Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 347: Tốt quá mức rồi chăng?

"Vậy gọi anh qua đây để làm gì?"

Lộ Mãn dựa lưng vào tường gạch men, vừa nói vừa không ngừng liếc nhìn đường cong phía sau lưng Cố Linh Y.

Cô nàng một tay cầm bàn chải một tay giữ hai chân trước của Hàm Hàm, trong tiếng chó rên "ư ử" cầu xin tha thứ ra sức chà xát khiến bọt tung bay.

Hình như không cần anh giúp.

Lộ Mãn nheo mắt, cứ ngắm cô vợ tương lai của mình thêm vài cái rồi tính.

Cố Linh Y chân trần mặc váy rộng thùng thình, thân thể ẩn hiện trong lớp váy. Lúc cô khom lưng, váy bó sát vào người phác họa đường cong eo và hông.

Lộ Mãn thật muốn vác cái ghế đến ngồi ngắm cả buổi sáng mất.

"Gọi anh đến giúp đương nhiên là có lý do rồi."

Cố Linh Y bận túi bụi không thèm quay đầu lại: "Đợi em một chút, em biểu diễn cho anh xem."

Cô lại nặn thêm chút sữa tắm cho thú cưng, đang chuẩn bị xoa lên người Hàm Hàm thì con Husky này đột nhiên run lên giống như người sắp hắt hơi đang nín thở.

Sau đó Hàm Hàm điên cuồng lắc lư thân thể và xoay tròn như chong chóng.

"Rù rù rù rù rù rù..."

Khi chó ta vẩy lông, bọt nước bắn tung tóe như dầu nóng bắn ra từ chảo, nhanh và dày đặc.

Cố Linh Y nhanh tay lẹ mắt lập tức kéo tấm rèm hoạt hình bên cạnh che chắn hoàn hảo đòn tấn công diện rộng bằng nước của chú chó Hàm Hàm.

Cố Linh Y quay đầu: "Anh hiểu rồi chứ?"

Lộ Mãn buồn cười gật đầu: "OK."

Hai người phối hợp ăn ý, Cố Linh Y phụ trách tắm và Lộ Mãn chăm chú quan sát động tĩnh của Hàm Hàm. Chỉ cần con chó này có ý định gây sự, anh sẽ lập tức kéo rèm lên che chắn nước bắn.

Tắm được vài phút, Lộ Mãn cảm thấy không có gì khó khăn bèn tranh thủ thời gian rảnh rỗi vô thức đưa tay xoa lên lưng Cố Linh Y.

Tay vừa đặt lên lưng cô xoa xoa vài cái thì thân thể Cố Linh Y đã cứng đờ, nhưng cô không ngăn cản mà vừa tiếp tục tắm cho chó vừa nghiến răng nghiến lợi nhắc nhở Lộ Mãn: "Xem cửa đóng chưa kìa?"

"Đóng rồi, dì Văn không thấy đâu." Lộ Mãn có chút kinh ngạc. Cô nàng này không còn kháng cự tay giò heo của mình nữa à?

Ừm, Lộ Mãn nghĩ thầm: nói tay mình là giò heo thì không hay lắm, dù sao cũng chỉ là sờ soạng cô vợ tương lai thôi mà, lẽ đương nhiên.

Hơn nữa theo mật mã giữa hai người, tay của mình phải gọi là vuốt mới đúng.

Ngay lúc Lộ Mãn đang nghĩ như vậy thì Cố Linh Y nhỏ giọng: "Anh ơi, vuốt anh chỉ được đặt ở đây thôi, không được động lung tung."

Lộ Mãn mỉm cười: "Tuân lệnh."

...

Mười phút sau, chó ta tắm gần xong. Đôi mắt tròn của Hàm Hàm mất hết thần thái ngơ ngác nhìn lên trần nhà, dường như đang hoài nghi về cuộc đời chó của mình.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng "meo", Lộ Mãn vừa nghe đã biết là "cậu em vợ" Đạo Đạo. Mèo ta không đợi bọn họ trả lời mà tự mình cào cửa, tiếng hơi chói tai khiến Lộ Mãn vội vàng mở cửa.

Bộ ria mép của mèo khoang bò sữa thò vào trước, đầu mèo nghi hoặc xoay đi xoay lại nhìn chằm chằm hai người một chó trong phòng tắm.

"Nhìn gì, xem náo nhiệt à?" Cố Linh Y thấy Đạo Đạo vẻ mặt như không liên quan đến mình bèn vẩy vẩy bọt trên tay.

"Anh ơi, sẵn bắt nó lại tắm luôn đi."

"Meo!" (Đồ đàn bà xấu xa!)

Lộ Mãn có chút sợ: "Thôi đi, nó cào anh thì sao?"

"Nó thân thiết với anh một cách lạ thường nên khi cào chắc sẽ tránh mặt anh thôi." Cố Linh Y cong môi nói đùa.

Cạch... Két...

Ngoài cửa nơi huyền quan vang lên tiếng chìa khóa xoay.

Lộ Mãn khựng lại, trong lòng dâng lên cảm giác chẳng lành.

"Linh Y, Văn Nghệ, tôi về rồi đây!"

Cố Ngạn xách hai túi nilon đen bước vào, mặt tươi rói.

"Mẹ chúng ta nghe nói Gia Nhi không khỏe thì nhất định không cho tôi đưa con bé lên bệnh viện thành phố mà cứ bắt em gái ba đi cùng khám ở bệnh viện huyện. Xem ra mẹ cũng biết con bé chỉ là chuyện bé xé ra to thôi, tôi tiện đường về..."

Lời Cố Ngạn đột ngột dừng lại vì vừa vào nhà ông đã thấy ngay phòng tắm đối diện cửa.

Cô con gái lớn Linh Y ăn mặc mát mẻ, váy lấm tấm vết nước. Điều khiến ông trợn mắt há hốc mồm hơn là bên cạnh còn có một thằng nhóc.

Đôi nam nữ trẻ măng mười bảy mười tám tuổi ở cùng nhau trong phòng tắm?

Thế này có ổn không? Chắc chắn là không ổn rồi!

"Ờ..." Lộ Mãn nuốt nước bọt rồi cố lấy hết can đảm chào: "Chào chú Cố..."

"À, chào..."

Cố Ngạn đáp lời nhưng sắc mặt và giọng điệu không hề có ý "chào" chút nào.

"Chú Cố, con và Linh Y vừa mới cùng nhau tắm..."

"Hả??"

Lộ Mãn vội túm gáy Hàm Hàm rồi lôi xềnh xệch thứ này vào tầm mắt của Cố Ngạn.

"Ờ, tắm cho Hàm Hàm ạ."

Lộ Mãn suýt chút nữa thì lỡ miệng bắt chước Cố Linh Y nói thành "cùng nhau tắm cho chó", nhỡ đâu đồng chí Lão Ngoan Cố nổi cơn tam bành nghe nhầm thành cùng nhau tắm thì vui to...

Từ lúc Cố Ngạn nhìn thấy Hàm Hàm, Lộ Mãn đứng cách xa cả trượng đã cảm nhận được vai Lão Ngoan Cố trùng xuống và thở phào nhẹ nhõm.

Ông dặn dò một câu chú ý nhiệt độ nước rồi xách túi đi về phía bếp, "bịch" một tiếng bỏ thứ gì đó vào bồn rửa rồi sau đó lại quay lên lầu tìm Văn Nghệ và Cố Gia Nhi.

Lộ Mãn bế Đạo Đạo lên rồi đặt mèo lên vai, Cố Linh Y túm gáy Hàm Hàm, cả nhà bốn người trở lại phòng khách.

"Anh không hợp với con chó này."

Lộ Mãn chỉ vào Hàm Hàm: "Lần trước anh bị nó hại rồi."

Món nợ "ba vợ chó" vẫn chưa tính sổ với Hàm Hàm đâu.

"Đồng tính luyến ái." Cố Linh Y nhăn mũi liếc Lộ Mãn một cái.

Cô tò mò bước vào bếp: "Ba lại mua bậy bạ cái gì nữa đây... Ồ, là cá."

Vừa nghe thấy chữ "cá", Đạo Đạo đang nằm trên vai Lộ Mãn lập tức hứng thú. Lộ Mãn khom người xuống, "cậu em vợ" nhanh nhẹn này một bước mèo lao xuống chạy lon ton vào bếp.

Đạo Đạo lại bám vào tủ bếp nhảy lên nhảy xuống muốn trèo lên mép bồn rửa xem.

Cố Linh Y bật cười ấn đầu mèo xuống: "Không phải cho mày ăn đâu nhé, cá to lắm."

Đạo Đạo không quan tâm mà sốt ruột xoay vòng tại chỗ rồi bất cẩn chui đầu mèo vào váy Cố Linh Y.

"Tránh ra... Á!"

Đạo Đạo chui thẳng vào gầm váy Cố Linh Y, có vẻ như không quen với việc xung quanh đột nhiên tối sầm lại nên mèo ta bắt đầu nhảy nhót lung tung.

"Đạo Đạo!"

Váy áo tung bay lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn của cô nàng, trắng đến chói mắt.

Cố Linh Y luống cuống tay chân giữ chặt váy và lùi lại từng bước nhỏ, dùng chân nhẹ nhàng giữ Đạo Đạo lại rồi lôi nó ra khỏi gầm váy.

Mắt Lộ Mãn chớp cũng không chớp.

"Tiếc thật..." Anh lẩm bẩm: "Sao lại là quần đùi thể thao."

Cố Linh Y liếc xéo anh với vẻ mặt bực bội: "Chẳng phải là đề phòng anh hay sao!"

"Đâu có đến mức đó chứ, quân tử cũng phải đề phòng à?"

"Hừ!"

Thấy mèo ta lập công lớn, Lộ Mãn tiến đến bế Đạo Đạo lên và đặt nó bên cạnh bồn rửa.

Đạo Đạo thấy con cá còn to hơn cả nó thì mắt tròn xoe vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.

"Meo, meo meo, meo meo meo meo..."

Cố Linh Y ôm ngực nghi hoặc: "Tự nhiên nó nói nhiều thế..."

Lộ Mãn đảo mắt trêu cô: "Anh hiểu mà, để anh làm phiên dịch cho."

"Đạo Đạo đang nói: meo à, đây là cá à, đây là cá đúng không?"

"Con cá này ăn ở đâu, à không, câu ở đâu thế nhỉ?"

"Mày bảo cá này nhiều xương không tao cũng không biết, tao chưa ăn bao giờ."

"Phụt ha ha ha ha..." Cố Linh Y một tay đặt lên vai Lộ Mãn cười đến không còn sức lực: "Anh ơi, xem ra anh và Đạo Đạo hợp nhau thật đấy."

Còn mèo Đạo Đạo ta thì dồn hết sự chú ý vào con cá.

Nó cẩn thận tiến đến mép nước liếm một ngụm nước cá, kết quả cá quẫy đuôi một cái vừa hất nước vừa vỗ làm Đạo Đạo ngơ ngác.

"Meo~~~~"

Cố Linh Y nép vào cánh tay Lộ Mãn rồi cười híp mắt hỏi Lộ Mãn: "Anh ơi, câu này dịch thế nào?"

Lộ Mãn suy nghĩ một giây rồi nghiêm túc nói: "Chị ơi, em đi ăn cơm bị cơm đánh cho một trận."

"Phụt ha ha ha ha..."

"Hay là trưa nay mọi người ăn cơm thì gắp hai miếng cá cho Đạo Đạo nếm thử đi, xem nó thèm kìa."

"Meo~" (Anh rể nói đúng~)

Trong khi hai người đang cười đùa, Cố Ngạn cố ý chậm bước và lặng lẽ với vẻ mặt phức tạp xuất hiện ngoài cửa bếp.

Cố Ngạn cảm thấy trên đầu mình có một dấu chấm hỏi bằng sắt đang gõ vào đầu.

"Linh Y và thằng nhóc này...có phải là thân thiết hơi quá rồi không?"

Cố Ngạn chìm vào suy tư. Dù con gái lớn của ông đến nay chỉ có Lộ Mãn là bạn khác giới, dù Lộ Mãn là bạn trai của em gái song sinh của cô bé——"cái loại bạn học" kia.

Nhưng hai đứa bây giờ như thế này.

Thậm chí Cố Ngạn có lúc còn có một loại ảo giác, dường như người đang đứng bên cạnh Lộ Mãn là con gái út Gia Nhi, còn cô con gái mà ông vừa đi thăm đang ngủ mới là Cố Linh Y...

Hai đứa trẻ này...có phải là tốt quá mức rồi chăng?