Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 358: Đội nghi lễ (Phần đầu)

"Đài phát thanh Tiếng Nói Mặt Trời xin gửi đến quý vị bản tin tổng hợp hàng tuần."

"Ngày 13 tháng này, ông Ban Ki-moon đã đắc cử Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc lần thứ tám, ông là người đầu tiên đến từ Đông Á giữ chức vụ này..."

"Vụ mua bán 'Mạng Trong Trường' được quan tâm rộng rãi đã ngã ngũ, người sáng lập Vương Hưng đã sang tay với giá 16 triệu Nhân Dân Tệ..."

Buổi chiều tà tại Đại học Sư phạm Tân Hải, chương trình phát thanh "Tiếng Nói Mặt Trời" của trường đúng giờ vang lên. Trong ký ức của sinh viên Sư phạm, âm thanh này luôn gắn liền với dòng người tan học và ánh hoàng hôn.

Trong một phòng hoạt động của Hội Liên hiệp các Câu lạc bộ.

"Xin lỗi, tiết chuyên ngành bị kéo dài thêm mấy phút."

Hai chàng trai vội vã xông vào phòng nhanh chóng vượt qua một chiếc bàn giống như xé toạc balo mà kéo khóa ra, tấm lót chuột máy tính rơi mạnh xuống bàn tròn hội nghị.

Lộ Mãn lục lọi trong thùng dưới chân lấy ra hai chai nước lạnh: "Không vội, cứ thở đã. Nhiệm vụ hôm nay của chúng ta ít thôi, làm xong sớm còn về ký túc xá nằm ườn."

Trong lúc hai chàng trai "ừng ực" uống nước tinh khiết, Lộ Mãn nhận được một cuộc điện thoại.

"Alo, Gia Nhi."

Giọng nói dịu dàng của Cố Gia Nhi truyền đến rõ ràng: "Anh ơi, anh vẫn đang theo dõi dự án mới à?"

Trong khi các tân sinh viên của Đại học Sư phạm đang dần thích nghi với chương trình học Đại học, Lộ Mãn lại ráo riết chuẩn bị cho những thử nghiệm mới.

Sử dụng tiền chia từ 《Tam Quốc Sát》 và một phần lợi nhuận từ chụp ảnh thẻ làm vốn khởi nghiệp, lần này anh đã đăng ký một công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên do mình sở hữu hoàn toàn. Với nguồn vốn dồi dào và độ khó của ý tưởng không cao, anh có thể triển khai mô hình vận hành độc quyền quyền lợi thu nhập.

Với mức lương cao và lời hứa về hiệu suất cao trong tương lai làm đảm bảo vững chắc, Lộ Mãn nhanh chóng tập hợp được một đội ngũ nhỏ gồm mười bốn người.

Thành viên từ những người tìm việc làm chính thức trong xã hội đến sinh viên chuyên ngành máy tính của Đại học Sư phạm, từ nhà thiết kế tự do địa phương đến kiến trúc sư được mời từ tỉnh lỵ, tuổi tác khác nhau và kinh nghiệm khác nhau nhưng tất cả đều được quy tụ.

Hiện tại, họ tụ tập lại cùng nhau phân tích và thảo luận, nghiền ngẫm và chuyển hóa tài liệu khái niệm ban đầu do Lộ Mãn cung cấp, cuối cùng hiện thực hóa một ý tưởng thành hình.

Mỗi nhân viên có mặt đều có một bản in A4 đã sờn mép sắp rách rời.

Nhưng không ai nhận ra rằng ý tưởng trò chơi trực tuyến có tiêu đề "Nông Trại Song Tử" này sẽ ẩn chứa một tiềm năng to lớn đến mức nào.

"Ừm, tối nay em và Linh Y ăn cơm nhé, anh có lẽ không rảnh."

"Em mang cơm hộp đến cho anh."

"Không cần, không cần." Lộ Mãn đâu dám phiền đến cô em vợ tương lai: "Cơm hộp bọn anh đặt đã ở trên bàn rồi, không cần lo cho anh."

"Ồ, vâng ạ."

Cố Gia Nhi lại hỏi: "Anh ơi, tối nay mấy giờ anh đến phòng diễn?"

"Anh đến đó làm gì?" Lộ Mãn đã bận đến chóng mặt.

"Anh ơi, anh quên rồi à?"

Cố Gia Nhi hừ một tiếng: "Các học tỷ đội nghi lễ của trường mời em và Linh Y đến tham quan buổi diễn tập và buổi nói chuyện. Anh không đến thì thôi, hừ!"

Cô nói tiếp: "Đã đoán là anh sẽ bỏ rơi chúng em nên em đã rủ Lăng Chi đi cùng rồi."

"Thật ra em còn bảo Linh Y tranh thủ dịp này hẹn sư ca mà chị ấy thầm mến ra để em và Lăng Chi có dịp làm quen nữa chứ."

Lộ Mãn nuốt khan một ngụm nước bọt và ngồi thẳng người, có vẻ hơi căng thẳng.

"Linh Y... Em ấy nói sao?"

"Chị ấy phản ứng dữ lắm, ngượng ngùng đến mức không nói nên lời và nhất quyết không chịu."

Giọng Lộ Mãn hơi khàn đi: "Vậy...anh đâu có nói là không đến chỗ các em đâu. Các em ăn xong cơm đến sảnh toà nhà C thì gọi cho anh, chúng ta cùng đến phòng tập..."

"Hì hì, anh nói vậy mới ngoan chứ."

Cố Gia Nhi thêm vào một chút tinh nghịch: "Lát gặp anh nha~"

Cúp điện thoại, Lộ Mãn nhận ra ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn về phía mình.

"Bạn gái gọi kiểm tra hả?" Anh thiết kế giao diện người dùng lớn tuổi hơn mở lời trước.

"Bạn học thôi, bạn học thôi mà."

Lời của Lộ Mãn khiến đám sinh viên Khoa Máy tính cùng tuổi ồ lên một tràng đầy ẩn ý.

"Cậu chủ, cậu đúng là kẻ thắng đời."

Một lập trình viên trẻ tuổi không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ: "Nghe giọng của em dâu thôi đủ biết chắc chắn là một mỹ nữ hạng nhất rồi."

Lộ Mãn không khẳng định cũng không phủ nhận. Dù cậu ta khen là em vợ tương lai của mình nhưng ai bảo em vợ và vợ là song sinh giống nhau như đúc chứ.

Coi như cậu ta khen đúng đi.

"Hôm nay chúng ta chốt phương án giải quyết, cố gắng diệt hết mấy cái lỗi khó tái hiện còn lại."

Lộ Mãn xin phép: "Tối nay tôi xin về sớm một chút vì có chút việc riêng."

...

Ra khỏi phòng hoạt động, Lộ Mãn hít hà gió đêm nên đầu óc nóng bừng cũng tỉnh táo hơn một chút.

"Gia Nhi cũng thật tình, dám nghĩ đến chuyện gặp mặt 'sư ca' của Linh Y..."

Phòng tập nằm ở phía sau khán phòng, đi vào bằng một cái cửa nhỏ rất dễ bị bỏ qua.

Khi Lộ Mãn đến thì các cô gái đội nghi lễ đã kết thúc buổi tập.

Những cô gái được chọn vào đội nghi lễ của trường yêu cầu cơ bản là dáng người phải nổi bật. Phần lớn trong số đó lại có nhan sắc hơn người, đều là những gương mặt đại diện cho nhan sắc của mỗi khoa.

Hơn ba mươi cô gái xinh đẹp tụ tập lại, đồng phục nghi lễ được thiết kế tỉ mỉ với áo dài trắng ôm sát tôn lên những đường cong quyến rũ, những đường vân màu xanh ngọc tinh tế được thêu ở viền áo và cổ áo vừa trang nhã lại không kém phần thời trang và tươi trẻ.

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi lúc này đang bị mấy cô gái trong đội nghi lễ vây quanh, giọng nói hòa lẫn vào nhau ríu rít không ngừng.

Lộ Mãn bước tới. Cố Linh Y trong đám đông vốn đang ôm chặt lấy cánh tay em gái Gia Nhi lúc này như nhìn thấy cứu tinh, cô nhanh chóng chạy đến bên cạnh anh và nhẹ nhàng khoác lấy cánh tay anh.

Khiến Lăng Chi đang tranh thủ uống nước miễn phí ở một bên lập tức nhíu chặt mày.

"Sao vậy?"

Lộ Mãn vỗ nhẹ vào mu bàn tay cô nàng để an ủi.

Cố Linh Y nhỏ nhẹ nói: "Các học tỷ nhiệt tình mời chúng em vào đội nghi lễ. Rồi các chị ấy còn đại diện cho các câu lạc bộ khác nữa, có câu lạc bộ nhảy đường phố, hội người mẫu quảng cáo, còn có đội cổ vũ nữa..."

Bị nhiều lời mời nhiệt tình "vây bắt" như vậy nên Cố Linh Y liền lộ ra vẻ bối rối.

"Linh Y, vậy em nghĩ sao?"

Lộ Mãn hỏi ý kiến cô rồi quyết định sẽ ủng hộ cô như thế nào.

"Em, em cũng không biết nữa."

Cố Linh Y muốn trốn sau lưng Lộ Mãn, tựa như anh là một cây thông lớn còn cô nàng là một chú sóc nhỏ bị phát hiện vậy.

"Em không muốn tham gia những hoạt động lên sân khấu trao giải cho người khác, cũng không muốn...bị yêu cầu phải mặc một số loại quần áo."

Cố Linh Y kéo kéo tay áo Lộ Mãn rồi chỉ vào một bức tường trưng bày: "Anh ơi, anh có thể nhìn kỹ những bức ảnh trên tường mà."

"Ừm."

"Một vài bộ đồng phục của đội nghi lễ, em cảm thấy rất xấu hổ..."

Vừa nghe là loại quần áo khiến Cố Linh Y xấu hổ, ánh mắt Lộ Mãn liền trở nên chăm chú.

Trên tường đều là ảnh chụp các hoạt động tập thể trước đây của đội nghi lễ. Lộ Mãn liếc mắt một cái thì thấy có một số bộ quần áo thuộc loại bạn gái người khác mặc thì anh thích xem, còn bạn gái mình thì anh lại không muốn cô ấy mặc ra ngoài.

Đồng phục áo dài trắng của đội nghi lễ được thiết kế phù hợp với phần lớn các dịp, vạt áo có thể che kín bắp chân và đường xẻ chỉ đến đầu gối. Còn một số áo dài trong ảnh thì vạt áo chỉ che được đến đùi, chưa kể còn có váy xếp ly ngắn và lễ phục hở lưng chữ V sâu nữa.

"Em cũng có quần áo kiểu tương tự mà, Linh Y."

"Cái này khác!"

Cố Linh Y vội vàng vẫy vẫy tay bảo Lộ Mãn cúi tai xuống.

Cô ghé sát tai Lộ Mãn rồi thì thầm đặc biệt nhỏ: "Có phải mặc ra ngoài đâu..."

Cái đồ xấu xa này, anh ta đâu phải là không biết.

Cô chỉ mặc cho cái tên giò heo này ngắm thôi.