Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 452: Cúp điện à?

Điện thoại của Cố Linh Y lại gọi đến.

"Sư ca, em thay quần áo xong rồi, Lăng Chi và chị Tiểu Ái đang ở cùng em."

"Ừ, mọi người cứ đến tòa nhà C trước đi."

Giọng cô nhẹ nhàng: "Sư ca, nói trước nhé. Nếu anh chuẩn bị nghi thức kỳ quái gì đó thì em...em sẽ không xuất hiện đâu!"

Lộ Mãn bật cười, xem ra bạn học Linh Y hiểu lầm rồi. Bày ra trận thế lớn như vậy, nào là trang điểm nào là thay quần áo đẹp, theo tâm lý con gái thì chắc cô đoán anh định làm một buổi tỏ tình long trọng trước đám đông.

"Yên tâm đi, không phải như em nghĩ đâu."

Lộ Mãn nói: "Anh vẫn còn ở Yên Kinh, chưa về."

"Ồ." Giọng Cố Linh Y lạnh nhạt: "Ra là vậy à, ồ."

"Em biết rồi sư ca! Bye bye!"

Cô cúp máy.

Tên giò heo, đến giờ vẫn chưa nói thật.

Cô giận dỗi rồi đó!

Lộ Mãn lắc đầu cười: "Cô nàng này..."

Tô Nhật Gia học tỷ bên cạnh vẫn luyên thuyên không ngừng. Lộ Mãn thấy tinh thần cô ấy rất tốt, có một chuyện càng nghĩ càng để ý.

【Lộ Mãn】: Tiêu Trúc học tỷ, chúc mừng năm mới

【Chu Tiêu Trúc - Đội nghi lễ trường】: Cảm ơn Lộ Mãn, chúc mừng chúc mừng

【Chu Tiêu Trúc】: Không ở cùng Linh Y và Gia Nhi đón năm mới à?

【Lộ Mãn】: Có một việc muốn nhờ học tỷ giúp đỡ

Lộ Mãn hỏi Chu Tiêu Trúc lần trước cô ấy có nhắc đến việc Địch Lệ Na Trát trong đội nghi lễ thường xuyên trao đổi với các bạn nữ khác trong trường là bị Bí thư Đồ Lĩnh Hàng nhắn tin, liệu có thể gửi cho anh danh sách các bạn nữ đó được không.

Không lâu sau, Chu Tiêu Trúc gửi đến tên của tám bạn nữ.

Lộ Mãn liếc nhìn: Mỹ Hợp Nhật A Y, Địch Lệ Na Trát, A Na Nhĩ, A Y Tiên Mộc Hãn, Nhiệt Tư Cổ Lệ, Tô Nhật Gia...

【Lộ Mãn】: Đa phần đều là các bạn nữ đến từ Cương Khu nhỉ

【Chu Tiêu Trúc】: Có lẽ là toàn bộ đấy. Hai cái tên người Hán kia, Vương Húc Tình và Lý Hân Di ấy, em biết Hân Di cùng khóa với Na Trát và đều là sinh viên diện tuyển thẳng mà

【Chu Tiêu Trúc】: Khoa Văn mỗi năm đều có chỉ tiêu tuyển sinh riêng cho Cương Khu nên năm nào cũng có sinh viên từ xa xôi đến Hải Khúc học

Lộ Mãn cúi đầu trầm ngâm một lát.

Chú trọng đặc biệt đến các bạn nữ xinh đẹp... Nhắn tin hỏi han ân cần...

Trong đầu anh chợt lóe lên những ký ức về chuyến du lịch Cương Khu cùng Cố Linh Y trước khi trùng sinh rồi bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó.

"Tô Nhật Gia học tỷ!"

Lộ Mãn hỏi: "Ở quê chị mấy giờ thì ăn tối?"

"Chín giờ tối." Tô Nhật Gia đáp một cách đương nhiên.

"Mấy giờ cơ?" Một bạn nam bên cạnh kinh ngạc: "Học tỷ, buổi tối chín giờ chị mới ăn cơm á?"

"Ừm, quen rồi."

Lộ Mãn lại hỏi: "Cương Khu đều như vậy sao?"

"Có người ăn sớm hơn là tầm tám giờ hơn, có lẽ cũng có người ăn muộn hơn."

"Không phải chứ học tỷ, ăn muộn như vậy mọi người không đói à!" Một bạn nam kinh hô.

Tô Nhật Gia đáp: "Cương Khu có chênh lệch múi giờ mà, vì dùng múi giờ +8, nên thực tế khác với múi giờ bên kia."

"Chỗ bọn chị trời sáng muộn, nếu đi làm thì sáng 10 giờ làm đến 2 giờ chiều, nghỉ trưa hai tiếng rồi chiều 4 giờ lại làm đến 8 giờ. Vậy nên 9 giờ ăn cơm là bình thường mà, trời còn chưa tối nữa."

Lộ Mãn gật đầu: "Vậy nên Bí thư Đồ hồi năm nhất đã nhắn tin nhắc nhở chị ăn tối đúng giờ hả?"

"Nhắc đến mới nhớ." Tô Nhật Gia nhún vai: "Đôi khi nhận được tin nhắn cũng thấy phiền, kiểu mấy người già hay cắt từ báo ra ấy, chuyên gia dinh dưỡng nhắc nhở phải ăn uống đúng giờ và bụng đói có hại lớn các kiểu... Bí thư Đồ có lòng tốt nhưng chị lại ngại không dám bảo ông ấy đừng gửi nữa."

"Nhưng thật ra bọn chị quen rồi, ăn muộn chút cũng không sao. Kim đồng hồ chưa chỉ chín giờ thì dù có đói ăn cũng không thấy ngon miệng. Nhưng các học tỷ trước đây đến năm ba năm tư chắc cũng dần dần đổi giờ giấc thôi, dù sao cũng phải nhờ bạn cùng phòng mua cơm và cùng nhau ăn mà."

"Cái này..."

Mấy bạn nam bên cạnh nhìn nhau ngơ ngác.

Rõ ràng họ cũng nghe phong thanh vài tin đồn mà ngấm ngầm cho rằng Đồ Lĩnh Hàng cố ý chọn mấy bạn nữ xinh đẹp từ khu tự trị đến để quấy rối.

Nhưng nghe học tỷ đương sự giải thích thế này thì hình như tin đồn có gì đó sai sai thì phải?

Lộ Mãn không nói thêm gì. Đồ Lĩnh Hàng đã giúp mình không ít việc, hôm nào nhờ Sửu Thần khéo léo dẫn dắt vài cuộc thảo luận trong nhóm giúp ông ấy minh oan, coi như đáp lễ nho nhỏ.

...

Ngày cuối cùng của năm 2006, đêm hội đón năm mới của Đại học Sư phạm Tân Hải. Mấy tiết mục nhảy mở màn khiến khán giả hò hét không ngớt, vốn dĩ Đại học Sư phạm đã ít nam sinh, bây giờ đến cả tiếng hô hào ngắm mỹ nữ cũng không bằng các bạn nữ nữa.

Hai tiểu phẩm, một màn trình diễn thời trang, một buổi diễn bế mạc của câu lạc bộ tấu hài.

Thật khéo, ngay sau khi hai người diễn tấu hài đối đáp cúi chào, mọi người còn đang tiếc nuối chưa đã thì hội trường bỗng tối sầm lại.

Cứ như bị một tấm màn đen bao phủ, trong hội trường vang lên không ít tiếng oán trách và lo lắng.

"Chuyện gì thế này? Cúp điện à?"

"Làm cái gì vậy! Không cúp sớm không cúp muộn, lúc tao đi học thì không cúp mà cứ phải đến lúc dạ hội mới cúp!"

"Tiết mục tiếp theo tính sao đây? Giải tán à?"

Đúng lúc đám đông đang xôn xao trong bóng tối, có vị lãnh đạo thấy đèn đỏ trên micro để bàn trước mặt mình vẫn sáng bèn đưa tay chạm vào.

Âm thanh sân khấu cũng theo đó phát ra vài tiếng.

Đồ Lĩnh Hàng kịp thời bước đến trước micro: "Alo alo? Một, hai, ba?"

"Các bạn sinh viên xin hãy bình tĩnh." Ông kéo dài giọng điệu đặc trưng của lãnh đạo khi phát biểu: "Xem ra đường dây sân khấu của chúng ta vẫn chưa hỏng mà."

"Đang kiểm tra rồi, chắc chắn sẽ cho người sửa ngay. Tôi tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ có điện lại thôi."

"Các bạn sinh viên đừng vội đứng dậy nhé. Chẳng phải chỉ là mất điện thôi sao? Người dẫn chương trình——các bạn dẫn chương trình, các bạn xem micro trong tay còn dùng được không?"

Giọng nữ trong trẻo đáp: "Dùng được ạ."

Có giọng của người dẫn chương trình nam: "Đã kiểm tra rồi ạ, micro dùng được nhưng thiết bị phát nhạc thì hết điện rồi."

"Thế thì tốt rồi còn gì."

Đồ Lĩnh Hàng nói với cả hội trường rộng lớn: "Trong thời gian mất điện này chi bằng để các sinh viên tự hát vài bài đi!"

"Không có nhạc đệm, chúng ta hát chay!"

Sinh viên Khoa Văn ngạc nhiên không thôi. Họ không ngờ rằng Bí thư Đồ tuy có vài chuyện thật sự cổ hủ là cố ý nhấn mạnh sự khác biệt giữa trường top 1 và top 2, đặc biệt nghiêm khắc với sinh viên và nhất là Hội Sinh viên, lại còn sĩ diện và có chút thích hình thức.

Nhưng không ngờ rằng cái người được mệnh danh là "Đồ đầu trọc" đứng đầu trong Tứ đại ác nhân này lại có một mặt cởi mở và sáng tạo đến vậy.

"Xung phong thì cũng phải chú ý trật tự, lên đăng ký ở chỗ bục chủ tịch rồi hát! Đây mới đúng là buổi tối của riêng sinh viên chúng ta chứ!"

Lời của Đồ Lĩnh Hàng khiến khán giả xôn xao bàn tán.

"Chơi kiểu này à?"

"Hay đấy, thế này mới gọi là Đại học chứ!"

"Thế mày lên đi? Hát chay bài 《Phô Trương》 của Trần Dịch Tấn mà mày thích nhất ấy?"

"Mày muốn tao đuổi hết người ở dưới khán đài đi à?"

Trong lúc mọi người nhao nhao muốn thử, cuối cùng cũng có một chàng trai dũng cảm đứng lên.

"Chào mọi người, em là Cảo Phàm, sinh viên khóa 05 Khoa Âm nhạc Mỹ thuật, xin múa rìu qua mắt thợ một bài 《Nếu Như Không Có Em》."

Tiếng vỗ tay vang dội như sấm.

"Ê...Em thật sự rất nhớ anh, giờ ngoài cửa sổ lại bắt đầu mưa~..."

Lúc này, Lộ Mãn nhắn tin cho Cố Linh Y.

【Lộ Mãn】: Đến hậu trường sân khấu đi. Có phòng nghỉ của diễn viên, đi thẳng ra phía sau màn được đấy.

[Khu vực Tân Cương Tây Tạng thời xưa dùng múi giờ +6, sau này hợp nhất thành Múi giờ Bắc Kinh +8 vào năm 1949] [Bài hát Nếu Như Không Có Em của Karen Mok]