Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 349: Con gái theo đuổi cậu ta?

Vợ chồng Cố Ngạn giữ Lộ Mãn ở lại ăn cơm trưa, nhưng Lộ Mãn lấy cớ Tết Trung Thu phải về nhà ăn cơm nói với Cố Linh Y một tiếng "về trường gặp lại" rồi chuồn mất.

Văn Nghệ mỉm cười tiễn Lộ Mãn ra cửa, Cố Ngạn do dự một hồi rồi vẫn ghé sát vào Cố Linh Y và mở miệng nhắc nhở.

"Linh Y à." Cố Ngạn ngữ khí thận trọng: "Trước mặt người ngoài, ăn mặc vẫn là nên chú ý một chút thì tốt hơn..."

"Hả? Con á?"

Cố Linh Y cúi đầu nhìn váy của mình, váy liền tay dài đến đầu gối.

Không hở tay và xương quai xanh, kiểu dáng mặc ở nhà bình thường và đã đủ kín đáo rồi.

"Ba ơi, có vấn đề gì ạ?"

"Cái này..."

Cố Ngạn có chút khó mở lời với con gái nên khụ hai tiếng rồi mới nói: "Cho dù là bạn học, Lộ Mãn cũng là con trai..."

"Anh trai mà."

Cố Linh Y nghĩ thầm rằng cô đã phòng bị cái tên xấu xa kia rồi mà.

Cố Ngạn toàn thân luống cuống, cứng đờ cong lưng ngồi trên sofa. Người đàn ông trung niên từng trải khi đối diện với cô con gái bảo bối của mình lại có chút ý tứ lấy lòng.

Cố Linh Y hừ một tiếng rồi nghiêng đầu nói: "Ba ơi, con đã rất chú ý rồi mà. Bên trong có mặc áo ba lỗ còn có quần short thể thao. Nếu đổi lại là Gia Nhi mặc bộ này thì có lẽ em gái dám đứng trước mặt anh ấy cởi luôn cả váy ngoài ra ấy chứ."

"Khụ khụ khụ!"

Cố Ngạn xua tay bảo con gái lớn đừng nói nữa.

Ông rõ ràng cảm thấy huyết áp mình có chút tăng cao.

Cố Linh Y thong thả đứng dậy: "Ba ơi, con lên lầu xem Gia Nhi thế nào đây."

Con gái rời đi, Văn Nghệ cười ngồi xuống bên cạnh Cố Ngạn xoa lưng cho chồng: "Linh Y cũng học được cách cãi lại ông rồi đấy."

"Haizz."

Cố Ngạn khẩn thiết muốn tìm một đồng minh trên cùng chiến tuyến nên quay đầu nói với Văn Nghệ: "Tiểu Nghệ, bà nói xem có đúng không? Con gái cũng lớn rồi nên có vài chuyện nên chú ý một chút, hay là bà có thời gian thì dạy dỗ hai đứa nó đi?"

"Ông đấy, không cần lo lắng nhiều."

Văn Nghệ an ủi: "Linh Y từ nhỏ đã hiểu chuyện, Gia Nhi thì tuy rằng có chút tinh nghịch nhưng về bản chất cũng là đứa trẻ không vượt quá giới hạn."

"Khoan nói đến chúng nó, Cố Ngạn."

Văn Nghệ lại nói: "Trước đó ông nhắc nhở Gia Nhi bảo Lộ Mãn cảnh giác với tiền mặt trong tay và đừng tiêu xài hoang phí. Vừa rồi thấy hai ba con ông nói chuyện khá hợp, tự ông đã nói chuyện này với cậu ta chưa?"

"Tôi không nói, chuyện nhỏ giữa bọn trẻ thì cứ để chúng tự giải quyết." Cố Ngạn lắc đầu: "Nếu Gia Nhi còn nhớ chuyện này, ở trường học có thời gian thì nhắc nhở thằng nhóc đi."

"Ông là tiền bối, lời ông nói cậu ta dễ nghe hơn——"

Cố Ngạn trừng mắt: "Lời Gia Nhi nói thằng nhóc không nghe à? Nếu như vậy thì lần sau thằng đó đừng hòng bước chân vào nhà này!"

Văn Nghệ bật cười. Chồng mình sao lại bướng bỉnh như vậy chứ.

"Vừa rồi còn nói chuyện với người ta rất vui vẻ, ông thay đổi sắc mặt nhanh quá đấy."

Cố Ngạn hừ một tiếng. Nhớ lại vừa rồi nói chuyện với Lộ Mãn một hồi, ông phải thừa nhận trong thế hệ trẻ cơ bản không có ai như Lộ Mãn có thể nói chuyện qua lại với ông như vậy.

"Nếu thằng nhóc là bạn Gia Nhi quen ở Đại học..."

Cố Ngạn dừng lại một hồi rồi giả sử: "Có lẽ tôi sẽ thấy thằng nhóc đó thuận mắt hơn."

"Ông đúng thật tình." Văn Nghệ lắc đầu: "Hai đứa trẻ quen nhau mười mấy năm rồi, tình cảm càng sâu đậm càng tốt. Ông ngược lại còn hết chỗ này đến chỗ kia kén cá chọn canh."

Cố Ngạn cau mày và không vui nói: "Chính là vì thằng nhóc này sớm quá đó! Tiểu Nghệ bà nói xem Gia Nhi còn chưa thành niên, mới mười mấy tuổi thôi mà thằng nhóc này đã lôi con gái chúng ta vào yêu đương sớm rồi! Tôi làm ba sao không tức giận cho được!"

Văn Nghệ gật đầu, điểm này bà cũng đồng ý.

"Nhưng hai đứa trẻ cũng rất quy củ, không làm chuyện gì vượt giới hạn mà. Cố Ngạn, chuyện này ông phải rộng lượng một chút."

"Nói thì nói vậy nhưng cứ nghĩ đến thằng nhóc đó quấn lấy Gia Nhi..."

Văn Nghệ khựng lại rồi ngắt lời: "Cố Ngạn, Cố Ngạn."

"Ông không nhìn ra sao?"

"Hả? Nhìn ra cái gì?"

Văn Nghệ nhìn Cố Ngạn và nói: "Là con gái chúng ta đang theo đuổi người ta đó."

Cố Ngạn nghe xong há hốc mồm.

"Không phải, Tiểu Nghệ..."

"Ông nghe tôi nói nè." Văn Nghệ phân tích một hồi cho ông: "Từ mấy lần Lộ Mãn đến nhà chúng ta, ông không phát hiện ra điều gì sao?"

"Thằng bé và Gia Nhi luôn giữ một khoảng cách nhất định, hoàn toàn không giống dáng vẻ của một cặp tình nhân đang yêu."

"Nhưng Gia Nhi chỉ cần gặp thằng bé liền không còn là chính mình nữa mà cảm xúc trở nên cao trào hơn, vui vẻ hay thất vọng đều thay đổi theo từng cử chỉ của Lộ Mãn."

Văn Nghệ nghĩ ngợi một chút rồi bổ sung thêm một câu: "Thật ra theo cảm nhận của tôi, ngược lại Linh Y và Lộ Mãn giống như tình cảm bạn bè từ nhỏ hơn, thân mật tự nhiên lắm. Còn Gia Nhi thì luôn có chút lo được lo mất..."

"Ý bà là...thằng nhóc này không để ý đến Gia Nhi hả?"

Cố Ngạn nghe xong ngơ ngác rồi bắt đầu sốt ruột.

Ông ngửa cổ uống một ngụm trà và hừ một tiếng nói: "Con gái tôi tốt như vậy mà còn phải theo đuổi thằng đó hả?"

"Cố Ngạn..." Văn Nghệ bất lực nhìn chồng.

"Không được! Nó dựa vào cái gì mà coi thường Gia Nhi! Hả?!"

Văn Nghệ đỡ trán: "Ông bị bệnh à? Người ta theo đuổi con gái ông không được, không theo đuổi cũng không được là sao?"

"Gia Nhi không muốn yêu thằng nhóc đó thì được, nhưng sao thằng nhóc lại không muốn yêu Gia Nhi?" Cố Ngạn vẫn còn xoắn xuýt. Con gái ông là bảo bối hoàn mỹ và trân quý nhất trong lòng ông, sao lại có người không muốn thích chứ?

"Ông đúng là Lão Ngoan Cố mà..." Văn Nghệ nhớ đến lúc các con gái gọi video với bà từng đùa cợt chê bai ba chúng, còn không lớn không nhỏ mà đặt cho ông một cái biệt danh.

Bây giờ xem ra cái biệt danh này đặt không sai.

Văn Nghệ vỗ vai Cố Ngạn, coi như an ủi người ba già không chấp nhận sự thật này.

"Cố Ngạn, dùng chính lời của ông để giải thích cho ông nè: chuyện giữa bọn trẻ, cứ để chúng tự giải quyết đi~"

…………

Ngày 8 tháng 10, Hải Khúc Thị.

Đại học Sư phạm Tân Hải chào đón các sinh viên trở lại trường.

Lăng Chi chở cặp song sinh nhà họ Cố chạy trên đường cao tốc. Lộ Mãn tuy rằng cũng không muốn đi nhờ xe, nhưng nghe Cố Gia Nhi nói Lăng Chi cứ mỗi khi nhắc đến anh là lại xù lông lên như bị chọc giận với oán niệm sâu sắc và đầy địch ý.

Lộ Mãn nhất thời không hiểu tại sao và không nhớ ra mình đã đắc tội cô ở đâu, đành hẹn với cặp song sinh rằng hai cô cứ đến căn hộ của Cố Linh Y thu xếp trước và đợi Lăng Chi rời đi về ký túc xá. Nếu còn cần đến anh thì anh sẽ đến tìm hai chị em.

Buổi tối, Lộ Mãn vừa xuống xe ở trạm cổng Bắc Đại học Sư phạm liền nhận được một cuộc điện thoại của Cố Gia Nhi.

"Anh ơi."

Giọng Cố Gia Nhi tươi tắn: "Em cứ tính thời gian anh đi đường mãi đó, tưởng là giờ này anh chắc đang nằm trong phòng rồi chứ."

"Cũng gần vậy, vừa đến trường."

Lộ Mãn rất muốn nghe Cố Linh Y nói với anh vài câu nữa——tuy rằng giọng của hai chị em song sinh giống hệt nhau nhưng dù sao thì vợ vẫn là vợ và em vợ vẫn là em vợ, không giống nhau được.

Như thể biết được mong muốn này của anh, Lộ Mãn nghe thấy đầu dây bên kia có tiếng sột soạt chen chúc rồi một giọng nói mềm mại hơn vang lên: "Anh ơi."

"Linh Y." Lộ Mãn mỉm cười.

"Anh ơi, mấy hôm nữa chúng ta lại cùng liên lạc với Vu học tỷ nhé."

Lộ Mãn có thể hình dung ra vẻ Cố Linh Y đang chu môi làm nũng.

"Gia Nhi hôm nay cứ nằng nặc đòi ở lì trong phòng em không chịu về."

Cố Linh Y thở dài. Vốn còn muốn buổi tối gọi điện riêng cho anh một lần, bây giờ bị em gái phá đám nên coi như tan tành.

"Mau tìm cho Gia Nhi một phòng trọ đi, hai chúng em mỗi người ở một nơi."

"Được thôi, không thành vấn đề." Lộ Mãn gật đầu lia lịa.

Bạn học Linh Y mà ở một mình thì tiện cho anh quá còn gì.