Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 353: Đặc biệt mặc cho anh ngắm

Điện thoại Lộ Mãn rung lên, là tin nhắn QQ của Cố Gia Nhi.

"Ừm, Linh Y."

Lộ Mãn đưa điện thoại ra: "Em gái em tìm anh có việc nên muốn đến phòng anh. Anh trả lời em ấy một câu đang ở ngoài, lát nữa mới về."

"Đừng..."

Cố Linh Y hoảng hốt xua tay: "Anh ơi, anh cứ về phòng trước đi."

Cô lại lẩm bẩm: "Đã muộn thế này rồi, em ấy có chuyện gì gấp mà còn muốn ở riêng với anh chứ."

Lộ Mãn nén một câu không nói: Linh Y à, vậy em không nghĩ em cũng vậy sao, muộn thế này còn ở riêng với anh...

"Anh đi đi anh ơi."

Giọng Cố Linh Y mềm mại.

Ánh mắt Lộ Mãn quyến luyến không rời nhìn ngắm thêm vài lần Cố Linh Y với vẻ ngoài xinh đẹp.

Tuy rằng thân thể mềm mại đã được chiếc áo khoác dáng dài che kín nhưng ánh mắt Lộ Mãn vẫn đảo liên tục không muốn rời đi.

Cô nàng này chắc chắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng không biết là vì cái gì.

Mái tóc dài của Cố Linh Y được chải gọn sang một bên và thả xuống trước ngực rồi dùng dây buộc tóc hình khủng long xanh lục buộc lại.

Dưới chân đi đôi sandal quai mảnh chỉ có hai sợi dây nhỏ, đôi chân xinh xắn có thể thu hết vào tầm mắt.

Lòng Lộ Mãn như bị đuôi mèo vuốt ve mà tò mò muốn làm rõ mục đích tối nay của Cố Linh Y.

Nhưng Cố Linh Y cúi đầu không giải thích và thúc giục anh nhanh chóng trở về. Lộ Mãn bất đắc dĩ nói chúc ngủ ngon với cô rồi vào thang máy.

Trở về phòng 1302 của mình ngay bên trên phòng Cố Linh Y.

Anh đợi vài phút, pha hai tách trà nóng và lấy ra một ít bánh quy nhỏ. Nghe thấy chuông điện thoại cửa reo, anh ấn nút cho phép thang máy lên tầng 13. Hai phút sau chuông cửa lại vang lên, từ mắt mèo xác nhận là Cố Gia Nhi đến thì Lộ Mãn mở cửa cho cô.

"Anh ơi, buổi tối tốt lành~"

"Buổi tối của anh không tốt."

Lộ Mãn buột miệng nói ra, chợt cảm thấy câu này của mình có chút quen thuộc.

Cố Gia Nhi cười hì hì chui vào phòng khách của anh.

Cô nhào lên ghế sofa và kéo chặt vạt áo.

Lộ Mãn liếc nhìn Cố Gia Nhi.

Cô nàng này mặc một chiếc áo khoác gió màu trắng vỏ sò, mái tóc dài buộc cao sau đầu là dùng dây thun đen buộc lại, còn thắt thêm một chiếc khăn lụa trắng in hình quả chanh.

"Còn trang điểm nhẹ nữa..."

Lộ Mãn lẩm bẩm trong lòng: "Hai chị em này tối nay có hơi không đúng lắm thì phải?"

Đặc biệt là Cố Gia Nhi, chiếc khăn lụa buộc tóc mà cô đang dùng là Lộ Mãn tặng cô. Nghe chị cô nói Cố Gia Nhi rất lâu rồi không nỡ lấy ra dùng và còn cất riêng trong hộp đựng.

"Anh ơi."

Cố Gia Nhi gọi anh bằng giọng nói nhẹ nhàng lại giòn tan.

Lộ Mãn nghiêng đầu hỏi: "Tối muộn thế này sao lại nghĩ đến tìm anh?"

"Hì hì." Cố Gia Nhi nhướn người về phía trước: "Đến phòng anh còn phải dùng điện thoại khách, phiền phức quá đi——anh ơi, cho em một cái thẻ thang máy của anh đi~"

"Miễn bàn, em cố ý đến đây chỉ để xin thẻ..."

Lộ Mãn chưa nói hết câu thì Cố Gia Nhi bắt đầu cởi khóa thắt lưng áo gió.

Trong lúc anh ngẩn người, Cố Gia Nhi cởi áo gió ra và để lộ bộ quần áo bên trong.

Một chiếc váy ngắn quây ngực với kiểu nhuộm ombré quen thuộc và hoa hải đường rủ quen thuộc.

Rõ ràng là trang phục giống hệt chị gái Cố Linh Y của cô!

Cố Gia Nhi lại tỏ ra tự nhiên hơn hẳn chị gái, cô đứng dậy lượn lờ trước mặt Lộ Mãn để anh tha hồ ngắm.

"Không phải, cái này..."

Nếu như phản ứng đầu tiên khi nhìn thấy Cố Linh Y là kinh diễm thì khi nhìn thấy Cố Gia Nhi với cách ăn mặc tương tự, Lộ Mãn chỉ còn lại sự khó hiểu.

"Là lá la."

Cố Gia Nhi nhấc nhẹ vạt váy xoay hai vòng tại chỗ, dáng vẻ uyển chuyển toát lên vẻ đẹp thanh xuân rực rỡ nhất của một cô gái.

Sau hai vòng, Cố Gia Nhi cảm thấy hơi lạnh giữa hai chân nên mặt hơi ngượng ngùng mà dừng lại.

"...Không xoay nữa."

"Cái váy này ngắn hơn em tưởng... Anh ơi, chắc anh thấy cả quần bảo hộ rồi nhỉ?"

Lộ Mãn xoa xoa thái dương rồi anh hỏi thẳng: "Gia Nhi, tối nay em còn định ra ngoài à mà ăn mặc cầu kỳ thế này?"

"Anh ơi, anh ngốc quá."

Cố Gia Nhi bĩu môi dựa vào người Lộ Mãn. Lộ Mãn muốn ngồi xa ra một chút nhưng bị Cố Gia Nhi ôm chặt lấy cánh tay.

"Tối muộn thế này lại còn lạnh nữa, ra ngoài chịu tội à?"

"Vậy cái váy ngắn này của em là sao?"

"Đâu chỉ có váy ngắn đâu."

Cố Gia Nhi lắc lắc cánh tay Lộ Mãn rồi lại nghiêng nghiêng đầu: "Anh xem này, còn có cả khăn lụa nữa."

Lộ Mãn thở dài, vừa cố gắng rút tay ra khỏi vòng tay của Cố Gia Nhi vừa nói tiếp: "Vậy em định nửa đêm hẹn hò với bạn trai và dẫn trai về phòng ngủ qua đêm à?"

Cố Gia Nhi tức giận buông anh ra rồi còn bồi thêm hai đấm nhẹ: "Đồ sói dê!"

Đôi mắt hạnh của cô phản chiếu bóng dáng khuôn mặt Lộ Mãn: "Còn nửa đêm hẹn hò nữa chứ, anh không đồng ý thì em dẫn anh về phòng thế nào được?"

Cố Gia Nhi thấy Lộ Mãn vẫn còn vẻ mặt nghi hoặc, cô cười một tiếng rồi đứng dậy để Lộ Mãn nhìn kỹ lại lần nữa.

"Sau này trời sẽ lạnh lắm, không mặc váy ngắn nữa đâu."

Lộ Mãn nghe thấy câu này thì ánh mắt lập tức dao động.

Cố Gia Nhi cắn môi: "Cho nên, cho nên tối nay đặc biệt mặc cho anh ngắm."

Thì ra là ý này.

Lộ Mãn vỗ vào đầu mình.

Đến cả tâm tư này cũng không đoán ra, anh cảm thấy mình sống thêm một đời cũng uổng.

Con gái làm đẹp vì người mình yêu, đạo lý đơn giản như vậy thôi mà.

Bất quá, có một nguyên nhân khách quan là anh không nghĩ theo hướng này.

Mức độ chấp nhận của Cố Linh Y đối với anh và vị trí của cô trong lòng anh có lẽ còn quan trọng hơn anh tưởng.

Thảo nào hai chị em song sinh đều mặc váy áo xinh đẹp, thậm chí còn cùng nhau chọn món quà anh tặng để trang điểm.

Linh Y thì dùng dây buộc tóc hình khủng long xanh, Gia Nhi thì dùng khăn lụa làm băng đô.

"Gia Nhi, cảm ơn em."

Nếu không phải Gia Nhi và chị em nghĩ ra cách giống nhau và còn mặc đồ giống nhau, có lẽ anh còn phải vắt óc suy nghĩ cũng chưa chắc đã đoán ra được.

Lộ Mãn vô thức nói câu này rồi nhận ra có vẻ hơi không ổn.

Nhưng câu cảm ơn đơn giản này lại khiến Cố Gia Nhi vui vẻ ra mặt.

"Anh ơi, anh còn chưa nhận xét gì kìa. Có đẹp không~ Có đẹp không?"

Cố Gia Nhi nhích lại gần, mảng da thịt trắng như tuyết lộ ra từ chiếc váy quây ngực phóng to trước mắt Lộ Mãn.

"Cái đó..."

Lộ Mãn quay mặt đi: "Váy đẹp lắm. Gia Nhi, gu thẩm mỹ của em rất tốt."

Khen váy không khen người để tránh cho cô nghĩ nhiều.

Cố Gia Nhi hừ nhẹ một tiếng: "Chỉ có váy đẹp thôi à?"

Lộ Mãn bưng chén trà lên uống ừng ực rồi giả ngốc làm lơ.

Hệt như Cố Linh Y đã chuẩn bị váy và dây buộc tóc tỉ mỉ, hành động của Cố Gia Nhi và chị gái cô giống nhau như đúc, đến cả váy cũng chọn trùng kiểu.

Lộ Mãn liếc Cố Gia Nhi buộc tóc đuôi ngựa cao bằng khóe mắt.

Sợi dây thun đen nhỏ đã cũ cùng với dải lụa buộc tóc mới tinh.

Tâm tư của Cố Linh Y là như vậy, Cố Gia Nhi chẳng phải cũng thế sao?

Lộ Mãn thất thần uống trà nhanh hơn một chút nên bị bỏng miệng.

Anh đặt chén trà xuống.

Gia Nhi…và cô nàng trong ấn tượng kiếp trước khác nhau quá nhiều rồi.

Trước khi trùng sinh, Gia Nhi chưa từng làm những chuyện này.

Nhưng bây giờ anh không thể đáp lại tình cảm của cô.

Lộ Mãn cầm chiếc áo khoác trên ghế sofa lên đưa cho Cố Gia Nhi.

"Anh ơi, anh tiễn khách mà khô khan quá vậy?"

Đưa áo khoác cho cô, Cố Gia Nhi đương nhiên hiểu Lộ Mãn muốn cô rời đi.

Cô xoay người rồi nghiêng người đối diện Lộ Mãn: "Giúp em khoác vào đi."

"Tự khoác đi, em lười quá đó."

"Không chịu đâu, có phải động tác gì quá đáng đâu. Anh ở nhà không giúp Tiểu Sương khoác áo sao?"

Lộ Mãn vốn định dùng "quy tắc trực nam" đáp lại một câu "Tiểu Sương tự có tay" đấy. Nhưng nghĩ lại, người ta là con gái lại đặc biệt thay bộ đồ đẹp nhất mùa hè chính là để lưu lại những kỷ niệm tươi sáng cho mùa thu đông của anh.

Lời từ chối của Lộ Mãn nghẹn trong miệng, hoàn toàn không nỡ nói ra.

Bạn gái cũ và em vợ, hai thân phận này tách ra thì dễ đối phó, gộp lại…thì thành vấn đề nan giải tột cùng.

Lộ Mãn giúp Cố Gia Nhi khoác áo khoác: "Anh đưa em lên lầu."

Năm phút sau, Lộ Mãn trở lại chỗ ở của mình.

Nằm trên giường, anh nghịch điện thoại.

Suy nghĩ một lát, Lộ Mãn gọi vào số điện thoại có đuôi "0122".

"Alo anh." Giọng Cố Linh Y lười biếng pha chút mơ màng.

Xem ra là đã làm phiền cô ngủ rồi.

"Xin lỗi Linh Y, anh vừa rồi có một câu quên nói với em."

"Ừm, anh nói đi, em nghe."

"Linh Y."

Lộ Mãn dừng một chút, nói: "Tối nay em siêu cấp siêu cấp xinh đẹp."

"Anh muốn mùa hè lại được thấy em mặc những chiếc váy ngắn xinh đẹp."

"Ừm." Cố Linh Y khẽ đáp.

Hai người lại im lặng rồi cứ thế trôi qua nửa phút.

"Anh ơi."

Cố Linh Y đột nhiên lên tiếng: "Thật ra mùa xuân cũng có thể mặc."

"Hả?"

"Mùa xuân cũng có thể mặc váy ngắn xinh đẹp." Cố Linh Y nghiêm túc bổ sung.

Lộ Mãn ngẩn người một giây rồi cười: "Được."

"Vậy thì sau kỳ nghỉ đông, năm sau sẽ là một mùa xuân anh mong chờ nhất."