Cố Gia Nhi lẳng lặng dựng thực đơn lên che khuất khuôn mặt mình vì cô cũng thấy ngại ngùng.
"Chị nói đúng chứ gì, là để hẹn hò với Lộ Mãn nên đi trinh sát trước hả?"
Lăng Chi lại liếc nhìn hóa đơn trên bàn. Nghĩ đến mục đích của bữa ăn này là cô bạn thân vì tên đàn ông chó má của mình mà lên kế hoạch, rồi lại nhìn đến số tiền cuối cùng trên hóa đơn liền khiến Lăng Chi có cảm giác nghẹt thở.
"Gia Nhi, em có cần đến mức này không?"
Lăng Chi thật sự bó tay: "Muốn hẹn hò với hắn thì cứ đến một lần là được rồi. Giá cả ở mức này thì hương vị làm sao có thể tệ được?"
"Dạo này anh ấy vừa bận vừa mệt."
Giọng Cố Gia Nhi từ phía sau thực đơn truyền đến.
"Trước đây em hẹn hò ăn uống với anh ấy luôn vì chuyện ăn ở đâu gọi món gì, vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà có vài lần không vui."
Cô cúi đầu: "Lần này em sợ có vấn đề gì đó lỡ làm hỏng tâm trạng của anh ấy thì sao... Em chỉ muốn anh ấy được thư giãn một cách đơn thuần thôi."
"Cái này..."
Lăng Chi á khẩu mất hai giây rồi sau đó lại nói: "Thì cũng không ai làm như em cả. Chị chưa từng nghe thấy cô gái nào trước khi hẹn hò với bạn trai lại đi khảo sát nhà hàng và ăn thử một bữa trước hết đó."
"Ngày mai khác mà, Lăng Chi." Cố Gia Nhi nhỏ giọng: "Bây giờ tâm trí anh ấy đều đặt vào dự án game kia, không có lý do gì mà hẹn anh ấy thì có lẽ không hẹn được... Ngày mai là đêm Halloween, em muốn mượn cớ ngày lễ để thỉnh thoảng thư giãn một chút, coi như là lý do. Anh ấy chắc là sẽ đồng ý chứ?"
"Hắn ta không đồng ý à? Chị đập nát đầu chó của hắn." Lăng Chi nhướn mày: "Nếu hắn ta không đến, vậy hôm nay em ăn thử chẳng phải là phí công vô ích sao!"
"Không chỉ hôm nay..." Cố Gia Nhi càng nhỏ giọng hơn.
"Hả?" Lăng Chi ngẩn người.
Cố Gia Nhi chớp chớp mắt rồi từ phía sau thực đơn chậm rãi hé ra.
"Hôm qua em cũng mời Linh Y ăn hai bữa. Buổi trưa là quán ăn Hoài Dương, buổi tối là quán buffet hải sản mà Linh Y ăn no căng bụng đó..."
Lăng Chi chống cằm cạn lời nhìn Cố Gia Nhi đối diện.
Cô bạn thân này, sự ngu ngốc trong tình yêu đã chiếm lĩnh đỉnh cao trí tuệ rồi.
"Em muốn anh ta thư giãn một chút hả?" Lăng Chi độc miệng nói: "Chuyện này còn không đơn giản sao? Cần gì phải mời ăn mời uống? Làm cho anh ta một cái thẻ để mấy em ở trung tâm massage chân đấm bóp hai tiếng, đảm bảo tan biến mệt mỏi ngay——"
"Lăng Chi!"
Giọng Cố Gia Nhi trở nên gấp gáp: "Trả lại em bữa ăn hôm nay đi! Uổng công hối lộ chị!"
"Không phải, Gia Nhi à." Lăng Chi nhắc nhở cô: "Nếu em và Lộ Mãn vẫn còn là người yêu, chị cùng lắm chỉ cảm thán một câu là hiếm khi em dụng tâm như vậy."
"Nhưng bây giờ hai người là quan hệ gì chứ? Cái loại sinh vật gọi là bạn trai cũ ấy nên tránh càng xa càng tốt, có cô gái nào lại để tâm đến bạn trai cũ như vậy chứ?"
Lăng Chi cố nén ham muốn tiết lộ bí mật trong lòng: Huống chi...
Huống chi không chỉ Gia Nhi, ngay cả Linh Y cũng bị cuốn vào cái vòng xoáy kỳ quái này.
Cô càng không muốn để Cố Gia Nhi đầu óc không tỉnh táo mà lún sâu vào.
"Lăng Chi~ Chị rõ ràng là nhìn ra mà."
Cố Gia Nhi vùi đầu xuống, khi nói chuyện mang theo một chút xấu hổ và rụt rè: "Nếu thuận lợi, em vẫn muốn đổi chữ 'cũ' thành chữ 'hiện tại'..."
Lăng Chi tuy rằng hiểu rõ suy nghĩ của cô bạn thân, nhưng khi nghe thấy Gia Nhi luôn kiêu ngạo và miệng không nói thật lòng bây giờ lại đích thân thừa nhận, cô lập tức cảm thấy đau đầu.
"Khó rồi đây, thật sự khó rồi đây..."
...
Ngày hôm sau, 31 tháng 10, đêm Halloween.
Lộ Mãn ở phòng khách nhà Cố Linh Y, cứ hai phút lại liếc nhìn đồng hồ treo tường.
Cố Linh Y và Lăng Chi chen chúc trên cùng một chiếc ghế sofa, Lộ Mãn nhìn họ: "Gia Nhi có nói với hai người là em ấy lề mề trên kia làm gì không?"
"Còn phải nghĩ sao?" Lăng Chi uể oải nói: "Chắc chắn là chọn quần áo với trang điểm rồi."
Lời vừa dứt thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Lộ Mãn nhún vai, lần này coi như nhanh rồi, chỉ muộn có mười phút.
Anh mở cửa cho Cố Gia Nhi, cô nàng đội một chiếc mũ bí ngô màu cam trên đầu lọt vào tầm mắt anh.
"Anh ơi."
Cố Gia Nhi cười híp mắt chào một tiếng rooid giậm chân tại chỗ hai bước: "Bộ này được không ạ?"
Áo len cổ lọ màu cà phê sữa, áo khoác dạ lông lạc đà nhạt, chân váy dệt kim màu nâu trà, quần tất đen phối với giày búp bê mũi nhọn đế mềm màu caramel đậm.
Có thể thấy cô nàng phối đồ cho buổi tối hôm nay thực sự đã dụng công rất nhiều trong việc thống nhất tông màu.
Không chỉ mang đến cho anh cảm giác vừa mềm mại vừa thuần khiết mà tông màu nâu toàn thân còn cực kỳ tôn lên chiếc mũ bí ngô Halloween của cô.
Lúc này, quả bí ngô xù xì đang nhe răng nhọn, đôi "mắt" là lỗ đèn màu xanh đậm dường như đang trừng mắt hung dữ với Lộ Mãn.
"Mũ đẹp lắm."
Lộ Mãn rất muốn đưa tay vỗ vỗ chiếc mũ nhung nhỏ theo chủ đề lễ hội kỳ quái này.
Ngoài ra, ánh mắt Lộ Mãn dừng lại hai giây trên chiếc áo len bên trong của Cố Gia Nhi.
Nếu theo thói quen ăn mặc cưỡng chế chung của cặp song sinh này từ trước khi trùng sinh, trong những dịp ăn mặc lộng lẫy như vậy sau khi cùng họ đi dạo phố về nhà cởi ra thì khả năng cao là đồ lót bên trong cũng cùng tông màu...
"Khụ khụ, nghĩ nhiều rồi. Đây là em vợ, đâu phải Linh Y, dừng suy diễn, dừng lại đi..." Lộ Mãn vội gạt bỏ những liên tưởng tồi tệ và nguy hiểm.
"Không chuẩn bị cho Linh Y...với Lăng Chi mỗi người một cái mũ à?"
"Đây là mũ mua năm ngoái, Linh Y dọn tủ quần áo ở nhà tìm thấy nên em liền cướp lấy nhét vào vali rồi."
Cố Gia Nhi ghé sát vào Lộ Mãn: "Tối nay chúng ta có thể đi dạo phố, chọn cho mỗi người một cái khác ạ."
Ăn cơm xong còn phải đi dạo phố với em vợ kiêm bạn gái cũ? Lúc này Lộ Mãn thật muốn tự tát mình một cái...
"Còn ra ngoài nữa à?"
Lộ Mãn cười trừ: "Ăn lẩu ở chỗ Linh Y thì sao, có thịt bò và chả tôm. Trong tủ bếp của em ấy còn giấu hai gói lẩu bò nữa——"
Lăng Chi bĩu môi trợn mắt. Anh ta quen thuộc với đồ đạc trong nhà Linh Y ghê...
"Không được! Anh ơi."
"Không được! Anh ơi."
Hai giọng nói trong trẻo đồng thanh.
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nghi hoặc nhìn nhau, sau đó Cố Gia Nhi cho rằng chị gái đang "tiếp sức" cho mình liền tặng cho Cố Linh Y một ánh mắt cảm kích.
Cố Linh Y vẻ mặt tủi thân tiến lên kéo kéo tay áo Lộ Mãn: "Anh ơi, hôm nay anh nhất định phải đi ăn với Gia Nhi."
Lộ Mãn thật muốn véo tai cô nàng và hỏi cô rằng em đã thấy chị gái nào đẩy anh rể cho em vợ hẹn hò chưa?
Nhưng thấy ánh mắt kiên quyết của Cố Linh Y, Lộ Mãn nghĩ bụng chắc chắn có nguyên do gì đó bèn gật đầu với cô, ý bảo lời vợ tương lai anh nhất định nghe theo.
"Đi thôi đi thôi, anh ơi~"
Nhìn theo Lộ Mãn và Cố Gia Nhi ra khỏi cửa, Cố Linh Y nằm dài trên sofa trong vòng một phút đổi mấy tư thế ngồi cứ như tấm đệm bên dưới không thoải mái vậy.
Lăng Chi vẫn luôn quan sát Cố Linh Y, cô bạn thân này cuối cùng cũng không nhịn được mà chạy ra cửa sổ ghé người nhìn xuống dưới.
Lăng Chi cũng đi theo. Từ cửa sổ nhìn thấy trên con đường trong khu dân cư có hai bóng người sóng vai đi cùng nhau.
Một bóng dáng cô gái vui vẻ nhảy nhót, đương nhiên là Cố Gia Nhi đang không ngừng tiến sát lại gần Lộ Mãn.
Người còn lại là Lộ Mãn, lúc thì nép vào lề đường lúc lại cố ý tăng nhanh tốc độ.
Hình như Lăng Chi nghe thấy Cố Linh Y bên cạnh khẽ thở phào một tiếng.
Cho đến khi có một chiếc xe hơi bật đèn pha tốc độ không giảm sắp lao qua người Cố Gia Nhi. Bóng dáng Lộ Mãn phản ứng nhanh chóng liền kéo Cố Gia Nhi vào phía trong cùng của con đường và nghiêng người che chắn cho cô.
Hành động bảo vệ theo bản năng này, Cố Linh Y ở trên cao thu hết vào mắt. Phản ứng đầu tiên có chút mừng thầm, đồng thời trên khuôn mặt trái xoan cũng nhăn lại.
"Thì ra việc kéo mình đi phía trong lề đường không phải là đặc quyền của riêng mình..."
"Khụ khụ." Lăng Chi nhìn Cố Linh Y: "Linh Y, chúng ta lâu rồi không tổ chức tiệc ngủ, lát nữa cùng nhau nằm trên giường trò chuyện nhé?"
