"Gia Nhi."
Không nghe nhầm, không phải ảo giác.
Cố Gia Nhi vẻ mặt không thể tin được. Cô nàng ngồi bật dậy khỏi giường, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống.
Nhanh chân đi đến cửa nhìn qua mắt mèo.
Cô đột nhiên mở toang cửa phòng.
"Gia Nhi, sinh nhật vui vẻ." Lộ Mãn nói.
Cố Gia Nhi "oa" một tiếng rồi khóc òa lên.
"Lộ Tiểu Mãn!"
Cô nhào vào lòng Lộ Mãn, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
"Anh lừa em vui lắm sao! Vui lắm sao!"
"Xin lỗi, Gia Nhi."
Lộ Mãn âu yếm xoa xoa đầu cô rồi lại nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi: "Xin lỗi."
Anh ôm cô nàng trong lòng, bước vào trong phòng rồi đưa chân đá mạnh đóng chặt cửa lại.
"Em cứ tưởng em sẽ không gặp lại anh nữa!"
Cố Gia Nhi khóc như hoa lê dầm mưa, mỗi tiếng nức nở của cô khiến Lộ Mãn lại càng thêm xót xa.
"Anh..."
Lời Lộ Mãn chưa kịp nói ra.
Cố Gia Nhi bất ngờ ngẩng mặt lên rồi ghé sát vào anh, đôi môi anh đào chạm vào môi Lộ Mãn trực tiếp ấn xuống.
Một nụ hôn sâu kéo dài.
Mắt Lộ Mãn mở to.
Vào ngày sinh nhật tuổi 18 của hai chị em song sinh, anh đã lấy đi nụ hôn đầu của chị gái Linh Y mà lại còn hôn cả em gái Gia Nhi.
Quan trọng là hai chị em song sinh này, đều là họ chủ động...
Mãi đến ba phút sau, Cố Gia Nhi đỏ mặt vùi đầu vào lòng anh.
Lộ Mãn thở dài: "Mình đúng là một thằng cặn bã!"
An ủi cô nàng bình tĩnh lại, điện thoại Lộ Mãn rung lên hai tiếng. Vừa nhìn cuộc gọi đến thì anh nói: "Anh xuống dưới một lát."
"Anh ơi!"
Cố Gia Nhi từ phía sau ôm chặt eo anh: "Đừng đi có được không, được không..."
Lộ Mãn xoa xoa bàn tay của cô: "Không đi đâu. Anh đặt đồ ăn khuya rồi, xuống dưới mấy phút lấy lên thôi."
"Vậy em đi cùng anh."
"Em ở trong phòng rót cho anh cốc nước nhé? Anh hơi khát."
"Ừm... Vậy được thôi..."
Lộ Mãn xuống lầu đến trước cửa khách sạn, ông chủ quán mì vừa liên lạc để đưa đồ cho anh.
Anh nhìn thấy chủ quán còn rất chu đáo dùng túi giữ nhiệt bằng giấy bạc để đựng thức ăn.
Đi đến đại sảnh tìm một chiếc ghế sofa ngồi xuống, bên cạnh chỉ có một người đàn ông trung niên đội mũ lưỡi trai và quàng khăn đang cầm giấy bút viết viết vẽ vẽ.
Lộ Mãn gọi điện thoại cho Cố Linh Y: "Tìm được em gái em rồi, mọi thứ đều ổn."
"Ừ ừ, anh ơi, vừa nãy Gia Nhi đã nhắn tin cho em ngay rồi."
Cố Linh Y thở phào nhẹ nhõm rồi lại hỏi với giọng điệu chua xót: "Vậy tối nay Gia Nhi không rời anh được rồi nhỉ?"
"Ờ..." Lộ Mãn cũng không lảng tránh, trực tiếp thừa nhận: "Đúng vậy."
Cố Linh Y ở đầu dây bên kia im lặng. Người mình thích cùng với em gái song sinh của mình chung giường, chuyện này làm là một chuyện mà trực tiếp nói ra lại là một chuyện khác.
"Buổi dạ hội...rất thành công."
Cố Linh Y chuyển chủ đề: "Tiết mục hâm nóng không khí thêm vào cuối cùng có hiệu quả đặc biệt tốt. Mọi người đều rất hứng thú, lại còn hát tập thể rất nhiều bài. Cảm giác bầu không khí này thật tuyệt vời."
"Thấy chưa, có phải rất nhiều người ở lại nghe không, lượng người rời đi cũng không bị chen chúc nữa." Lộ Mãn cười nói: "Chẳng lẽ không có vị lãnh đạo trường nào đề nghị sau này những buổi dạ hội lớn có thể làm như vậy à?"
Lại hàn huyên vài câu, Lộ Mãn nhìn đồ ăn khuya trong tay rồi nói: "Linh Y, sau này chúng ta không giấu được lâu đâu. Gia Nhi sớm muộn gì cũng phát hiện."
"Em, em..." Giọng Cố Linh Y rối rắm: "Anh ơi, anh cho em suy nghĩ thêm đã..."
"Còn suy nghĩ gì nữa?"
"Có người đến rồi, em cúp máy đây!"
"Cô nàng này..." Lộ Mãn lắc đầu.
Anh tiếp tục nhắn tin QQ.
【Lộ Mãn】:Em đã cưỡng hôn anh rồi còn không chịu trách nhiệm à?
【Lộ Mãn】:Vậy chúng ta bây giờ là quan hệ gì?
【Lộ Mãn】:Bạn bè hôn môi, gọi tắt là bạn hôn
【Lộ Mãn】:Hay là tình bạn môi kề?
"Chào cậu."
Đang gõ chữ thì người đàn ông trung niên đội mũ lưỡi trai bên cạnh quay sang chào Lộ Mãn.
"Xin lỗi, tôi vừa nãy nghe loáng thoáng thấy cậu nói chuyện điện thoại, đang tổ chức dạ hội à? Còn chuyện sau khi kết thúc sẽ phân luồng đám đông thế nào?"
Lộ Mãn gật đầu rồi đơn giản kể lại cách làm của mình bằng vài câu.
"Khởi động không khí...kéo dài thời gian biểu diễn không chính thức..."
Người đàn ông trung niên lẩm bẩm: "Để các ngôi sao đều tham gia vào, được đấy!"
Ông ta dường như đang cố gắng kiềm chế sự kích động, Lộ Mãn nghi hoặc đứng dậy: "Thưa tiên sinh, tôi còn có việc nên xin phép đi trước."
"Ồ, ồ, cậu cứ bận việc của cậu đi, cảm ơn."
Người đàn ông trung niên đưa tay ra muốn bắt tay Lộ Mãn: "Cách làm của cậu đã cho tôi rất nhiều gợi ý giúp tôi một việc lớn để giải quyết được một vấn đề đau đầu bấy lâu nay. Cảm ơn!"
"Ông khách sáo quá."
Lộ Mãn vừa nói vừa bắt tay ông ta. Nhìn thẳng vào mặt, anh thấy một khuôn mặt quen thuộc dưới chiếc mũ lưỡi trai.
"Lão Mưu..."
Lộ Mãn vội sửa lời: "Đạo diễn Trương Nghệ Mưu?"
Ông ấy thân thiện mỉm cười.
...
Lộ Mãn trở lại phòng Cố Gia Nhi đang ở.
"Này, em xem đây là gì?"
Lộ Mãn xé túi giấy bạc: "Bắp giò nướng đó."
Cố Gia Nhi ngẩn người, có chút như vừa tỉnh mộng hỏi: "Là quán ở đầu ngõ kia sao?"
"Đoán đúng rồi đấy, ăn nóng đi."
Cố Gia Nhi bây giờ càng cảm thấy mọi thứ như ảo ảnh.
Vừa nãy còn chìm đắm trong cảm xúc buồn bã tột cùng, đi ngang qua quán nhỏ kia cô còn tự thương xót mình và tâm trạng rối bời, nhìn đôi tình nhân ân ái mà ngưỡng mộ không thôi.
Cô lúc đó còn ảo tưởng nếu Lộ Mãn có thể xuất hiện bên cạnh cô và mua cho cô một phần thì hạnh phúc biết bao.
Không ngờ lại thành sự thật.
Cố Gia Nhi cắn một miếng nhỏ: "Ngon quá."
Nếm thêm một miếng, nước mắt cô lại trào ra.
"Hu hu... Anh ơi..."
Lộ Mãn luống cuống tay chân lục tìm túi lấy ra khăn ướt mang theo: "Em...vừa ăn vừa khóc à?"
Anh giúp Cố Gia Nhi lau nước mắt. Cô nàng này lúc thì khóc, lúc lại nhếch miệng cười, rồi còn không quên gặm một miếng bắp giò nướng.
"Người ta thì khóc rống lên, em thì ăn rống lên à?"
"Anh ơi, cho anh nè."
"Anh ăn no rồi, đặc biệt mua cho em đấy, em ăn hết đi."
"Anh nếm thử một miếng đi mà."
Cố Gia Nhi đưa tay xé một miếng thịt nhỏ đưa đến bên miệng Lộ Mãn, thấy anh ăn vào thì Cố Gia Nhi "hì hì" cười.
"Em cứ ăn từ từ nhé, anh đi tắm cái đã."
Vào phòng tắm, Lộ Mãn mở điện thoại xem tin nhắn trả lời của Cố Linh Y.
【Linh Y】:(Mỉm cười)
【Linh Y】:Anh có thấy anh đặc biệt vô lương tâm không?
【Linh Y】:Đây là nụ hôn đầu của em đó
【Linh Y】:Anh còn đem ra đùa giỡn
【Linh Y】:Anh ơi, xin hãy cho em một chút thời gian. Đưa ra quyết định này đối với em có nghĩa là phải có quyết tâm từ bỏ những thứ rất quan trọng
【Linh Y】:Anh ơi, em đã nói rồi, mong anh tin em
【Linh Y】:Nếu em yêu anh, em sẽ không đợi anh tỏ tình trước đâu
Lộ Mãn gửi lại cho cô hai biểu tượng ôm ôm.
Tỏ tình, bên nhau, chính thức trở thành người yêu.
Đối với Cố Linh Y mà nói, cô phải đối mặt với sự giận dữ và không thấu hiểu của ba mẹ cũng như rạn nứt với người em gái quan trọng nhất của mình.
Đây không phải là chuyện dễ dàng gì.
Một lát sau, anh lại nhắn tin báo cáo.
【Lộ Mãn】: Hai ngày này anh sẽ cùng Gia Nhi ở Yên Kinh đi dạo giải sầu rồi nói chuyện thêm
【Lộ Mãn】: Xin lỗi, sinh nhật chỉ ở bên em một lát, còn khiến em phải lo lắng cho em gái
【Linh Y】: Ừm, anh cứ đi đi
【Linh Y】: Anh là "sư ca" của em, Gia Nhi là em gái song sinh của em, đều là những người quan trọng nhất của em
Hai người họ dù hoán đổi đi bất kỳ thân phận nào cô cũng không cho phép chuyện này xảy ra.
Nhưng trớ trêu thay, lại chính là hai người quan trọng nhất vướng vào chữ "tình" khó gỡ.
