Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 399: Chị ơi, chị đi thay em đi!

Khi Lộ Mãn từ Nghi Thành trở về Hải Khúc và gõ cửa nhà Lăng Chi, vừa nhìn thấy Cố Gia Nhi thì anh đã giật mình.

"Sao thế này?"

Cố Gia Nhi ỉu xìu, dù thấy Lộ Mãn thì nở nụ cười tươi rói nhưng rồi lại bĩu môi và buồn bã cúi đầu thở dài.

"Gia Nhi bắt cóc một con mèo, mà mèo lại là của quản lý thư viện nuôi." Lăng Chi nói ngắn gọn.

"Ồ, là Phó Quản thư Đại Quất à?"

Lộ Mãn bật cười. Anh đã sống lại ở trường Đại học này lần thứ hai rồi nên đương nhiên biết con mèo cưng nổi tiếng này.

"Trả lại chưa?"

"Trả rồi." Cố Linh Y ngồi xuống cạnh Lộ Mãn và nói: "Quản thư Đường tốt bụng lắm, không trách bọn em mà còn bảo Gia Nhi nếu nhớ mèo thì lúc nào cũng có thể lên tầng năm thư viện vuốt ve nó."

"Xấu hổ quá đi..."

Cố Gia Nhi vốn hoạt bát nhưng lần này cũng im thin thít.

Trốn buổi giảng, ôm nhầm mèo, còn bị cả trường đồn ầm lên.

Lăng Chi xoa lưng Cố Gia Nhi: "Hơn nữa lúc trả mèo đúng là cả thế giới đổ dồn vào luôn ấy."

"Huhu, chị Chi Chi ơi, em xin chị đừng nhắc nữa mà..." Cố Gia Nhi không buồn ngẩng đầu lên.

Lăng Chi nhìn Lộ Mãn: "Lúc ấy, đám đông vốn định nghênh đón Phó Quản thư trở về nhưng thấy Gia Nhi thì rõ ràng đều ngớ người. Có người còn chuẩn bị máy ảnh định chụp mèo, nhưng vì Gia Nhi xinh quá nên buổi livestream chụp ảnh mèo do diễn đàn tổ chức biến thành chụp kẻ trộm mèo luôn."

"Em đâu có trộm!"

Cố Gia Nhi phồng má ngẩng đầu lên: "Tại cái biển kia viết không rõ ràng, chỉ nói không được cho mèo ăn chứ có nói mèo có chủ đâu."

Thấy Cố Linh Y bên cạnh đang cười trộm nên Cố Gia Nhi càng buồn bực: "Cũng tại Linh Y nữa, em không có nhà và không đi nghe giảng mà sao chị ấy cũng trốn buổi giảng vậy?"

"Ơ, chuyện này cũng đổ lên đầu chị được à?" Cố Linh Y chỉ vào mình với vẻ mặt ngơ ngác.

"Hừ." Lăng Chi cười lạnh: "Chỉ cho phép em có bạn trai cũ chứ không cho phép Linh Y có sư ca yêu dấu của mình à?"

Lời này vừa nói ra, Lộ Mãn và cặp song sinh mỗi người một tâm tư nên nhất thời không ai dám lên tiếng.

"Em, hôm đó, hình như em đang đi cùng Cúc Tiểu Ngọc học tỷ." Cố Linh Y yếu ớt lên tiếng giải thích.

Nói xong cô lại ấm ức liếc Lộ Mãn một cái.

"Sư ca" của cô á? Hôm đó còn ngủ chung giường không chung chăn với em gái song sinh của cô đây này.

"Bây giờ Gia Nhi đang gây bão trên diễn đàn trường."

Lăng Chi mở trang web trên điện thoại: "Lượt xem này phá kỷ lục luôn rồi. Trước kia chỉ có tân sinh viên vì màn ảo thuật bọn mình biểu diễn ở dạ hội chào đón tân sinh viên nên biết khóa này có cặp song sinh hoa khôi xinh đẹp."

"Nhưng mà hôm đó vì ở trên sân khấu nên ít người có tâm chụp ảnh mà chỉ bàn tán một hồi rồi thôi."

Cố Linh Y cũng thở dài: "Gia Nhi, tại em mà hai chị em mình ra đường cũng gặp rắc rối rồi."

Học muội vừa thanh thuần xinh đẹp lại có chút đáng yêu ngốc nghếch, hơn nữa lại là người có nhan sắc tuyệt đỉnh. Cố Gia Nhi bắt cóc một con mèo là tự mình phơi bày danh tiếng.

Thêm vào đó có người không ngừng bình luận đẩy độ hot——học muội như vậy lại còn là song sinh, có tận hai người!

"Cũng không có gì đâu." Lộ Mãn tỏ ra khá thoải mái vì chuyện hai chị em song sinh này muốn giấu giếm cũng không được: "Đằng nào chúng ta từ đây đến trường cũng đi cùng nhau. Cùng lắm thì sau này đến lượt anh không có tiết mà hai em có tiết thì anh cũng đi cùng hai em đến trường thôi."

"Anh ơi, anh tốt quá!" Vừa nghe vậy thì sắc mặt Cố Gia Nhi từ lo lắng chuyển sang vui vẻ.

Lộ Mãn nghiêm mặt nói: "Em đừng nghĩ nhiều, anh hoàn toàn là vì chị em thôi. Linh Y nhát gan như vậy, em thu hút hỏa lực làm liên lụy đến em ấy thì sao được."

"Hì hì, anh ơi, anh nghĩ em tin không?"

"Em phải tin chứ——đúng không, Linh Y... Đừng dẫm chân anh!"

Cố Linh Y mặt không cảm xúc rút chân về rồi đi dép lê bực bội dậm dậm mấy cái xuống đất.

Nhờ có lời hứa của Lộ Mãn mà sự ủ rũ của Cố Gia Nhi tan biến hết sạch. Cô như thể lập tức hồi phục nguyên khí và sinh lực mà nhảy đến ngồi cạnh chị gái mình rồi cọ cọ vào thân hình mềm mại của Cố Linh Y.

"Anh ơi, nói mới nhớ, lần này anh và bên Nghi Thành bàn bạc chắc cũng gần xong rồi chứ?"

Lộ Mãn khẽ lắc đầu: "Khá phức tạp, chi tiết nhiều lắm. Tuần sau còn phải đi thêm một chuyến nữa."

"Ra là vậy..."

Cố Gia Nhi lại ủ rũ cúi đầu: "Biết thế tuần này em đã hẹn Hàn Tuyết Vi học tỷ rồi."

Cô nàng tội nghiệp ngước lên giải thích với Lộ Mãn: "Đội trưởng đội cổ vũ, anh gặp rồi đó."

"À, là cô ấy." Trong đầu Lộ Mãn hiện lên hình ảnh học tỷ tóc hai bím mặc áo ba lỗ bó sát hở eo, váy ngắn tất dài thể thao nhảy cổ vũ.

"Thư viện thường xuyên liên kết với các câu lạc bộ, mỗi tuần một câu lạc bộ cùng nhau giúp bộ phận lưu thông và bộ phận mượn trả phân loại sách, xếp sách, làm tình nguyện viên ở bàn tư vấn."

Cố Gia Nhi trong lòng thầm kêu hỏng bét.

"Tuần sau là đội cổ vũ của bọn em, em đã 'bắt cóc' Phó Quản thư một lần rồi mà giờ lại trốn hoạt động tình nguyện ở thư viện đã hẹn..."

Lộ Mãn lập tức nói: "Đây là việc chính của Gia Nhi, phải hòa đồng với các thành viên khác và các học tỷ. Cuộc sống Đại học không thể chỉ có bốn người chúng ta chơi đùa qua ngày được."

"Em biết mà anh... Haizz, thôi được rồi."

Lộ Mãn lại an ủi cô vài câu và khuyên cô bé phấn chấn lên, cứ theo kế hoạch mà làm. Anh cũng rất vui khi thấy cuộc sống Đại học của Cố Gia Nhi có thêm nhiều màu sắc, chỉ đấu trí đấu dũng với bạn trai cũ là anh thì sao được.

Lộ Mãn và hai chị em song sinh rời khỏi nhà Lăng Chi và ai về nhà nấy.

Nhưng Cố Gia Nhi vẫn không cam tâm bèn quấn lấy chị gái Linh Y và kéo cô vào phòng ngủ của mình rồi đóng cửa bí mật bàn bạc.

"Chị ơi~~"

Vừa nghe Cố Gia Nhi gọi như vậy thì Cố Linh Y lập tức cảnh giác.

Mỗi lần em gái cô giở trò này thì chắc chắn là có chuyện nhờ vả.

Nhất là cộng thêm giọng điệu làm nũng, Cố Linh Y không dám nghĩ lần này cô bé muốn nhờ vả chuyện lớn đến mức nào...

"Chị ơi, em muốn..."

Cố Gia Nhi suy nghĩ một lát rồi ấp úng nói: "Tuần sau chị đi hoạt động tình nguyện ở thư viện thay em đi..."

Nhưng còn chưa đợi Cố Linh Y kịp phản ứng, Cố Gia Nhi đã vội vàng lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận yêu cầu của mình.

"Không được không được."

Cô nàng mềm nhũn nằm bò trên giường như quả bóng xì hơi, giọng điệu kéo dài đầy vô lý: "Ôi trời~ Chẳng khác nào đẩy Linh Y vào hố lửa cả, chị có quen ai trong đội cổ vũ đâu."

"Xem ra em vẫn còn chút lương tâm." Cố Linh Y vỗ vỗ ngực. Nếu thật sự như Cố Gia Nhi tính toán ban đầu để cô phải giả mạo em gái đến thư viện cùng một đám người xa lạ sắp xếp sách... Thật sự là làm khó cô quá rồi.

Ngay sau đó, Cố Linh Y liếc xéo em gái Gia Nhi một cái.

"Cố Gia Nhi! Em muốn chị thay em tham gia hoạt động rồi em tự mình đi Nghi Thành với anh ấy hả? Em đúng là em gái ruột của chị!"

Cố Gia Nhi lại đảo mắt tinh nghịch, trong đầu bao nhiêu quỷ kế nảy ra. Cô càng nhìn Cố Linh Y, Cố Linh Y càng cảm thấy có điều chẳng lành.

"Chị ơi."

Cố Gia Nhi chống một tay lên má, giọng nói ngọt ngào: "Hay là chị đi Nghi Thành thay em đi!"