Ngày hôm sau, Lộ Mãn lại cùng hai chị em song sinh đến tòa nhà giảng đường của Khoa Âm nhạc Mỹ thuật.
Hôm qua trong phòng tập, Cố Gia Nhi nhận được lời mời. Một cô gái trong đội nghi lễ đồng thời là đội phó đội cổ vũ đã giới thiệu với Cố Gia Nhi về tình hình cơ bản của đội.
Mà Cố Gia Nhi từ nhỏ đã luyện múa và thời Trung học còn từng được học các lớp cổ vũ chuyên nghiệp nên vốn đã có nền tảng.
Chỉ là sau này đồng chí Lão Ngoan Cố muốn cô dùng con đường tắt này để được cộng điểm thi Đại học, thậm chí được tuyển thẳng. Cố Gia Nhi vừa không muốn làm những việc mà cô cho là phá hoại sự công bằng, lại không muốn sở thích của mình bị vấy bẩn bởi những ý niệm không trong sáng mà biến chất nên đã thẳng thừng từ bỏ việc nhảy cổ vũ.
Giờ đây khi đã vào Đại học, Cố Gia Nhi cũng có chút do dự, trong lòng có chút chút muốn khơi lại hứng thú. Nhưng vì mỗi khi nhảy múa cô lại nhớ đến những ký ức cãi vã với ba nên cũng có chút kháng cự với sở thích này.
Một phòng tập ở phía Bắc tầng năm.
Tấm biển "Nam giới dừng bước" đặt ngay trước cửa. Một học tỷ cười chỉ cho Lộ Mãn chiếc ghế dài bên ngoài phòng tập, ý bảo cậu em cứ ngồi ở đó.
Phòng tập có một mặt kính lớn có thể nhìn bao quát toàn bộ bên trong.
Lộ Mãn ngồi xuống ghế, hai chị em song sinh và Lăng Chi đi vào phòng. Anh ngồi bên ngoài cũng không nghe thấy tiếng họ nói chuyện, xem ra phòng tập được thiết kế cách âm rất tốt.
Có vài cô gái đang tỉ mỉ chỉnh sửa động tác trước gương. Họ mặc áo hở eo và váy siêu ngắn, đi tất trắng đến bắp chân. Nếu mà biểu diễn trong giờ giải lao giữa trận đấu chắc chắn sẽ khiến các chàng trai phải chú ý và các cô gái phải hét lên.
Khi các cô gái uyển chuyển thân hình, đôi chân thon thả hiện rõ sức mạnh cơ bắp khẽ rung động thể hiện vẻ đẹp thể thao hiếm thấy ngày thường.
Lộ Mãn đảo mắt một vòng cũng thấy đội trưởng đội cổ vũ là một học tỷ dáng người mảnh khảnh và tầm thước. Cô ấy buộc tóc đuôi ngựa hai bên dài đến eo, khi nói chuyện với hai chị em thì hai bím tóc cũng lắc lư theo.
Anh nhìn thấy động tác của mọi người bên trong nhưng không nghe được âm thanh. Anh chỉ thấy khi họ nói chuyện thì sắc mặt Cố Gia Nhi có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn, rồi cô đi về phía gương và gia nhập vào nhóm các cô gái đang tập luyện.
Sau đó, Lộ Mãn chỉ thấy lấy tấm kính làm ranh giới, ánh mắt của hai nhóm người trong và ngoài phòng đều đổ dồn về phía Cố Gia Nhi.
Khi Gia Nhi nghiêm túc, đôi mắt hạnh càng thêm lấp lánh.
So với trang phục mát mẻ của những cô gái khác, về độ thu hút thì Cố Gia Nhi có lẽ còn kém xa.
Nhưng Cố Gia Nhi dù chỉ mặc áo phông trắng tay dài và quần thể thao xám rộng thùng thình, khi cô nhập tâm và thể hiện động tác đầu tiên lập tức khiến tất cả những cô gái khác đều lu mờ.
"Gia Nhi...tài năng này trước đây chưa từng thể hiện ra nhỉ?" Lộ Mãn lặng lẽ theo dõi động tác của cô.
Anh chỉ biết Cố Gia Nhi từng học múa ba lê và cổ vũ, nhưng trong ấn tượng của anh trước khi trùng sinh, cô nàng này trong suốt những năm học Trung học Phổ thông và Đại học chưa từng chủ động thể hiện trước mặt anh.
Lần đầu chứng kiến khiến Lộ Mãn có chút kinh diễm.
Một đoạn nhạc dance K-pop sôi động, có thêm Cố Gia Nhi khiến những cô gái vốn nhảy nhót xoàng xĩnh chỉ còn nước làm nền cho có lệ.
Tư thế chuẩn hơn, động tác mạnh mẽ hơn, biểu cảm tốt hơn hẳn, Cố Gia Nhi thể hiện toàn diện hai chữ 'chuyên nghiệp'.
Vốn dĩ mọi người không nhận ra sự khác biệt về độ thuần thục của các cô gái. Thế nhưng nhờ có màn trình diễn hoàn hảo của Cố Gia Nhi, khi nhìn lại những người khác thì ai nấy đều thấy rõ sự lề mề trong các động tác chuyển tiếp: có chỗ trật nhịp, nửa sau thì mệt mỏi, động tác mềm nhũn...
Những động tác quá gợi cảm như lắc hông hay ưỡn mông vuốt đùi trong bản gốc đều bị Cố Gia Nhi loại bỏ ngay tại chỗ, thay bằng những động tác xoay người khó nhằn.
Khi nhạc dứt, các cô gái dừng lại. Cố Gia Nhi còn đang điều chỉnh nhịp thở thì đã bị các thành viên đội cổ vũ ùa lên vây quanh.
Vài phút sau, Lăng Chi bước ra ngồi xuống ghế dài cạnh Lộ Mãn.
"Bên trong xảy ra chuyện gì vậy?" Lộ Mãn tò mò.
Lăng Chi liếc nhìn Lộ Mãn: "Gia Nhi đặc biệt chiếm được ánh hào quang."
"Em ấy và Linh Y đúng là chị em song sinh, suy nghĩ có thể nói là rất giống nhau."
"Em ấy không muốn tham gia hoạt động hỗ trợ thể thao của đội cổ vũ, cũng không muốn mặc áo ba lỗ và váy ngắn hở hang."
"Có hai học tỷ nghe vậy liền không vui mà mỉa mai Gia Nhi vài câu, đại ý là một sinh viên mới vào trường thì có quyền gì mà đòi hỏi?"
"Gia Nhi cũng lười giải thích hay cãi lại, vừa hay lúc các bạn nữ đang tập luyện động tác có mở lại nhạc nền nên Gia Nhi liền tham gia cùng và nhảy đoạn vừa rồi."
Kết quả là cả hội trường đều kinh ngạc.
Đoạn nhảy của Cố Gia Nhi thể hiện khả năng nắm bắt nhịp điệu cùng sức mạnh của động tác cơ thể và biểu cảm một cách toàn diện khiến mọi người không khỏi kinh ngạc thán phục.
Ngay cả người ngoài không hiểu gì cũng có thể cảm nhận được, so sánh ra thì trình độ của Cố Gia Nhi cao hơn hẳn so với các thành viên bình thường.
Đội trưởng đội cổ vũ tóc hai bím lập tức mừng rỡ. Đây đâu phải chiêu mộ được một thành viên mới, đây là chiêu mộ được một người dẫn dắt và huấn luyện viên rồi.
Thấy học tỷ đội trưởng đang nắm tay Cố Gia Nhi không buông, Lộ Mãn ngẩng đầu nhìn số phòng học, bên cạnh treo biển tên người phụ trách câu lạc bộ.
Hàn Tuyết Vi, sinh viên Khoa Vũ đạo Đại học Sư phạm.
"Hàn học tỷ." Lộ Mãn thầm tính toán: "Có lẽ đội cổ vũ cũng cần chút tài trợ nhỉ?"
Tuy rằng chỉ là em vợ Cố Gia Nhi tham gia đội cổ vũ.
Nhưng vóc dáng của cô nàng và chị gái Cố Linh Y giống hệt nhau mà.
Điều này có nghĩa là...
Quần áo mà cô nàng nhận được từ đội cổ vũ, Linh Y cũng có thể mặc lén lút mà!
Lăng Chi rướn cổ nhìn vào bên trong thấy hai chị em vẫn đang nói chuyện với các cô gái trong đội cổ vũ.
Cô quay sang nhìn Lộ Mãn, đây đúng là cơ hội tốt để "thẩm vấn".
"Lộ..."
"Ấy, bạn học."
Một nữ sinh Khoa Âm nhạc Mỹ thuật mặc đồ tập múa và tất trắng đi ngang qua chào Lộ Mãn: "Bạn đang đợi đội cổ vũ tan buổi tập à?"
Lộ Mãn cười gật đầu. Nữ sinh viên Khoa Vũ đạo nhìn anh thêm vài lần rồi nói: "Tôi là người quản lý phòng này. Trông bạn lạ mặt quá, lần đầu bạn đến đây à? Bạn là bạn trai mới của thành viên nào trong đội sao?"
Lộ Mãn không đáp mà chỉ nhìn qua cửa kính phòng tập.
Trong phòng, Cố Gia Nhi dường như bị các thành viên thuyết phục tháo sợi dây thun đen trên cổ tay xuống để buộc mái tóc dài vừa rối tung vì nhảy nhót thành hai bím buông lơi trước ngực.
Sau đó cô lại đứng cùng mấy thành viên khác vào tư thế chuẩn bị.
Xem ra là các thành viên muốn cô nhảy lại một đoạn.
Từ góc nhìn của Lộ Mãn, không có nhạc nền hỗ trợ thì đoạn nhảy này có vẻ theo phong cách lạnh lùng. Cố Gia Nhi nhập vai ngay lập tức với vẻ mặt lạnh tanh.
Vừa giây trước còn là nữ thần thanh cao và lạnh lùng và phóng khoáng, ánh mắt đảo lên xuống đầy biến hóa phối hợp với vẻ mặt ngầu lòi, rất hợp với những động tác vũ đạo kiêu ngạo và "chất chơi".
Nhưng ngay giây sau Cố Gia Nhi thấy Lộ Mãn đang nhìn mình, đôi mắt hạnh hơi mở to rồi ngượng ngùng cười và kín đáo lè lưỡi trêu anh.
Quả là một sự đáng yêu đến bất ngờ.
Lộ Mãn lại không chắc chắn liếc mắt sang một bên, cô chị song sinh Cố Linh Y có khuôn mặt giống hệt đang ngoan ngoãn ngồi khép nép trên ghế nhỏ.
"Vừa rồi, Gia Nhi cười lên cảm giác ngốc nghếch và rụt rè."
Lộ Mãn lẩm bẩm: "Đây là ảo giác gì vậy? Sao cảm giác có một khoảnh khắc giống như biểu cảm mà chỉ có chị em ấy mới có vậy ta..."
