Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 451: Dạ hội mừng năm mới

Sân bay Lưu Đình, Cầm Đảo.

Giữa vô số tấm biển đón khách, tấm KT màu trắng viền nâu có in logo trường khiến Lộ Mãn dừng chân.

"Em là...Lộ Mãn học đệ hả?"

Bên cạnh người cầm biển có một cô gái dáng người cao ráo đứng đó, lúc này cô thấy Lộ Mãn thì lộ vẻ mừng rỡ.

"Sao em cũng đi chuyến bay này?"

Thấy Lộ Mãn có vẻ nghi hoặc cô mới ý thức được mình hơi thân quen quá nên vội giới thiệu: "Chị cũng thuộc Khoa Văn của Đại học Sư phạm Tân Hải, Tô Nhật Gia khóa 04."

Cái tên "Nhật Gia" này khiến Lộ Mãn nhất thời không đoán ra là hai chữ Hán nào, nhưng nhìn mái tóc xoăn nhẹ và sống mũi cao của cô thì Lộ Mãn chợt nhận ra đây lại là một học tỷ đến từ Cương Khu.

"Chào học tỷ."

"Hội Sinh viên đi theo Bí thư Đồ đến Yên Kinh có hoạt động, còn một nhóm bọn chị thì vừa giao lưu ở Cầm Đảo xong nên cùng nhau về."

Tô Nhật Gia cười nói: "Học đệ, xe trường chúng ta vẫn còn chỗ."

"Như vậy có tiện không ạ? Làm phiền các học trưởng học tỷ rồi."

"Em nói gì vậy, nếu chị để em đi mất thì Bí thư Đồ sẽ mắng chết chị đấy."

Vài phút sau Đồ Lĩnh Hàng quả nhiên cùng hai nam sinh trông có vẻ là sinh viên đi ra, mấy người của Đại học Sư phạm Tân Hải cùng nhau đến điểm đón xe, một chiếc xe buýt nhỏ đang đợi ở đó.

"Lộ Mãn xong việc rồi à?" Đồ Lĩnh Hàng tâm trạng khá tốt nên chủ động bắt chuyện với Lộ Mãn: "Về nhanh vậy, ở trường có hoạt động mừng năm mới hả?"

Ông ta là người trung niên lại thường xuyên tiếp xúc với sinh viên nên chẳng còn lạ gì, đoán ngay ra Lộ Mãn vừa xong việc bên ngoài là lập tức muốn về trường ngay. Chắc chắn là có cô gái nào đó đang đợi cậu ta đón năm mới.

Lộ Mãn cười nhạt: "Vốn dĩ có một hoạt động công cộng, tiếc là sau đó bị Hội Sinh viên trường hủy bỏ rồi nên chỉ còn hoạt động riêng thôi ạ."

"Ồ? Cậu nói dạ hội mừng năm mới à? Năm nay không dừng tổ chức mà?"

"Dạ không dừng, nhưng em vốn có một tiết mục hòa tấu, cơ mà vị chủ tịch Hội Sinh viên kia chê tiết mục quá nhạt nhẽo nên ép bỏ rồi."

Đến trước cửa xe, một sinh viên chủ động chạy lên mở cửa xe mời Đồ Lĩnh Hàng lên trước. Nhưng Đồ Lĩnh Hàng ra hiệu ngược lại nhường Lộ Mãn đang đi song song với ông ta lên trước.

Cảnh này khiến Tô Nhật Gia phía sau nhịn cười. Cô nháy mắt trái với nam sinh mở cửa xe, ý trêu chọc rằng cùng là sinh viên Khoa Văn mà xem học đệ người ta thế nào rồi xem cậu thế nào.

Đồ Lĩnh Hàng ngồi vào ghế rồi nói: "Chuyện này cũng phải trách tôi."

Ông ta giải thích với Lộ Mãn: "Hội Sinh viên trình danh sách tiết mục có cả nhảy Hàn Quốc và cả người mẫu trình diễn, người khác muốn phủ quyết nhưng tôi lại nói thêm một câu."

"Tôi nói năm xưa ba chàng lính ngự lâm ở Hội Sinh viên, lão Tam còn dám tổ chức cuộc thi bikini và báo cáo trực tiếp trình lên bàn làm việc của Bí thư trường, cuối cùng còn làm thật được."

"Các cậu xem đó là thời đại nào? Lúc đó đã dám làm như vậy rồi, nên tôi nói trong ba chàng lính ngự lâm thì lão Tam là lợi hại nhất."

Lộ Mãn không mấy để ý. Dạ hội mừng năm mới không có thì năm sau còn có dạ hội quy mô lớn liên trường, luôn có cơ hội cùng Linh Y biểu diễn tiết mục thôi.

Nghe ra thì đúng là Bí thư Đồ Lĩnh Hàng đã gạt bỏ mọi ý kiến phản đối và đồng ý cho những tiết mục nóng bỏng và kích thích thị giác như nhảy bốc lửa và trình diễn thời trang lên sân khấu.

Tô Nhật Gia đứng bên cạnh nói: "Cái tên Trương Lượng bên hội sinh viên cũng chẳng ra gì. Cho nhảy thì cứ cho đi chứ việc gì phải cắt tiết mục âm nhạc, không biết chương trình cuối năm phải cân bằng các loại hình à?"

Cứ thế vừa đi vừa trò chuyện, khi xe buýt trường dừng ở cổng Nam Đại học Sư Phạm thì vừa hay nghe đài "Tiếng Nói Mặt Trời" đang quảng bá cho đêm hội cuối năm sắp tới.

"Lộ Mãn."

Đồ Lĩnh Hàng đột nhiên hỏi một câu: "Nếu có cơ hội thì còn muốn lên sân khấu trổ tài không?"

Lộ Mãn khựng lại một chút rồi gật đầu.

"Cô bạn diễn của cậu đàn piano có thành thạo không? Không có phổ nhạc có đàn được không?"

"Em ấy luyện rất kỹ, em thấy em ấy nhắm mắt cũng có thể đàn mò ạ." Lộ Mãn đáp.

Vẻ mặt Đồ Lĩnh Hàng không đổi, một lúc sau mới nói một câu.

"Cậu về chuẩn bị đi."

Đồ Lĩnh Hàng nói: "Bảo cô bạn diễn của cậu chuẩn bị cả trang phục biểu diễn nữa."

Lộ Mãn im lặng hai giây rồi nói: "Cảm ơn Bí thư."

Tuy Đồ Lĩnh Hàng không nói thẳng nhưng mọi người đều hiểu ý chắc là muốn thêm tiết mục đột xuất.

"Alo, Linh Y."

"Anh ơi!"

Giọng Cố Linh Y bên kia điện thoại lớn đến mức suýt làm Lộ Mãn ù tai: "Vui thế..."

"Linh Y, em gái em có ở trường không?"

"Anh gọi cho em chỉ để hỏi tung tích em gái em thôi à!"

Cố Linh Y rất tức. Sao lại quay về cái cảm giác hồi Trung học Phổ thông rồi!

"Không phải, chỉ là xác nhận thôi."

"Buổi sáng đã không thấy con bé rồi." Cố Linh Y đáp: "Cái con em gái ngốc này bảo là Khải Thừa với chị Tiểu Ngọc lại cãi nhau, em ấy kéo chị Tiểu Ngọc đi dạo phố giải sầu rồi."

Lộ Mãn nói: "Em mang lễ phục biểu diễn và trang điểm một chút rồi đến tòa nhà S đợi anh nhé."

Giọng Cố Linh Y vừa kinh ngạc vừa vui mừng: "Anh ơi?"

"Nghe lời anh, lát nữa em sẽ biết."

"Vâng, được ạ." Cố Linh Y không biết Lộ Mãn định làm gì nhưng cô tin anh vô điều kiện.

Lộ Mãn về căn hộ lấy sáo. Tuy giờ rất muốn gõ cửa phòng Cố Linh Y và cho cô một cái ôm nhưng vẫn nhịn.

Quay lại hội trường tòa nhà D của trường.

Quy mô đêm hội không nhỏ, sân khấu và âm thanh đã được dựng xong. Trên sân khấu có hai lớp màn, giờ có thể thấy một cây đàn piano đã được đặt sẵn là để chuẩn bị cho tiết mục hát đệm đàn của quán quân "Mười Giọng Ca Vàng", hình như một tiểu phẩm nào đó cũng cần dùng đến.

Anh nhận được lời mời kết bạn QQ của Tô Nhật Gia. Sau khi đồng ý, vị học tỷ này nhắn tin bảo anh ra phía trước hàng ghế khán giả.

"Lộ Mãn, đây đây! Để chỗ cho em rồi nè!" Tô Nhật Gia nhảy lên vẫy tay.

Ngồi xuống thì học tỷ nhiệt tình ấy lại không thể ngậm miệng: "Ở sân bay, chị đã đợi em hiểu lầm chị họ Tô mà gọi một câu 'chào Tô học tỷ', kết quả là không đợi được."

Lộ Mãn tùy tiện nói: "Phân biệt giữa công chúa Tây Vực và quận chúa nước Tề à? Cái đó em vẫn phân biệt được."

Một câu khiến Tô Nhật Gia che miệng cười không ngừng.

Mấy nam sinh ở các vị trí khác nhìn nhau.

"Thằng này với Tô Nhật Gia học tỷ chẳng phải mới gặp nhau quen biết à?"

"Mày biết gì, đến Sửu Thần còn gọi nó là Lộ sư ca thì người thường so làm sao được?"

Đám con trai vừa có chút ghen tị vừa đồng loạt kính nể.

Khu vực ngồi của Hội Sinh viên bọn họ thuộc hàng VIP, phía trước còn có hai hàng bàn dài trải vải đỏ đặt bảng tên là chỗ ngồi của các lãnh đạo.

Đồ Lĩnh Hàng ngồi ở hàng thứ hai bên phải ngoài cùng cạnh người của Hội Sinh viên Khoa Văn.

"Tiểu Vương."

"Dạ, Bí thư có gì sai bảo ạ?"

Đồ Lĩnh Hàng thản nhiên nói: "Vốn dĩ học đệ của các cậu có một tiết mục nhưng bị Trương Lượng gạt đi rồi."

"Vậy thì tiếc quá."

"Tôi nhớ là dạo này mạch điện của trường mình hình như có vấn đề, cứ thỉnh thoảng lại cúp điện."

"Có ạ? Chắc không...đâu ạ? Dạo này tự học với trực ban có thấy cúp điện đâu."

"Điện này cũng lạ, hệ thống chiếu sáng với các đường dây khác của trường mình tách riêng mà, có khi cái này mất điện cái kia vẫn còn."

"À...ra vậy ạ?"

Anh chàng thuộc Hội Sinh viên khoa tên Tiểu Vương ngơ ngác.

"Cầu dao điện ở tầng hầm một đúng không?" Đồ Lĩnh Hàng liếc nhìn cậu ta rồi hỏi: "Tôi nhớ cậu thân với anh Lý bên hậu cần lắm."

Tiểu Vương hình như hiểu ra điều gì: "À, đúng đúng đúng!"

"Bí thư, em có chút việc xuống dưới lầu một chuyến, Bí thư có gì cứ gọi điện thoại sai bảo ạ."

"Đi đi, cậu hỏi anh Lý xem đường dây của phòng thí nghiệm chắc cũng độc lập nhỉ? Đừng để thiết bị...ý tôi là tủ lạnh phòng thí nghiệm các thứ không được xảy ra vấn đề, có chuyện lớn đấy."