Phòng khách nhà họ Cố.
Lộ Mãn và Cố Ngạn mỗi người chiếm một góc khuất trên hai chiếc ghế sofa cách xa nhau vời vợi.
Chiếc TV treo tường cỡ lớn đang chiếu bộ phim 《Lượng Kiếm》.
"Mình nên nói gì với thằng nhóc này đây?"
Cố Ngạn nghiến răng ken két. Bình thường ông tiếp đãi người khác chưa bao giờ gặp khó khăn, nhưng cứ đụng đến "bạn học nam" của con gái là ông lại bó tay không tài nào tìm được chủ đề thích hợp.
"Dùng cái gì để phá băng đây?" Ánh mắt Cố Ngạn đảo một vòng rồi dừng lại trên màn hình TV: "Thôi thì nói chuyện phim vậy."
Thật trùng hợp, tập 《Lượng Kiếm》 này đang chiếu cảnh Lý Vân Long đến nhà Điền Vũ làm khách.
Đối diện với ba vợ tương lai bảo thủ Điền Mặc Hiên, Lý Vân Long nghẹn đến mặt mày cứng đờ như tấm ván.
"Đồ cổ hủ nhà ông!" Lý Vân Long không chịu nổi lời lẽ của ba vợ nên gào lên một tiếng.
Cố Ngạn: …
"Thôi, tốt nhất là không nên nhắc đến phim."
Cố Linh Y ngồi giữa chiếc ghế sofa dài hết ngắt quả nho này đến quả nho khác nhét vào miệng.
Cô nàng liếc trái nhìn Lộ Mãn liếc phải nhìn ba Cố Ngạn, vẻ mặt thì ngoan ngoãn nhưng trong lòng lại có chút hả hê mà lén lút cười trộm.
Có thể đồng thời khiến anh và ba mình bẽ mặt, cảnh tượng này có vẻ thú vị đấy chứ. Cố Linh Y có chút tinh nghịch nghĩ thầm.
Văn Nghệ bưng một chiếc bát sứ nhỏ đi tới, thấy hai ba con như đang chiến tranh lạnh khiến bà buồn cười lắc đầu.
Mỗi lần gặp nhau là mở đầu đều gượng gạo như vậy.
Thật không tưởng tượng được sau này nếu Lộ Mãn thực sự kết hôn với con gái và trở thành con rể nhà họ Cố, chồng bà sẽ tiếp đãi chàng rể quý như thế nào.
Bà đặt bát xuống bàn trà. Để bà là người phá băng vậy.
"Cố Ngạn, mẹ chồng tôi tối qua vô ý làm vỡ một cái bát." Văn Nghệ nói: "Chỉ sứt một miếng nhỏ thôi nhưng vứt đi thì tiếc."
Bà chưa nói hết câu thì Cố Ngạn đã hiểu ý ngay: "Đổi thành chậu hoa nhỏ đúng không? Đưa cho tôi đi, tôi khoét một lỗ thoát khí ở dưới đáy."
Cố Ngạn đứng dậy đi về phía cửa tìm búa và đinh. Lộ Mãn nhớ ra trong phòng tắm hình như có một cái chậu inox nên anh liền đi tới múc đầy nước mang ra.
Khi Cố Ngạn cầm búa trở lại, Lộ Mãn đặt chậu nước xuống đất.
"Hả?"
Cố Ngạn ngẩn người hỏi: "Lộ Mãn, mẹ con cũng quen dùng chậu lọ các thứ để trồng cây à?"
Lộ Mãn lắc đầu: "Chú Cố, để con làm cho."
Cố Ngạn cũng không khách sáo đưa búa cho anh: "Cẩn thận đấy."
Nhúng cả chiếc bát sứ vào chậu nước rồi Lộ Mãn cầm búa đóng đinh, mũi đinh dần dần xuyên thủng đáy bát.
Nếu không phải ở trong nước thì chỉ cần gõ nhát đầu tiên thôi là chiếc bát sứ đã vỡ làm đôi rồi.
Cố Linh Y ngồi xổm bên cạnh Lộ Mãn, hai tay khum lại bên miệng làm loa mà nhỏ giọng lồng tiếng cho Lộ Mãn: "Bốn mươi, bốn mươi, bốn mươi, bốn mươi~~"
Lộ Mãn bật cười, ánh mắt cưng chiều nhìn Cố Linh Y.
Cố Linh Y nhỏ giọng giải thích: "Anh ơi, Gala Mừng Xuân năm ngoái có một tiểu phẩm tên là "Sửa nhà" đó, búa to tám mươi, búa nhỏ bốn mươi."
"Anh biết." Lộ Mãn cười để lộ hàm răng trắng.
Hơn nữa anh còn biết mười mấy năm sau Cố Linh Y cũng luôn thích thú đứng bên cạnh anh lồng tiếng và chơi trò này mỗi khi anh đóng đinh vào tường hay tủ nhà.
Rất tinh nghịch đáng yêu "bốn mươi, bốn mươi".
Mà Cố Ngạn đứng bên cạnh lại nghĩ nhiều. Ông cảm thấy nếu không phải nhà Lộ Mãn cũng có thói quen này thì tám phần là do con gái út Cố Gia Nhi cùng cậu ta tán gẫu lúc rảnh rỗi mà thôi.
Người ba già lại thấy đau lòng một chút.
Đợi Lộ Mãn sửa xong cái bát sứ, Cố Ngạn cũng khách sáo: "Đến nhà chơi rồi còn phiền con giúp đỡ làm việc nữa——nào, ngồi xuống uống chén trà."
Văn Nghệ đang bận rộn ở ban công nhỏ bên cạnh, Cố Ngạn chỉ cần nghiêng đầu là có thể thấy bóng dáng bà.
"Vợ chú thích bày biện mấy thứ hoa cỏ này lắm. Nếu trong nhà thiếu chút màu xanh thì cứ nói với dì Văn, dì ấy có thể bứng cả chục chậu tặng con đó."
Lộ Mãn cười: "Hoa thật thì con không dám chiếm đoạt sở thích của dì, nhưng về các loại hoa trồng trong nhà thì có lẽ đến lúc đó cần phải thỉnh giáo dì nhiều ạ."
"Muốn học từ đầu à?"
"Cũng không hẳn ạ."
Cố Linh Y đưa chén trà cho Cố Ngạn và Lộ Mãn, Lộ Mãn nhận lấy và nhấp một ngụm rồi nói: "Con có một ý tưởng sơ bộ muốn phát triển một cái trò nhỏ trồng hoa trồng rau trên trang web."
Lộ Mãn không nói là trò chơi nhỏ vì bây giờ Cố Ngạn rất phản cảm với từ này, anh định từ từ thay đổi cách nhìn của đồng chí Lão Ngoan Cố.
"Trên mạng?" Liên quan đến lĩnh vực mà Cố Ngạn không quan tâm nên ông càng thêm nghi hoặc: "Có được không? Trồng cây dưới đất còn có thu hoạch chứ trồng cây trên mạng thì được cái gì?"
Lộ Mãn nghĩ thầm rằng được vui vẻ thôi, sau đó anh suy nghĩ một chút rồi giản lược trò chuyện với Cố Ngạn về một vài ý tưởng.
……
Mười lăm phút sau.
Văn Nghệ vốn chỉ định chuyển hai cây cỏ, nhưng thấy một số cây trên ban công chưa được chăm sóc nên bà lại tỉ mỉ cắt tỉa lại một lượt mới thôi.
Bà dùng khăn tay lau mồ hôi rồi quay trở về phòng khách thì lại thấy Cố Ngạn và Lộ Mãn ngồi trên một chiếc ghế sofa. Hai người đều vuốt cằm, dường như đang trao đổi bàn bạc gì đó.
"Linh Y, Linh Y." Văn Nghệ vẫy tay và nhỏ giọng gọi con gái.
"Họ làm sao vậy?" Văn Nghệ khó hiểu. Vừa rồi còn như hai tảng băng, sao bà mới rời đi một khắc mà hai người đã bồi dưỡng ra một chút không khí con rể và ba vợ rồi?
"Bởi vì anh ấy là người có thực tài." Cố Linh Y có chút tự hào nói: "Nói đến chuyện chính sự, ba và anh ấy nói chuyện đáng tin cậy hơn nhiều."
Văn Nghệ dứt khoát cùng Cố Linh Y tựa vào bên cạnh ghế sofa chống đỡ thân mình rồi ăn trái cây và nghe xem họ đang nói chuyện gì.
"Mạng này phát triển nhanh chóng thật."
Cố Ngạn nghiên cứu chiếc điện thoại của mình rồi lại đưa cho Lộ Mãn xem: "Cái này của chú cũng có thể lên mạng à?"
"Được ạ, chú Cố, cái này của chú là mẫu mới nhất. Đây là QQ Mobile, cũng có thể bấm vào."
"Mấy đứa trẻ trong công ty nói chuyện công việc không thích gọi điện nhắn tin nữa, chú thấy chúng dùng QQ rất nhiều."
Cố Ngạn nhìn chằm chằm vào con chim cánh cụt trên màn hình: "Lộ Mãn, có thể đăng ký cho chú một cái không?"
"Đương nhiên được ạ. Chú Cố, chú bấm vào đây, à đúng rồi, chính là chỗ này..."
Văn Nghệ chống má và cười nói: "Đến thêm vài lần vẫn có lợi, trao đổi qua trao đổi lại mới có thể thêm vài phần thấu hiểu lẫn nhau chứ."
"Linh Y, xem ra em gái con sau này có thể bớt lo lắng rồi."
"Ừm..." Cố Linh Y nhỏ giọng, trong lòng thầm nghĩ liên quan gì đến Gia Nhi chứ, anh ấy đâu có muốn hẹn hò với Gia Nhi...
Cố Ngạn chăm chú đăng ký QQ nhưng lại mắc kẹt ở bước đặt tên.
Ông ngẩng đầu nhìn Văn Nghệ: "Bà cũng có QQ đúng không? Tên là gì?"
Văn Nghệ che miệng cười: "Hỏi cái này làm gì?"
"Bà đừng lo, cứ nói cho tôi biết đi."
Văn Nghệ đáp: "Thu Thủy."
"Ừm..." Cố Ngạn vắt óc suy nghĩ một hồi, cuối cùng bí quá hóa liều đành cầu cứu Lộ Mãn: "Lộ Mãn à, có cái tên nào mà nghe phát biết ngay là vợ chồng với dì Văn của con không?"
"Oa."
Cố Linh Y khoa trương che miệng. Cuối cùng cô cũng có cơ hội trêu chọc mẹ mình.
"Mẹ ơi, mẹ nghe đi này."
Cố Linh Y lay lay vai Văn Nghệ với giọng điệu phấn khích: "Ba vậy mà lại xoắn xuýt chuyện đặt tên đôi với mẹ đó!"
"Khụ khụ."
Cố Ngạn bị con gái nói trúng tim đen, mặt già có chút không giữ được. Lộ Mãn đứng gần quan sát thấy mặt ông đúng là đỏ lên một chút.
Lộ Mãn nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Trường Thiên, thế nào ạ?"
"Ráng chiều cùng cánh vạc lẻ bay, nước thu trời thẳm một màu say. Chú Cố, như vậy nickname của chú và dì Văn đều lấy từ cùng một câu thơ cổ."
"Trường Thiên à? Hay, hay quá, nghe thật khí phách." Cố Ngạn cười nói: "Quyết định vậy đi!"
Ánh mắt Văn Nghệ tràn đầy dịu dàng nhưng miệng vẫn không tha cho ông: "Thơ cổ có mấy bài mà cũng không thuộc, còn phải nhờ Lộ Mãn nghĩ hộ tên nữa chứ."
"Dì." Lộ Mãn định nịnh nọt Cố Ngạn vài câu: "Chú Cố học cái mới nhanh lắm, con nghĩ nếu ngày xưa chú đi theo con đường học thuật thì giờ chắc chắn cũng phải là giáo sư nổi tiếng rồi."
Cố Ngạn nghe xong, giờ mới thấy thằng nhóc này cũng có chút vừa mắt đấy chứ?
Ông vui vẻ hớn hở nghịch cái QQ vừa đăng nhập. Hai phút sau ông lại hỏi Lộ Mãn: "Lộ Mãn à, cái này là cái gì mà 'Nhóm chat đồng hương kích thích đêm khuya' đấy? Là chức năng gì vậy?"
"Ấy ấy ấy ấy!"
Lộ Mãn vội vàng ngăn lại: "Chú Cố! Cái này thì chúng ta không cần học đâu ạ!"
[Lạc hà cùng cô vụ tề phi, thu thủy cộng trường thiên nhất sắc. Đây là hai câu thơ trong bài Tựa gác Đằng Vương của Vương Bột thời nhà Đường]