Cứ vào giữa tháng mười, quảng trường lớn của Đại học Sư phạm Tân Hải lại xuất hiện thêm cả trăm chiếc lều che nắng và bàn ghế.
Những bàn ghế và lều này đôi khi được xếp thành các con số, cũng có khi xếp thành hình huy hiệu mỏ chuông của trường.
Sinh viên các câu lạc bộ cùng nhau tổ chức hoạt động chiêu mộ thành viên mới tại một địa điểm và thời gian thống nhất, mọi người gọi đó là——“Bách Đoàn Đại Chiến”.
Đại học Sư phạm Tân Hải vào thu cành vàng che tường đỏ, gió thu nhè nhẹ thổi tới. Chỉ cần gió không nổi giận thì khí hậu ở Hải Khúc sẽ ôn hòa dễ chịu.
“Không có gió bão, ngày đó mới là ngày lành.”
Sửu Thần Ngưu Bôn giúp câu lạc bộ nhiếp ảnh dựng lều quay đầu nói với chàng trai đang bận rộn trước bàn: “Năm nào bọn anh cũng mong Bách Đoàn Đại Chiến nhất định phải trời quang mây tạnh, nếu không thì câu lạc bộ sẽ mất kha khá tiền hội phí của tân sinh viên. Chú may mắn đấy Lộ Mãn, gặp được thời tiết đẹp rồi.”
Lộ Mãn lau mồ hôi. Tính cả kiếp trước thì anh đã ở Hải Khúc tám năm, đương nhiên biết rõ “gió mưa” ở Đại học Sư phạm Tân Hải.
Anh buột miệng nói: “Không có gió lớn, Đại học Sư phạm là bạn tốt; gió bão nổi lên, Đại học Sư phạm là bạn gái cũ.”
“Ha ha ha ha.”
Các học trưởng đang làm việc trong câu lạc bộ nghe Lộ Mãn nói vậy thì cười ồ lên tỏ vẻ đồng tình.
“Khụ khụ, anh ơi.”
Trong lòng Lộ Mãn “ồ hố” một tiếng và quay đầu lại.
Lăng Chi khoác tay hai chị em song sinh, mà cô nàng song sinh bên trái đang trừng mắt nhìn anh.
Được rồi, khỏi cần nói, cô nàng bên trái chắc chắn là bạn gái cũ Cố Gia Nhi rồi.
Hai chị em song sinh mặc đồ giống nhau, đều là áo khoác dạ tweed dáng ngắn phong cách tiểu thư không cài khuy để lộ áo len trắng bên trong. Mặc dù phong cách này sau này sẽ được coi là phong cách tiểu thư danh giá nhưng họ đã chọn màu đỏ mâm xôi làm nổi bật vẻ trẻ trung năng động.
Quần dài jean Cố Gia Nhi phối với đôi boot trắng cao cổ, còn Cố Linh Y thì đi giày trắng đế nâu.
Cũng coi như hai cô nàng này có lương tâm. Biết hôm nay phải tiếp xúc với nhiều người nên ngoài việc phân biệt bằng giày dép, Cố Gia Nhi còn đeo thêm một chiếc băng đô nhung màu trắng.
Ánh mắt Lộ Mãn lướt qua hai chị em song sinh rồi dừng lại trên người Lăng Chi.
Anh thăm dò chào hỏi: “Chào buổi sáng, Lăng Chi.”
“Chào buổi sáng.” Lăng Chi tuy đáp lời nhưng Lộ Mãn cảm thấy cô ấy nhìn mình lúc nào cũng liếc xéo.
“Anh ơi, anh có nhận được cẩm nang Bách Đoàn Đại Chiến do hội sinh viên phát không?”
Cố Linh Y lấy ra một cuốn sách nhỏ từ trong túi xách: “Đã chọn trước câu lạc bộ nào chưa?”
Lộ Mãn nói: “Cũng có xem sơ bộ rồi. Hôm nay vẫn là xem tận mắt gian hàng của các câu lạc bộ, tiếp xúc gần gũi với phong cách của các hội trưởng và thành viên.”
“Trọng điểm là các em.” Lộ Mãn dùng khuỷu tay chỉ chỉ hai chị em song sinh: “Đừng vì bất đồng ý kiến về việc gia nhập câu lạc bộ mà cãi nhau om sòm ngoài đường đấy.”
Cố Gia Nhi huých vai chị gái: “Trọng điểm là chị ấy.”
“Giám sát Linh Y, ít nhất phải tham gia một câu lạc bộ chứ đừng có mà ở nhà suốt ngày.”
“Chúng em bàn bạc rồi mà.” Cố Linh Y nhăn mũi: “Cố gắng không chọn cùng một câu lạc bộ, trừ khi cả hai đều đặc biệt thích và muốn tham gia.”
Lộ Mãn cười cười: "Ra là vậy, gặp phải hoạt động câu lạc bộ quan trọng lại không thể tham gia, hai chị em có thể hoán đổi thân phận để tạm thời đi thế chỗ đúng không?"
Lộ Mãn quá quen với chiêu này của hai chị em song sinh rồi. Kiếp trước anh đã cùng Cố Gia Nhi "mạo danh" thay chị gái Cố Linh Y tham gia không biết bao nhiêu hoạt động rồi.
Cố Linh Y vừa gà mờ vừa không biết chơi bời gì nên cứ ba phải theo dòng, cộng thêm việc muốn phá vỡ sự hướng nội của mình nên đã đăng ký mấy câu lạc bộ có tính giao tiếp cao, thậm chí còn có cả câu lạc bộ tranh biện. Tin được không chứ...
Kết quả là bốn năm Đại học Cố Linh Y không dám lộ mặt ở bất kỳ hoạt động câu lạc bộ nào, thật sự không trốn được thì lại nhờ em gái song sinh ra tay.
Lần này Lộ Mãn dự định là có anh ở bên cạnh bảo vệ thì có thể để Cố Linh Y mạnh dạn thử sức một vài hoạt động.
Cũng coi như là một phần nội dung hẹn hò đôi. Ừm, vẹn cả đôi đường.
"Chúng em đâu có..." Bị vạch trần tâm tư nhỏ nên Cố Linh Y ngượng ngùng cúi đầu lí nhí.
"Đi thôi, đi dạo xem sao đã."
Lộ Mãn vốn định báo với Sửu Thần một tiếng rằng công việc lao động nghĩa vụ của anh đến đây là hết, tiếp theo là thời gian đi dạo cùng hai chị em song sinh.
Nhưng Sửu Thần bây giờ không rảnh để ý đến anh. Bởi vì Lăng Chi không biết từ lúc nào đã đến trước mặt anh ta, hai người bạn trên mạng có cùng màu sắc vượt qua thế giới ảo internet chính thức gặp mặt ngoài đời.
"Lăng huynh, lần đầu gặp mặt."
"Sửu Thần, xin chiếu cố nhiều hơn."
"Lăng huynh, cố gắng hơn nữa nhé!"
"Sửu Thần, tăng cường giao lưu!"
Lộ Mãn lần lượt huých nhẹ vào Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đang ngây người: "Đi thôi đi thôi."
Cố Gia Nhi bừng tỉnh: "Lăng Chi, chị mà không theo kịp là tụi em bỏ rơi chị đó."
Lộ Mãn dẫn theo ba cô gái, cả nhóm bốn người theo thứ tự được chỉ dẫn trên cuốn sổ nhỏ mà dừng chân ngắm nghía trước các gian hàng của các câu lạc bộ.
"Bạn học, tìm hiểu về câu lạc bộ Thiên văn Khải Minh nhé?"
Bên cạnh một tấm bảng triển lãm là ảnh chụp tua nhanh bản đồ chòm sao. Một học tỷ đeo kính gọng tròn đưa cho Lộ Mãn và những người khác tờ rơi quảng cáo.
"Các em là song sinh à?"
Học tỷ câu lạc bộ Thiên văn lúc này mới chú ý kỹ đến dung mạo của những người đến và đẩy đẩy kính, dường như tròng kính cũng sáng lên mấy phần: "Gấp đôi mỹ nữ, thật sự rất hiếm thấy đó."
Cố Gia Nhi mỉm cười, còn Cố Linh Y có xu hướng muốn trốn sau lưng Lộ Mãn.
"Mấy năm trước toàn đi phục kích mưa sao băng Song Tử, năm nay lại phục kích được cả song tử học muội!"
Học tỷ nhân tiện giới thiệu về các hoạt động của câu lạc bộ Thiên văn, vì số lượng thành viên có hạn nên thực tế họ còn bao gồm một số sở thích liên quan khác. Ngoài ngắm sao ra còn có tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, vẽ tay phong cách cyberpunk, thậm chí cả gấp sao giấy thủ công, đều có bộ phận riêng trong câu lạc bộ của họ.
Cố Linh Y cầm lấy lọ thủy tinh hình ngôi sao do thành viên trưng bày, bên trong đựng đầy những ngôi sao nhỏ gấp bằng giấy. Cô nhìn một lúc thì có chút động lòng.
"Học tỷ, em, em muốn gia nhập câu lạc bộ Thiên văn."
Cố Linh Y tự mình đóng tiền đăng ký, học tỷ mắt kính gọng tròn thuận lợi thu nạp được một trong hai chị em song sinh thì cười tủm tỉm nhìn Cố Gia Nhi: "Học muội, cùng chị gái của em gia nhập nhé."
"Em á?" Cố Gia Nhi vẫn giữ nụ cười nhạt vì cô chẳng mấy hứng thú với việc này. Cô đoán chị gái mình có lẽ thấy có người cùng sở thích tiểu thuyết khoa học viễn tưởng nên mới thử tham gia xem sao.
"Em thì thôi ạ, học tỷ." Cố Gia Nhi khéo léo từ chối: "So với chị em, chỉ số IQ của em kém xa, kiến thức uyên thâm có lẽ em chẳng hiểu gì đâu."
Nói rồi cô cầm cuốn "Bí mật của các vì sao" trên bàn và chỉ vào dãy chữ cái tiếng Anh trên đó: "Mấy loại sao O sao K này trong mắt em trông y hệt nhau, chẳng tài nào nhớ nổi. Vậy nên em không dám hùa theo chị cho vui đâu ạ."
Bị Cố Gia Nhi từ chối khéo nên học tỷ mắt kính tròn cũng không nói gì thêm, chỉ là vẻ mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối.
Xung quanh, những thành viên các câu lạc bộ khác nhìn cặp song sinh và Lộ Mãn, ánh mắt ai nấy đều lộ rõ sự mong chờ.
Nếu cặp song sinh xinh đẹp này cùng tham gia câu lạc bộ của chúng ta thì tốt quá.
Cố Linh Y nhận biên lai thu hội phí của câu lạc bộ Thiên văn rồi bỏ vào túi và chuẩn bị đi xem gian hàng tiếp theo.
Lộ Mãn lại chăm chú nhìn cuốn "Bí mật của các vì sao" và gọi cặp song sinh lại.
"Một cách phân loại các vì sao là dùng chữ cái biểu thị OBAFGKM, đọc vài lần có thể nói trôi chảy nhưng mười mấy phút sau là quên ngay."
Cộng cả hai kiếp, anh đã đọc sách hơn mười mấy năm, vậy nên cách trêu chọc các cô nàng thì anh hơn hẳn mấy cậu sinh viên bình thường cả tỷ lần.
"Anh chợt nghĩ ra một cách có thể giúp hai em nhớ rất kỹ."
Học tỷ đeo kính gọng tròn cho rằng Lộ Mãn chỉ đang khoe mẽ trước mặt các cô gái nên lắc đầu không tin: "Nếu không phải người chuyên nghiên cứu thiên văn, không đọc kỹ cuốn sách này từ đầu đến cuối thì e là không thể nhớ được đâu."
"Anh ơi, thử xem nhé?" Khóe miệng Cố Gia Nhi cong lên: "Cược không ạ?"
"Cược thì cược."
"Vậy thì ba điều kiện..."
Cố Gia Nhi hăm hở muốn thử nhưng Lộ Mãn lại cắt ngang: "Nhưng anh không cược với em, anh tìm Linh Y thử xem sao."
"Hả?"
Cố Gia Nhi còn muốn nhân cơ hội này đòi lại ba điều kiện đã thua Lộ Mãn trong ván cờ caro.
Lộ Mãn cười hỏi Cố Linh Y vẫn còn chưa hết ngạc nhiên: "Linh Y, tiền cược là bất cứ việc gì trong phạm vi hợp lý, em cược không?"
