"Gia Nhi đang ở Yên Kinh."
Khi Lộ Mãn mang vẻ mặt nặng nề trở lại phòng đạo cụ, Lăng Chi và Vương Học Ái cũng tìm đến chỗ Cố Linh Y. Anh vừa bước vào cửa liền buông ra một câu này khiến tất cả các cô gái có mặt đều ngẩn người.
Người phản ứng mạnh mẽ nhất là Lăng Chi.
"Lộ Mãn! Thằng khốn nạn!"
Lăng Chi giơ nắm đấm lên. Khác với việc cô luôn nương tay với hai chị em song sinh, cú đấm dồn hết sức lực giáng xuống cánh tay Lộ Mãn.
"Hôm nay là sinh nhật của em ấy! Là sinh nhật tuổi mười tám của em ấy đấy!"
Một tràng ồn ào kinh động đến hai học tỷ ở hội trường.
Họ ngập ngừng thò đầu vào muốn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng lại sợ chọc giận người trong cuộc.
Nhìn tình hình này, hai học tỷ nhìn nhau cảm thấy khó hiểu.
Sao có cảm giác học muội đang đấm đá này có quan hệ không tầm thường với Lộ Mãn vậy? Giống như đang đánh kẻ phụ tình ấy...
"Tôi biết." Lộ Mãn cố gắng kiềm chế giọng nói.
Anh quay đầu nhìn Cố Linh Y, cô cũng đang nhìn anh với vẻ mặt phức tạp.
"Em ấy hoàn toàn không hề nói gì với em."
Cố Linh Y thở dài: "Thậm chí em còn không phát hiện ra bất kỳ dấu hiệu nào..."
Cô hiểu rõ trong lòng, nếu Gia Nhi nói với người chị này thì cô nhất định sẽ ngăn cản em gái mình.
Nhưng chính vì hai chị em không bàn bạc trước dẫn đến việc Cố Gia Nhi giấu giếm tất cả mọi người mà lén lút đến Yên Kinh.
Tính thời gian, cô ấy từ buổi sáng đã quyết định xuất phát, sau đó đi xe đến sân bay ở thành phố bên cạnh rồi bay đến Yên Kinh.
Hôm nay cũng là sinh nhật trưởng thành của Cố Gia Nhi, nhưng cô ấy lại mất cả ngày trời tốn thời gian vào con đường vô vọng.
Cố Linh Y chỉ cần nghĩ đến thôi đã cảm thấy một nỗi khó chịu và nghẹn thở như thể chính mình trải qua.
Có lời đồn đại rằng giữa hai chị em song sinh có thần giao cách cảm, một người không thoải mái thì người kia cũng sẽ như vậy.
Nhưng Cố Linh Y dựa vào kinh nghiệm nhiều năm với em gái cho rằng cách nói này không có căn cứ.
Cùng lắm là hai người có thói quen sinh hoạt giống nhau, đến lúc cảm cúm thì sẽ cùng nhau bị bệnh, chỉ đến mức độ đồng bộ này thôi.
Còn có một loại...chính là như bây giờ.
Cô dường như chính là em gái Gia Nhi. Sự cô đơn, thất vọng, chán nản, đau khổ của em gái dường như cô cũng đã trải qua, đồng thời cũng đè nặng khiến cô không thở nổi.
Cố Linh Y không do dự nhiều, ánh mắt nhìn thẳng vào Lộ Mãn.
Cô biết Lộ Mãn muốn làm gì nhưng cô muốn đợi Lộ Mãn tự mình nói ra.
"Anh muốn đi một chuyến."
"Lộ Mãn, anh đi đi."
Hai người gần như đồng thanh nhưng Cố Linh Y chậm hơn một chút.
"Ừm."
"Ơ... Lại đi Yên Kinh à?"
Vương Học Ái há hốc miệng và nhất thời nghẹn lời.
Ý nghĩ đầu tiên của cô là thế giới của người giàu thật khác biệt. Lộ Mãn vừa từ Yên Kinh "đi máy bay" bay về, bây giờ lại vội vã quay trở lại.
Nếu là cô, tiền vé máy bay và tiền taxi, chắc sẽ xót ruột chết mất.
Và còn một lo lắng không thể không cân nhắc...
"Có kịp không? Lộ Mãn." Lăng Chi khẽ hỏi.
"Bây giờ đi ngay, không kịp cũng phải thử xem sao."
Lộ Mãn nói: "Tìm một chiếc xe đến Cầm Đảo rồi bay đến Yên Kinh, sau đó đến khu trung tâm... Ước chừng trước mười một giờ có thể đến."
Phải gặp được Cố Gia Nhi trước khi sinh nhật của em ấy kết thúc.
Lộ Mãn đứng dậy rồi ngồi xổm trước chỗ ngồi của Cố Linh Y và nhẹ nhàng ôm cô: "Anh xin lỗi, Linh Y."
Vừa mới đoàn tụ lại phải chia xa.
Hơn nữa còn phải đi cùng với em gái cô ấy nữa...
Cố Linh Y lắc đầu: "Đây là sinh nhật khó quên nhất của em."
Vốn dĩ đây phải là một sinh nhật hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất và đáng nhớ nhất.
Nhưng bây giờ lại vướng bận chuyện của em gái Gia Nhi...
Trong đôi mắt hạnh của cô cũng tràn ngập vẻ không nỡ và sự giằng xé khó xử.
Vài giây sau, Cố Linh Y cắn môi nói: "Anh ơi, chúng ta đều phải đối xử tốt với Gia Nhi."
"Cứ giao cho anh."
Lộ Mãn tuy vẫn nói như vậy nhưng chính anh cũng cảm thấy lần này lời nói thiếu đi sự tự tin như mọi khi.
"Anh sẽ báo cáo tình hình bất cứ lúc nào."
"Nhất định phải đưa Gia Nhi về an toàn." Cố Linh Y khẽ dặn dò.
Cô cởi chiếc áo phao trên người mình rồi đưa cho Lộ Mãn. Vốn dĩ đây là của Lộ Mãn, lúc nãy ở hội trường anh đã khoác lên cho cô.
Lăng Chi tiện tay khoác chiếc áo phao của Cố Linh Y lên vai cô rồi quay sang nói với Lộ Mãn: "Đừng tìm xe làm gì, tôi đưa cậu đến Cầm Đảo."
Giọng điệu của cô không cho phép anh từ chối. Lộ Mãn cũng không khách sáo, dù sao cũng nợ cô ấy ân tình. Nợ nhiều không lo, để dành sau này trả một thể: "Cảm ơn cậu, Lăng Chi."
Hai người lại dặn dò Cố Linh Y vài câu rồi lập tức lên đường.
Cố Linh Y ngơ ngác ngồi trên ghế, tâm trí phiêu dạt, lại có chút rối bời.
Vương Học Ái đặt tay lên vai Cố Linh Y và nhẹ nhàng xoa bóp: "Em không đi cùng họ sao?"
Cố Linh Y im lặng vài giây rồi lắc đầu.
Vương Học Ái thở dài: "Chuông ai người ấy cởi, tâm bệnh chẳng phải cần tâm thuốc hay sao?"
"Hôm nay cũng là sinh nhật của em gái em." Giọng Cố Linh Y chua xót: "Em không muốn sinh nhật của Gia Nhi lại trôi qua trong nước mắt và nỗi buồn."
"Chỉ có anh ấy tự mình đi và tìm được Gia Nhi mới có thể bù đắp cho những giọt nước mắt mà Gia Nhi đang khóc..."
Vương Học Ái trong lòng có lời muốn nói nhưng cô cũng không tiện nói ra.
Vậy còn Linh Y thì sao?
Vậy còn tương lai của các em thì sao?
Vương Học Ái chỉ lướt qua những câu hỏi này trong lòng rồi lặng lẽ ở bên Cố Linh Y.
...
Trên đường cao tốc, Lăng Chi tập trung cao độ vào tình hình giao thông phía trước.
Càng vội càng phải cẩn thận. Mặc dù cô có thể ép ga lên tới tốc độ 132 km/h nhưng để an toàn thì vẫn giữ tốc độ xe ở mức 100~110.
"Lộ Mãn, Gia Nhi đã trả lời tin nhắn chưa?"
"Chưa." Lộ Mãn liên tục vuốt khung chat trên điện thoại: "Chắc là em ấy nhận ra tôi muốn bay qua đó lần nữa nên nghĩ là không nói cho tôi biết vị trí khách sạn thì tôi sẽ từ bỏ ý định."
"Các học tỷ thì sao?"
"Hai học tỷ Nghê Hiểu Vũ và Cúc Tiểu Ngọc đều đã bóng gió hỏi thăm nhưng Gia Nhi rất cảnh giác. Em ấy kín miệng lắm, không nói cho ai cả."
"Vậy phải làm sao?"
Lăng Chi thở dài: "Đến đó rồi tìm từng khách sạn à?"
"Có lẽ không cần phải mò kim đáy bể như vậy."
Lộ Mãn ngả người ra sau ghế: "Gia Nhi hay chơi cái trang mạng xã hội tự làm liên kết với 《Nông Trại Song Tử》, tôi đã nhờ bên kỹ thuật và vận hành gấp rút làm một cái hoạt động chia sẻ tag 'Đêm giao thừa khoe ảnh của bạn', rồi cố tình đặt lên top mấy bài đăng được chọn lọc có vẻ hơi buồn bã."
Lăng Chi lộ vẻ mừng rỡ: "Gia Nhi thấy thì có lẽ sẽ đăng ảnh của em ấy lên hả?"
"Ừm, hy vọng là vậy, không được thì nghĩ cách khác."
Tốn mất hai tiếng đồng hồ, chiếc xe con Nissan đúng giờ đến sân bay Lưu Đình, Cầm Đảo.
“Đã có manh mối gì về vị trí của Gia Nhi chưa?”
“Có rồi, em ấy gửi ba tấm ảnh.”
Lăng Chi nhích lại gần xem: “Yên Kinh, tuyết rơi rồi kìa.”
Bức ảnh đầu tiên là cảnh tuyết chụp từ cửa sổ kính trong suốt từ trên cao nhìn xuống, tuyết bay giữa những tòa nhà cao tầng.
Bức ảnh thứ hai là nội thất phòng khách sạn, trên bàn nhỏ đặt một chiếc bánh kem bốn tấc viết chữ "Happy Birthday" bằng kem chocolate, có lẽ là món quà nhỏ mà khách sạn tặng cho khách trọ vào ngày sinh nhật.
Bức ảnh thứ ba là ảnh chụp từ trên cao xuống, nhìn góc độ cũng là chụp từ phòng ra, chỉ có hai con phố và một khu dân cư thấp tầng.
“Thế này thì chẳng khác nào mò kim đáy bể trong từng khách sạn!” Lăng Chi lập tức thấy đầu óc quay cuồng. Thế này thì nhìn ra được gì chứ?
Lộ Mãn nhanh chóng suy nghĩ và không ngừng xem xét ba tấm ảnh ít ỏi này.
“Không hẳn, nếu để tâm thì có thể nhìn ra rất nhiều thông tin từ những chi tiết nhỏ.”
Lộ Mãn chỉ vào bức ảnh bánh kem thứ hai: “Cái bánh này không phải Gia Nhi tự đặt. Bình thường em ấy sẽ mua những loại bánh như Red Velvet hay Tiramisu thay cho loại bánh đứng đắn này. Khách sạn bình thường không có dịch vụ sinh nhật chu đáo như vậy, hơn nữa Gia Nhi ở một mình chắc chắn sẽ ưu tiên sự thoải mái và an toàn, vậy nên cứ đoán là khách sạn đắt tiền đi.”
Lăng Chi trợn tròn mắt giống như đang nhìn Lộ Mãn bằng con mắt khác và đánh giá anh hai lần: “Bạn trai hai năm của Gia Nhi quả nhiên không uổng công mà…”
Lộ Mãn gọi điện thoại cho một trong những người phụ trách nhóm Tam Quốc Sát ở Yên Kinh: “Đới Thanh, ừm, muốn nhờ chị một việc. Giúp tôi tìm tất cả các khách sạn cao cấp ở Yên Kinh nhé, tốt nhất là có thể sắp xếp đơn giản theo giá từ cao xuống thấp——được chứ, được, cảm ơn cảm ơn!”
“Còn lại tôi sẽ từ từ nghiên cứu trên máy bay.”
“Lộ Mãn, tuy rằng bây giờ rất muốn đấm cho cậu một phát nhưng lần này cứ gác lại đã.”
Lăng Chi hung dữ trừng anh: “Nhất định phải tổ chức sinh nhật tuổi trưởng thành thật tốt cho Gia Nhi đấy!”
“Ừ.”
“Sau khi cậu xuống máy bay phải gọi lại cho tôi ngay!”
Giọng nói lớn của Lăng Chi thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Cô có chút xấu hổ. Nói như vậy quá dễ bị hiểu lầm là đôi tình nhân chia tay.
“Tôi không về Hải Khúc vội mà cứ ở Cầm Đảo chơi hai ngày, các cậu đi máy bay về tôi còn có thể ra đón các cậu.”
Đến nước này, Lộ Mãn cảm thấy không thể dùng lời nói để diễn tả hết lòng biết ơn.
“Mau vào đi, Lộ Mãn.”
…
Chờ đợi lên máy bay và khởi hành, hai tiếng đồng hồ lại trôi qua.
Đến sân bay thủ đô ở Yên Kinh đã hơn mười một giờ, muộn hơn so với dự kiến.
Lộ Mãn bắt một chiếc taxi, ngồi vững rồi lập tức gọi lại cho Lăng Chi.
“Alo alo, Lộ Mãn, biết vị trí của Gia Nhi chưa!”
“Đoán ra rồi.”
Lộ Mãn đáp.
“Đoán á?” Lăng Chi ngẩn người: “Cậu được không đấy? Tôi thấy Gia Nhi cũng không gửi thêm gì, không được thì chúng ta bảo Linh Y gọi điện trực tiếp cho em ấy để nói với em ấy cậu đang ở Yên Kinh. Không gặp được em ấy thì cậu cứ đứng trong tuyết mà chết cóng đi.”
Lộ Mãn: …
“Cậu cũng nỡ đùa với mạng của tôi cơ đấy.”
Anh mở điện thoại rồi lại xem kỹ bức ảnh thứ ba: “Lăng Chi, cậu xem lại ảnh Gia Nhi gửi đi.”
"Bức ảnh thứ ba này bố cục kỳ lạ lắm, không giống phong cách chụp ảnh của Gia Nhi. Trừ khi...ở đây có gì đó đáng để em ấy chú ý nên mới cố tình chụp một bức ảnh phong cảnh không có chủ thể thị giác."
"Ơ..." Lăng Chi ngơ ngác.
"Vậy nên tôi đoán trong khu dân cư phía dưới này chắc chắn có nơi mà tôi và Gia Nhi từng đến, hoặc nói đúng hơn là nơi Gia Nhi quen thuộc."
Dù Lăng Chi không ưa Lộ Mãn nhưng lúc này cũng phải phục, khi anh ta động não thì quả thật có tài.
"Phong Dung Viên."
Lộ Mãn nói: "Ba mẹ em ấy có hai căn nhà ở đây. Hồi hè hai nhà bọn tôi với cả Lăng Chi cậu lên Yên Kinh ở chính là chỗ này, cậu còn nhớ không?"
Lăng Chi tò mò lên mạng tìm ảnh Phong Dung Viên, so sánh thì thấy mặt ngoài có giá đỡ điều hòa và kiểu dáng trên nóc nhà đều khớp.
"Nhưng thế cũng chỉ đoán được em ấy ở gần đây thôi. Cụ thể là khách sạn nào, phòng nào đây?"
Lộ Mãn nói: "Tôi đã đối chiếu bản đồ rồi. Khách sạn mà Gia Nhi ở là khách sạn hạng sang Lệ Đốn ở phố Tài Chính, năm nay mới khai trương, giá đắt kinh khủng."
Lộ Mãn thầm cảm tạ trời đất. Năm 2006 nhiều khách sạn cao cấp còn chưa khai trương, những cái tên nổi tiếng sau này như Bulgari, Park Hyatt, Guomao, Marriott, The Regent đều chưa có tăm hơi gì.
Nhờ vậy mà anh đỡ tốn công sức loại trừ đi rất nhiều.
Lộ Mãn tiếp tục nói: "Bức ảnh đầu tiên em ấy chụp một tòa nhà cao tầng đối diện, bản đồ chỉ rằng đó cũng là một khách sạn, là khách sạn hạng sang Duy Đinh."
"Một bức ảnh có thể tiết lộ rất nhiều thứ. Mà ảnh chụp kiến trúc vì phối cảnh gần to xa nhỏ nên các đường ngang giữa hai tầng kính mặt tiền không song song. Kéo dài chúng vô tận, độ cao của giao điểm chính là độ cao của người chụp."
Lăng Chi nghe mà trợn mắt há mồm.
"Vậy...vậy là cậu đoán ra cả phòng Gia Nhi ở rồi à?"
"Sau khi vẽ ra giao điểm và đếm số tầng của tòa nhà đối diện thì tương ứng với khoảng tầng 15, kết hợp với hướng cửa sổ sát đất của em ấy và hướng đi của đường phố thì đã có thể khoanh vùng được số phòng rồi, đến lúc đó tôi sẽ đến gõ cửa."
"Lộ Mãn."
"Hả?"
"Cậu đỉnh thật đấy." Lăng Chi giơ ngón tay cái về phía Yên Kinh ở hướng Tây Bắc xa xôi: "Nếu cậu thật sự xuất hiện trước mặt Gia Nhi như vậy và em ấy biết cậu đã vắt óc tìm ra em ấy, chắc là tâm trạng cũng sẽ tốt hơn đấy."
"Được, đến lúc đó tôi báo tin vui cho cậu."
Cúp điện thoại, Lộ Mãn xoa xoa sống mũi và nhắm mắt nghỉ ngơi.
Chiếc taxi lại dừng bên đường.
"Sư phụ?" Lộ Mãn nghi hoặc: "Chưa đến mà?"
"Đón một người." Tài xế đáp.
Lộ Mãn nhíu mày, vừa định nói như vậy là không đúng quy định, nhưng lúc này mà cãi nhau với tài xế thì không khôn ngoan chút nào. Nhỡ bị vứt xuống đường thì lại mất thời gian tìm xe khác.
"Cứ đến sớm là được." Giọng Lộ Mãn trở nên cứng rắn.
Tài xế cảm thấy sau lưng hình như có chút lạnh lẽo thì chột dạ vội vàng giải thích: "Đi chung xe đón thêm một khách cũng đến khách sạn của anh, không đi đường vòng mà chỉ dừng ở đây một phút thôi, anh thông cảm, thông cảm."
Một người đàn ông trẻ tuổi mở cửa xe sau.
Anh ta nhìn thấy vẻ mặt không vui của Lộ Mãn, rõ ràng tuổi không lớn nhưng lại cho anh ta một cảm giác áp lực.
Anh ta ngượng ngùng cười trừ, quay sang mở cửa ghế phụ phía trước rồi ngồi vào.
Lộ Mãn lại gọi một cuộc điện thoại.
"Alo, chào ông, có phải tiệm bún gạo ngõ Lão Hồ không ạ? Tôi muốn đặt một suất, bên mình có giao trong vòng ba cây số đúng không?"
Sau khi gọi đồ ăn khuya xong thì Lộ Mãn nhớ lại trước đây gần Phong Dung Viên còn có một quán nhỏ mở đến khuya.
"Ông chủ, phiền ông chạy thêm một đoạn đường giúp tôi mua một cái bắp giò nướng được không ạ?"
Trời lạnh thế này, ông chủ bên kia đương nhiên từ chối. Lộ Mãn nói tiếp: "Tôi biếu ông hai trăm tệ tiền công, ông thấy sao?"
"Cái này..." Ông chủ động lòng: "Nhưng mà...cậu em, tôi nói thật nhé. Tôi làm bao nhiêu năm nay rồi, giao bao nhiêu đơn rồi, người nói suông nhiều lắm. Bảo mua hộ bao thuốc, mang hộ thùng bia, nói là thêm tiền chạy bàn, đến nơi lại lật lọng không chịu trả đủ tiền. Có người còn nồng nặc mùi rượu, mình còn chẳng dám đắc tội vì sợ ăn đòn oan."
"Có thể trả bằng tiền điện thoại cũng được." Lộ Mãn biết rõ nỗi lo của ông, lập tức đưa ra giải pháp: "Ông chủ, ngay số điện thoại này của ông đây, tôi nạp trước cho ông một trăm tệ tiền điện thoại. Còn lại thì giao đến nơi rồi tiền mặt cũng được mà nạp thêm tiền điện thoại cũng được."
Ông chủ quán nghĩ ngợi một lát thì đồng ý: "Được thôi!"
Người đàn ông trẻ ở ghế phụ quay đầu lại: "Ý tưởng này hay đấy, trả tiền online trước rồi người bán giao hàng tận nhà."
"Rất có thị trường và cơ hội kinh doanh." Lộ Mãn tạm thời thả lỏng và cũng vui vẻ nói chuyện vài câu: "Nhưng phải đợi điện thoại có thể thanh toán nhanh chóng đã, làm một cái nền tảng như vậy mới có khả năng kiếm được tiền."
"Ừm, đúng vậy."
Người đàn ông trẻ vuốt cằm lún phún râu, liên tục gật đầu.
"Mấy cái đồ ăn mang đi này thời Tống đã có ở các quán rượu rồi. Khó là khó ở chỗ nếu thật sự hình thành mô hình thương mại internet, tranh giành thị phần sẽ tốn tiền kinh khủng nên phải dựa vào thực lực." Lộ Mãn nói.
"Anh bạn, cậu tự mình khởi nghiệp à?"
"Cứ coi như là vậy đi."
"Ý tưởng này quá tân tiến. Bán lẻ và ăn uống là hai gã khổng lồ tiêu dùng cỡ nào, nắm được hai cái này nhất định sẽ mạnh. Tiếc là môi trường chưa chín muồi."
Người đàn ông trẻ hai tay đưa danh thiếp cho Lộ Mãn: "Làm quen chút, tôi làm về mạng xã hội internet. Bây giờ vẫn là thiên hạ của mạng xã hội, tôi đang chuẩn bị làm một sản phẩm kiểu blog mini."
Lộ Mãn nhận lấy danh thiếp thì thấy tên người này là Vương Hưng.
"Anh Vương Hưng? Dự án mới của anh đặt tên chưa?" Lộ Mãn ngẩng đầu nhìn anh ta.
"Fanfou." Vương Hưng nói.
...
Taxi đến khách sạn ở phố Tài Chính.
Vương Hưng chính là doanh nhân sáng lập ra trang web Xiaonei, tương lai còn sáng lập ra Fanfou và cả "khoác áo hoàng bào" Meituan mà mọi người quen thuộc nhất.
Nói ra thì trò chơi trộm rau mà Lộ Mãn đời này nhanh chân nghiên cứu với trang web Xiaonei của Vương Hưng cũng có chút duyên phận.
Hai người xuống xe, hẹn có thời gian liên lạc nói chuyện sau rồi Vương Hưng đi sang khách sạn Duy Đinh bên cạnh. Còn Lộ Mãn ngẩng đầu nhìn biển hiệu "Khách sạn Lệ Đốn", hít một hơi rồi bước vào.
"Chào anh, tôi có đặt phòng trước. Một cô gái họ Đới đã đặt giúp tôi."
"Vâng thưa anh, xin mời đi theo nhân viên hành lý, thẻ phòng của anh..."
"Bạn tôi cũng ở đây, tôi lên tầng của cô ấy một lát để gặp mặt đã."
"Vâng, nhân viên hành lý sẽ giúp anh quẹt thẻ thang máy."
Lộ Mãn lên tầng 15 trước rồi gõ cửa phòng: "Gia Nhi?"
Mở cửa là một người phụ nữ trung niên.
"Xin lỗi, tôi đi nhầm tầng rồi, thật sự xin lỗi."
Sau đó anh lại đi lên tầng 14 và 16.
"Xin lỗi..."
"Xin lỗi, gõ nhầm..."
Đều không phải.
Lộ Mãn đứng trước cửa thang máy vuốt cằm suy nghĩ: "Không đúng mà."
Điện thoại di động vang lên.
"Alo, Lăng Chi?"
"Vừa nãy cậu nhắn tin nói đến khách sạn rồi, giờ sao rồi? Gặp Gia Nhi chưa?"
Lộ Mãn thở dài: "Hình như phán đoán sai rồi. Tôi tìm ba tầng đều không phải Gia Nhi."
Lăng Chi sốt ruột theo: "Ôi! Tôi lại hỏi Gia Nhi rồi nhưng con bé nói muốn yên tĩnh một mình, giờ đến tin nhắn của tôi cũng không trả lời. Trời ạ!"
"Thưa anh, thang máy đến rồi."
Nhân viên hành lý đi theo phía sau Lộ Mãn chạy lung tung ba tầng, trong lòng anh có chút bất mãn nhưng lại không dám thể hiện ra ngoài, chỉ có thể ngoài mặt mời khách về phòng của mình trước.
Lộ Mãn bước vào thang máy nhưng vẫn không muốn từ bỏ: "Tôi nghĩ lại xem sao, chắc chắn là ở đây mới đúng..."
Nhân viên hành lý quẹt thẻ và bấm tầng, ánh mắt anh ta dừng lại trên các nút bấm của thang máy.
B1, 1, 2, 3, 5...
"Số 4 đâu?" Lộ Mãn giật mình: "Tầng bốn đâu?"
Anh vội vàng nhìn lướt qua hai hàng số tầng.
"Lăng Chi!"
Lộ Mãn vui mừng hét lớn: "Tôi biết rồi!"
"Hả?"
"Cái khách sạn này chẳng duy vật chút nào..." Lộ Mãn đảo mắt: "Nó không có tầng 4 và tầng 13, cho nên tầng 15 mà tôi nghĩ chắc là tầng 17 ở đây!"
Lộ Mãn bảo nhân viên hành lý quẹt thẻ lại lần nữa, thang máy đi lên tầng 17.
Anh chỉnh trang lại tâm trạng.
Trải qua một chặng đường quanh co mới đứng được trước cửa phòng cô, anh sẽ đối mặt với Cố Gia Nhi như thế nào, hãy để tiếng gõ cửa nhẹ nhàng nhưng dứt khoát này mở ra.
Cốc, cốc——cốc——
"Gia Nhi."
