Điện thoại Lộ Mãn reo lên, Cố Linh Y đưa điện thoại cho anh.
“Alo, Ngọc Kỳ?”
Lộ Mãn nhìn đồng hồ thấy cũng không muộn lắm. Còn chưa đến giờ giới nghiêm của ký túc xá Đông Thăng Viên, sao bạn cùng phòng lại gọi cho anh nhỉ?
“Lộ Mãn.” Lưu Ngọc Kỳ có vẻ đang nhịn cười: “Tao hé cửa ra cho mày nghe thử tiếng ở hành lang nè.”
Lộ Mãn vểnh tai nghe một hồi rồi bật cười, lúc này anh liếc thấy Cố Linh Y cũng tò mò ghé lại gần.
Anh dứt khoát bật loa ngoài để phóng to âm thanh từ đầu dây bên kia.
“Lăng Ngạo Thiên! Lăng Ngạo Thiên!! Ký túc xá nào có người tên Lăng Ngạo Thiên vậy!”
“Phụt ha ha ha ha…”
Cố Linh Y khoác tay lên vai Lộ Mãn và cười đến run cả người.
“Anh ơi, anh dùng nickname của Lăng Chi làm cái gì vậy!”
Trong ký túc xá Đông Thăng Viên, Lưu Ngọc Kỳ cùng Ngô Liêu và Trần Uy nghe thấy tiếng cười giòn tan của cô gái bên chỗ Lộ Mãn thì đều rơi vào tâm trạng vô cùng phức tạp.
Lộ Mãn cười hỏi: “Ngọc Kỳ, sao mày lại đoán là tao?”
Trần Uy giật lấy điện thoại: “Lộ Mãn, mày còn phải hỏi à? Từ ngày đầu gặp mặt cộng thêm mấy trò của mày hồi huấn luyện quân sự nữa, ba đứa bọn tao thực ra đã thống nhất một điều.”
“Điều gì?”
“Mày cợt nhả thế chắc chắn không phải người bình thường…”
Ngoài hành lang, thành viên Hội Sinh viên vẫn đang gào thét khản cả giọng.
“Xem bảng đăng ký có số phòng của nó kìa!”
“701-5?”
“Má nó, ký túc xá có đúng sáu tầng.”
“Ha ha ha, anh ơi~”
Cố Linh Y cười lăn lộn đến mức phải vịn vào lưng Lộ Mãn mới không ngã xuống sofa.
Lộ Mãn mỉm cười đưa tay vuốt lại mái tóc dài rối bời vì cười của cô.
“Lăng Ngạo Thiên! Ra đây!”
“Đừng gọi nữa, cái tên kiểu nhân vật chính trong truyện mạng thế này chắc chắn là giả rồi.”
“Lăng Ngạo Thiên!!” Thành viên hội sinh viên gào đến khản cả giọng vẫn không hết giận: “Thằng nào cho phép mày viết lý do về muộn là ‘sinh hoạt tình dục’ hả!!”
Nụ cười của Cố Linh Y lập tức tắt ngấm.
Cô nhanh chóng ngồi thẳng dậy dùng chân đạp vào mông Lộ Mãn, mượn lực đẩy mình ra xa anh một chút.
“Cái đó, Linh Y…” Lộ Mãn ngượng ngùng mở miệng.
“Ra ngoài.” Cố Linh Y mặt đỏ bừng vội vàng túm lấy một chiếc khăn lông ôm trước ngực.
“Tên giò heo, anh chẳng có ý tốt gì cả. Mau đi đi!”
“Không phải, đó chỉ là trò đùa thôi, Linh Y…”
“Đồ dê xồm! Phì! Phì phì phì!”
* * *
Một tuần sau.
Nhân lúc các câu lạc bộ còn chưa tuyển quân nên thời gian của tân sinh viên còn khá thoải mái, Lộ Mãn cùng hai chị em song sinh giả bộ xem nhà rồi cuối cùng thuê thêm ba căn nữa.
Trên danh nghĩa chủ nhà trọ là Vu Tư, học tỷ huấn luyện viên hồi quân sự.
Nhưng thực tế, kể cả căn của Cố Linh Y cũng đều là Lộ Mãn bí mật mua hết.
Lộ Mãn, Lăng Chi và cặp song sinh nhà họ Cố sống ở các tầng khác nhau trong cùng một tòa nhà, mỗi thẻ từ thang máy chỉ có thể lên đến tầng của mình.
Khách đến thăm hoặc muốn sang nhà nhau chơi cần dùng điện thoại khách gọi cho chủ nhà, chủ nhà ấn nút khởi động ở nhà thì người ngoài mới có thể đi thang máy.
Cố Gia Nhi chuyển đến phòng mới lập tức nghiên cứu ba chiếc thẻ thang máy trong tay rồi ngay tại chỗ chia hai chiếc cho Lộ Mãn và Cố Linh Y.
Khiến Cố Linh Y phải lườm anh rất lâu.
Cái tên xấu xa này đã có thẻ thang máy của hai chị em trong tay rồi.
Nhưng anh ta lại giữ khư khư thẻ của mình mà không đưa cho họ.
Lộ Mãn trong lòng vô cùng đắc ý, kế hoạch thành công.
Sau này chỉ cần chú ý động thái của Cố Gia Nhi, đừng chạm mặt cô nàng khi đến tầng của Cố Linh Y là được.
Đêm thứ hai sau khi chuyển nhà, phòng 1201.
Cố Gia Nhi nằm trên chiếc giường đôi của chị gái Cố Linh Y và ôm gối, mắt láo liên nhìn quanh phòng: "Linh Y, chúng ta có thời gian thì đi mua thêm vài con thú nhồi bông đi. Chị xem cái giường này của chị đi, to mà trống trải quá."
"Ừm, được." Cố Linh Y đáp lời hờ hững.
Cố Gia Nhi trở mình đổi sang tư thế nằm sấp, hai tay chống cằm và hai bàn chân lắc lư phía sau.
"Linh Y, em lại muốn uống trà sữa hoa điêu anh ấy mua rồi. Chỉ nếm được một chút vị rượu cũng không thấy chóng mặt."
Cố Linh Y ừ một tiếng: "Chị cũng muốn uống. Nhưng mà anh ấy đã hỏi bạn cùng phòng rồi, quán trà sữa Thiệu Hưng kia vì an toàn thực phẩm nên nhất quyết không gửi hàng."
Cố Gia Nhi ủ rũ cúi đầu rồi hoàn toàn nằm sấp xuống giường.
"Gia Nhi, không còn sớm nữa."
Cố Linh Y đuổi khéo em gái: "Về phòng của em đi."
"Linh Y~ Chị ơi~ Chị cho em cái áo của anh ấy đi mà~" Cố Gia Nhi lăn qua lộn lại trên giường.
Cố Linh Y lặng lẽ nhìn màn biểu diễn của cô em gái song sinh. Cô em gái ngốc này đã quấn lấy cô cả buổi tối, mục đích cuối cùng chỉ là cái áo của Lộ Mãn mà cô đang phơi trên ban công.
"Không cho. Muốn hả, em đi mà xin anh ấy đi."
Cố Linh Y không lộ vẻ gì chắn trước cửa lùa ban công rồi liếc nhìn chiếc áo sơ mi trắng đang phơi, cô sợ em gái ngốc nghếch này sẽ cướp trắng trợn.
"Cố Linh Y, chị thật tuyệt tình."
Cố Gia Nhi thấy làm nũng và ăn vạ đều không có tác dụng liền bò dậy khỏi giường: "Vậy em lên đây, mai gặp."
Hai chị em song sinh vừa mở cửa thì một cơn gió lùa vào.
"Hơi lạnh——"
Cố Gia Nhi xoa xoa ôm ôm chị gái để sưởi ấm: "Linh Y, em giúp chị đóng cửa sổ ở hành lang bên ngoài nhé, buổi tối chị nhớ giữ ấm đấy."
"Ừm, em cũng vậy."
Cố Linh Y cũng ôm chặt em gái một cái: "Sáng mai mặc nhiều vào. Mùa thu ở Hải Khúc lạnh lắm, phải mặc nhiều lớp áo đấy."
Sau khi em gái đi, Cố Linh Y ngồi xuống giường thu dọn quần áo mùa thu.
"Đôi này mỏng quá, mặc vào chắc sẽ lạnh chân mất."
Cố Linh Y kéo kéo đôi tất da chân bán trong suốt rồi bỏ nó vào hộp đựng đồ, tạm thời không mặc được.
"Áo bông này…nếu ở nhà thì phải đợi đến mùa đông mới mặc. Nhưng ở Hải Khúc gió lớn như vậy vẫn nên treo trong tủ để sẵn thôi."
Đang thu dọn thì chuông cửa vang lên hai tiếng.
Cố Linh Y nghiêng đầu. Không cần đoán cũng biết ngoài cô em gái Gia Nhi vừa rời đi thì chỉ có tên dê xồm nào đó thôi.
Cố Linh Y vội giấu đồ lót vào tủ quần áo rồi chạy nhanh ra mở cửa cho Lộ Mãn.
"Chào buổi tối, bạn học Linh Y."
Cố Linh Y hừ một tiếng: "Bạn học Linh Y buổi tối không khỏe."
"Sao vậy?" Lộ Mãn đỡ lấy bờ vai thơm ngát của Cố Linh Y.
Cố Linh Y nhìn tay anh ta. Vừa vào cửa đã động tay động chân, đúng là hết nói nổi.
"Tự nhiên em hơi hối hận vì ở gần anh quá rồi."
"Anh cũng định nói chuyện này đây." Lộ Mãn gật đầu: "Hai người ở bên nhau quả thật cần có ranh giới nhất định, đặc biệt là không gian riêng tư. Dù thân thiết đến đâu cũng nên để cho đối phương một khoảng trời riêng."
Cố Linh Y tưởng Lộ Mãn thất vọng nên vội vàng giải thích: "Anh ơi, em không có ý đó mà..."
"Ý anh là, hay là chúng ta thống nhất một thói quen nhé?" Lộ Mãn đề nghị: "Nếu không có việc gì gấp thì cứ gọi điện thoại hoặc nhắn tin QQ hỏi trước một câu xem có qua được không."
Cố Linh Y nghĩ một lát thấy ý này cũng hay: "Dạ được."
"Vậy em cũng nói với em gái em đi, quy tắc cũng như vậy."
Cố Linh Y gật đầu, rồi sau đó cô dường như đã hiểu ra điều gì nên lại cẩn thận suy xét đề nghị của Lộ Mãn.
"Anh ơi..."
Cố Linh Y liếc nhìn anh với vẻ không hài lòng: "Mục đích thật sự của anh thực ra là cái này đúng không!"
Nói thì hay là giữa hai chúng ta cần có không gian riêng, phải tôn trọng lẫn nhau.
Thực chất là cũng đồng thời hạn chế Gia Nhi để em ấy đừng có chưa báo trước mà chạy vào phòng chị.
Như vậy thì...
Cái tên giò heo này không muốn khi anh ta ở đây với cô bị em gái đột kích bắt gặp chứ gì!
