Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 355: Nắm đấm của cô bạn thân dần cứng lại

"Em với anh cá cược, thua thì Gia Nhi chịu trách nhiệm à?" Cố Linh Y nhỏ giọng hỏi.

"Linh Y." Cố Gia Nhi kéo kéo vạt áo chị gái: "Em gái nhà chị là chuyên dùng để đỡ đạn hả?"

Cố Gia Nhi dùng điện thoại chụp ảnh bìa mấy cuốn sách trời đánh rồi lại đọc một lần: "OB...AFG...KM. Anh ơi, tới lượt anh rồi đó. Để em xem anh có cách gì."

Lộ Mãn vẫy tay bảo Cố Linh Y ghé tai lại, anh cúi đầu sát vào cổ Cố Linh Y rồi nhỏ giọng lẩm bẩm.

"Nhớ như vầy nè... như vầy nè..."

Hàng mi Cố Linh Y run rẩy, sắc mặt đỏ lên thấy rõ.

Cố Gia Nhi nghi hoặc nhìn vẻ mặt của chị mình.

Chẳng lẽ anh ấy đang nhồi nhét cái gì không lành mạnh vào đầu Linh Y!

Nhưng Cố Linh Y cũng không đẩy Lộ Mãn ra nên Cố Gia Nhi đành nén sự khó hiểu xuống.

"Chúng ta đi dạo mấy câu lạc bộ khác đi." Cố Gia Nhi nói: "Nửa tiếng nữa rồi hỏi Linh Y sau."

Bốn người vừa đi vừa dừng. Mỗi khi đi qua một câu lạc bộ nào là các học trưởng học tỷ đứng ở gian hàng chiêu mộ thành viên lại cất tiếng mời chào hai chị em song sinh nhiệt tình hơn người thường gấp bội.

Lộ Mãn không còn để ý đến mấy câu lạc bộ sở thích nữa, đi một vòng thì gia nhập ngay câu lạc bộ Trợ lý Thư viện.

Câu lạc bộ này có giảng viên và nhân viên thư viện bảo trợ, thành viên tích cực có thể xin nâng cấp thẻ mượn sách. Sau khi nâng cấp quyền hạn thẻ sẽ trở thành trợ lý quản lý thư viện sinh viên, số lượng sách được mượn một lần tăng từ 5 quyển lên 10 quyển.

Khi Lộ Mãn ký tên lên biên lai thu hội phí thì Cố Linh Y lặng lẽ nhích lại gần anh, rồi cũng xin một tờ biên lai cùng anh gia nhập câu lạc bộ Trợ lý Thư viện.

"Còn câu lạc bộ nào đáng tham gia nữa không?" Lăng Chi tay cầm cuốn cẩm nang, đã tham gia năm câu lạc bộ rồi mà vẫn còn định chọn thêm vài cái dự phòng.

Cô và hai chị em song sinh cùng một khoa đã từng được các học trưởng học tỷ tổ chức buổi giới thiệu tập thể, trọng điểm quảng bá cho hơn chục câu lạc bộ do Khoa Báo chí Truyền thông của họ tổ chức.

Vì ủng hộ khoa và các học tỷ, Lăng Chi một hơi tham gia năm câu lạc bộ.

"Nhiều quá rồi."

Lộ Mãn nhắc nhở: "Chương trình học ở Đại học Sư phạm Tân Hải tuy ít hơn Trung học Phổ thông và thời gian cũng tự do hơn nhưng những việc vụn vặt khác cũng rất tốn sức, hoạt động câu lạc bộ quan trọng nhất là chất lượng chứ không phải số lượng."

Lăng Chi liếc anh một cái mà không đáp lời.

Lộ Mãn thấy lạ, rốt cuộc anh đã đắc tội gì với nhỏ này vậy? Rõ ràng trước kỳ nghỉ Quốc Khánh anh và Lăng Chi còn nói chuyện vui vẻ lắm mà.

Cố Linh Y rất chột dạ vì cô là một trong hai người biết nguyên nhân. Bạn thân đã nhận ra mối quan hệ không bình thường giữa cô và Lộ Mãn nên đương nhiên sẽ không có thái độ tốt với anh.

Cô lấy hết dũng khí chủ động làm người hòa giải: "Anh ơi, theo anh thì nên tham gia mấy câu lạc bộ là tốt nhất ạ?"

Lộ Mãn liếc nhìn Lăng Chi rồi nói: "Tùy tình hình thôi, câu lạc bộ cũng có lớn có nhỏ. Ví dụ như mấy câu lạc bộ mà Lăng Chi tham gia, Câu lạc bộ Phim truyền hình Hoàng Hải, Câu lạc bộ Anime NA, Hiệp hội Mạng máy tính, đều là những câu lạc bộ quy mô lớn hoạt động thường xuyên và nổi tiếng, bình thường chỉ cần tham gia một cái là được rồi."

"Mấy hội nhóm như câu lạc bộ lồng tiếng Kim Mạch Khắc hay Hiệp hội Triện Khắc có quy mô nhỏ và ít người nhưng tính chuyên môn cao cũng không nên tham gia nhiều. Nếu không chỉ là cưỡi ngựa xem hoa, không có sự tham gia sâu sắc thì sẽ mất đi ý nghĩa ban đầu của hoạt động câu lạc bộ."

Lăng Chi im lặng nhưng vẫn vểnh tai nghe lời khuyên của Lộ Mãn rồi lặng lẽ cất cuốn cẩm nang đi.

"Vậy nên đối với sinh viên năm nhất thì chọn ba loại câu lạc bộ, mỗi loại tham gia một cái là được. Đừng tham gia quá nhiều, lãng phí tiền hội phí."

"Thứ nhất là câu lạc bộ do khoa mình tổ chức, vì tình nghĩa và lời mời của các học trưởng có thể tham gia một hai cái; thứ hai là các câu lạc bộ mang tính chức năng, ví dụ như câu lạc bộ thủ thư mà anh và Linh Y vừa tham gia hoặc các tổ chức giúp tự học hay thi chứng chỉ có thể tham gia một cái; cuối cùng là những câu lạc bộ thực sự thu hút sở thích của em như trượt patin, thư pháp, mô hình, nhảy otaku các thứ, tham gia vừa phải thôi."

"Vậy nếu tôi lên năm hai năm ba lại phát hiện ra sở thích mới thì sao..." Lăng Chi hỏi.

"Có thể tham gia giữa chừng, hầu hết các câu lạc bộ ở trường đều khá tự do. Sinh viên năm hai năm ba cũng có không ít người vì cơ duyên mà tiếp nối được mối duyên muộn với câu lạc bộ yêu thích."

"Nói như đúng rồi ấy, cứ như cậu tốt nghiệp rồi không bằng."

Lăng Chi ngoài miệng chê bai nhưng hai giây sau vẫn nói: "Cảm ơn."

Cố Gia Nhi khoác tay Lăng Chi: "Anh ấy nói cũng gần giống với những điều chị Tiểu Ái dặn dò chúng ta khi trò chuyện trước đó nhỉ? Mà nói mới nhớ, Lăng Chi, em cảm thấy từ sau kỳ nghỉ hình như chị có chút hiểu lầm với anh ấy thì phải, thái độ có vẻ hơi khác đấy?"

"Hiểu lầm?" Lăng Chi trong lòng khó chịu nhưng lại không muốn nói thẳng ra, chỉ sợ mình nhiều lời lại làm tổn thương Cố Gia Nhi.

Đôi bạn thân song sinh của cô lại dây dưa không rõ ràng với cùng một người đàn ông, bảo cô phải làm sao đây!

Lăng Chi càng nghĩ càng thấy nắm đấm cứng lại.

"Tìm thời cơ, trước tiên nói chuyện riêng với Linh Y đã."

Cả ba đi dạo đến cuối quảng trường. Dãy hàng quán cuối cùng là của một số bộ phận thuộc hội sinh viên, còn có mấy câu lạc bộ xui xẻo bốc thăm trúng vị trí bày sạp tệ nhất.

Lộ Mãn dừng chân trước gian hàng của câu lạc bộ khởi nghiệp thuộc hội sinh viên. Các thành viên của những câu lạc bộ khác đều đứng dậy đón tiếp sinh viên mới khi thấy có người đến. Bên này thì bốn năm người ngồi lười biếng trên ghế, người thì đọc tiểu thuyết, người thì cắt móng tay, chỉ có một học trưởng dáng người cao gầy đứng dậy giới thiệu.

"Chào em, tìm hiểu về câu lạc bộ khởi nghiệp nhé."

Anh chàng cao gầy chỉ vào những bức ảnh trên bàn: "Câu lạc bộ của chúng tôi có thể nói là nơi ẩn chứa thực lực hùng hậu nhất đấy. Trong số các học trưởng học tỷ từng học ở bộ phận này, thậm chí có người đã trở thành triệu phú."

Lộ Mãn lần lượt nhìn qua, có học trưởng khóa 97 buôn bán hạt cườm kiếm được khoản tiền đầu tiên, sau khi tốt nghiệp mở luôn xưởng sản xuất đồ chơi và còn làm cả buôn bán ngoại thương; có học tỷ khóa 98 từ năm hai đã kinh doanh trà xanh Hải Khúc, hiện tại đã an cư lạc nghiệp ở khu Đông Cảng, sau đó còn lấn sân mở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng...

Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, những tấm gương thành công gần đây nhất cũng đều là sinh viên khóa 02 rồi. Mấy năm sau đó người duy nhất có thể gọi là điển hình vẫn là đại diện sinh viên mới trong lễ khai giảng năm nay, một cô gái làm ăn buôn bán quả việt quất rất thành công.

"Học trưởng." Lộ Mãn nói: "Có thể phiền anh giới thiệu một chút về những thành tích của các tiền bối khởi nghiệp trong câu lạc bộ không?"

"Ờ, cái này..."

"Ý em là câu lạc bộ của chúng ta có thể giúp đỡ những bạn muốn khởi nghiệp như thế nào? Giúp chuẩn bị cho các cuộc thi à? Hay là giải quyết các thủ tục? Giới thiệu tập trung các nguồn lực hoặc các yếu tố đảm bảo thì sao?"

Anh chàng cao gầy lộ vẻ áy náy, rõ ràng những câu hỏi Lộ Mãn đưa ra đã vượt quá phạm vi anh ta có thể trả lời.

Anh ta vốn định theo lệ đọc vài câu sáo rỗng như "chúng tôi có giảng viên hướng nghiệp và khởi nghiệp cung cấp hướng dẫn" hay "mời các học trưởng đến nói chuyện", nhưng anh ta cũng cảm thấy rằng những tân sinh viên thực sự quan tâm đến những khó khăn trong khởi nghiệp sẽ không cần những lời khách sáo vô nghĩa này.

Trong lúc Lộ Mãn đang hỏi han phía trước, Cố Gia Nhi liếc nhìn thời gian trên điện thoại thấy đã hơn một tiếng kể từ vụ cá cược trước câu lạc bộ Thiên văn.

Cô đã quên mất chuỗi chữ cái "OB" phía sau là gì rồi, thậm chí tổng cộng có bao nhiêu chữ cái cô cũng không nhớ rõ.

"Linh Y, Linh Y~"

Cố Gia Nhi đột nhiên hỏi: "Vừa nãy cá cược với anh ấy chị còn nhớ các chữ cái phân loại sao trên cuốn sách thiên văn kia không?"

Cố Linh Y bỗng nhiên lại đỏ mặt rồi có chút ngượng ngùng nhưng rất mạch lạc trả lời: "O, BAFG, KM..."

"Hả?"

Cố Gia Nhi hơi ngạc nhiên.

Cô mở album ảnh trên điện thoại ra xem có khớp với ảnh chụp cuốn sách không.

"Thật sự là vậy luôn..."

[Tra google để biết thêm về con dấu Triện Khắc. Nhìn hình là biết chứ không giải thích được]