên nghe Cố Linh Y biểu diễn liền hỏi Lăng Chi bên cạnh: "Nghe có chút quen thuộc, bài hát này tên là gì vậy?"

"《Nightingale》."

Lăng Chi đáp: "Bài của Yanni, nhạc sĩ đẳng cấp thế giới người Hy Lạp. Năm 1997, ông ấy còn mang bài hát này mở concert ở Tử Cấm Thành."

"Nightingale? Nightingale."

Vương Học Ái lặp đi lặp lại tên bài hát rồi ngẩng đầu nhìn lên sân thượng tòa nhà C phía sau khán giả.

Không rõ bóng hình chàng trai đang đưa tay cầm sáo ngang miệng.

"Nghe nói vậy, hình như thật sự có một con chim đậu trên đầu cây sáo của cậu ấy cất tiếng hót véo von."

"Đáng lẽ nghe một bản nhạc nhiều rồi sẽ thấy chán ngán."

Lăng Chi cảm thán: "Nhưng mà mỗi khi Linh Y luyện bản 《Nightingale》 này, hễ em nghe thấy là lại nán lại phòng luyện đàn của em ấy nghe thêm mấy lần."

"Hôm nay lại thêm tiếng sáo nữa, dù không muốn thừa nhận nhưng mà phải nói thật là giống như..."

Lăng Chi ngập ngừng một chút rồi vẫn nói ra cảm nhận thật lòng: "Đàn sáo hòa hợp, đúng là trời sinh một cặp."

Vương Học Ái do dự hỏi: "Chàng trai thổi sáo cùng em ấy là Lộ Mãn sao?"

Lăng Chi gật đầu.

Vương Học Ái đầy bụng nghi hoặc nhưng không hỏi nữa.

Lộ Mãn chẳng phải ban đầu đến trường cùng với em gái Cố Gia Nhi trong cặp song sinh sao?

Hơn nữa từ trước đến nay dù Cố Gia Nhi và cậu ấy đều nói đã chia tay nhưng em ấy vẫn luôn ở bên cạnh Lộ Mãn mà.

Tiếng sáo thanh thúy kết thúc bằng một đoạn chuyển âm ngắn gọn, một khúc nhạc tấu xong.

Khán giả dưới khán đài nhất thời chưa hoàn hồn. Trong bóng tối tĩnh mịch cuối cùng cũng có người lác đác vỗ tay trước.

Ngay sau đó, tiếng vỗ tay lan rộng như sóng gợn từ bốn phương tám hướng vang lên càng nhiều và nối liền một thể, thanh thế như sấm.

Có mấy cô gái đội cổ vũ giàu kinh nghiệm cổ vũ dưới đài lúc này chạy đến trước sân khấu, ngồi xổm xuống và bật đèn pin điện thoại rồi che thêm một chai nước khoáng trước đèn.

Ánh sáng mạnh bị làm dịu đi lại mang theo bóng nước lay động, ánh đèn sân khấu tự chế đơn giản vào lúc này lại trở nên vô cùng rực rỡ.

Cố Linh Y đứng dậy và nhẹ nhàng xách váy, đôi giày cao gót lấp lánh ánh bạc bước những bước nhỏ. Cô đứng ra giữa sân khấu chậm rãi cúi người chào tạm biệt.

"Là song sinh tân sinh viên của Khoa Báo chí!"

Khán giả lúc này mới mơ hồ nhìn thấy dung mạo của người biểu diễn.

Chiếc váy dạ hội mà Cố Linh Y chọn là kiểu váy voan trắng tinh cạp cao, dây áo là hai chuỗi trân châu trắng sữa tròn trịa, cổ áo xếp nhiều lớp như trang sách, eo và váy được thêu hoa bằng hạt cườm bạc sáng tinh xảo.

Phối cùng chính là đôi giày cao gót pha lê hở bên lấp lánh ánh bạc mà Lộ Mãn tặng cô, cũng là đôi giày đầu tiên trong đời cô.

"Ra là em ấy! Đây là ai, chị hay em?"

Khu vực chỗ ngồi của Khoa Báo chí bùng nổ một tràng hô lớn: "Linh Y Linh Y! Sư phạm đệ nhất!"

Những người khác cũng từ đó xác định được vị nữ thần piano làm kinh diễm cả khán đài này là chị gái trong cặp song sinh.

"Linh Y Linh Y!"

"Linh Y Linh Y!"

Tiếng vỗ tay vang như sấm, tiếng hoan hô cổ vũ vang dội cả bầu trời.

Cố Linh Y vốn tưởng rằng mình sẽ sợ hãi đến mức mềm nhũn cả người.

Nhưng hoàn toàn không có.

Biển người mênh mông mà toàn trường tập trung lại trong mắt Cố Linh Y dường như không hề tồn tại.

Ánh mắt cô dừng lại ở tòa nhà C đối diện sân khấu, bóng người trên ban công tầng ba từ từ đi xuống đến chính giữa hàng ghế cuối cùng của khán giả.

Cô là một người hướng nội nhút nhát.

Nhưng.

Cố Linh Y hít sâu một hơi rồi lại nhẹ nhàng xách vạt váy voan trắng và xác nhận sẽ không vướng víu.

Cô cúi đầu và nhảy xuống sân khấu trong ánh mắt kinh ngạc của toàn bộ khán giả.

"Cứ cắm đầu mà xông về phía trước thôi!" Cố Linh Y âm thầm cổ vũ bản thân.

Cô chạy vào khu vực khán đài. Thiết kế hội trường giống như một sân vận động có khu vực khán đài hình bán nguyệt.

Ở giữa là lối đi bậc thang dành cho khán giả. Cố Linh Y bất chấp tất cả dưới ánh mắt của hàng ngàn người mà chạy về phía bóng người ở phía trên cùng của khu vực khán đài.

Mọi người hồi phục sau một khoảnh khắc kinh ngạc ngắn ngủi. Khi nhận ra rằng cô gái xinh đẹp này đang chạy về phía chàng trai đã hòa tấu cùng mình, trong đám đông vang lên vài tiếng than khóc tiếc nuối rồi sau đó là những tràng pháo tay và reo hò nhiệt liệt hơn!

"Linh Y! Linh Y!"

"Linh Y cố lên!"

Gần rồi, càng ngày càng gần.

Cái tên "sư ca" xấu xa của cô, cô liếc mắt một cái đã có thể thấy nụ cười không kìm nén được trên khóe miệng anh.

"Sư ca!"

Cố Linh Y sà vào vòng tay Lộ Mãn.

Lộ Mãn ngay lập tức cởi chiếc áo phao của mình khoác lên người Cố Linh Y.

"Linh Y."

Lộ Mãn mỉm cười: "Sinh nhật vui vẻ!"

Anh còn chưa kịp nói ra những lời nhớ nhung thì Cố Linh Y đã nhanh chóng ôm lấy cổ anh.

Đôi giày cao gót khẽ nhón lên.

Trước mắt Lộ Mãn, Cố Linh Y nhắm chặt đôi mắt hạnh, khuôn mặt ửng hồng dần tiến lại gần anh.

Đôi môi anh đào hồng hào của Cố Linh Y áp lên hôn sâu vào môi anh.

Trong khung cảnh náo nhiệt này, kẻ nhút nhát yếu đuối là em đã vượt qua muôn vàn ánh mắt để ôm hôn anh.

[Bài hát Nàng Tiên Cá là của Lâm Tuấn Kiệt, còn bài Mùa Thu Không Trở Lại là của Vương Cường]