Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 346: Bắn nhiều nước vào nhé

Lúc Lộ Mãn gấp cuốn sổ lại và vươn vai một cái thì vừa hay thấy hai mẹ con đang chụm đầu vào nhau thì thầm to nhỏ.

"Lộ Mãn."

Văn Nghệ vuốt nhẹ mái tóc và cười hỏi: "Linh Y ở trường có thật sự như con bé kể không? Con bé này vừa rồi miêu tả bản thân ở bên ngoài thế nào ấy, dì nghe cứ như là con bé đem chuyện của Gia Nhi gán lên người mình thì phải?"

"Mẹ!" Cố Linh Y khẽ trách.

Lộ Mãn cười nói: "Dì, Linh Y quả thật cởi mở hơn rất nhiều, hơn nữa cũng kết giao được vài người bạn mới."

"Đâu chỉ là vài người." Văn Nghệ nhìn cô con gái bên cạnh: "Nếu theo lời Linh Y nói thì mấy tháng nay con bé quen biết nhiều bạn bè hơn cả mười mấy năm qua cộng lại ấy chứ."

Lộ Mãn cũng liếc mắt nhìn Cố Linh Y với vẻ mặt như đang xem kịch.

Tính cách hướng nội trước kia của cô nàng này anh cũng biết rõ. Bạn khác giới của Cố Linh Y chỉ có mình anh, còn bạn là nữ thì đều là do Cố Gia Nhi chủ động đi làm quen sau đó giới thiệu cho chị gái.

Bảo Cố Linh Y suốt thời Trung học Phổ thông và Đại học chủ động giao tiếp á? Không thể nào đâu.

"Linh Y thật sự hoạt bát hơn trước kia."

Văn Nghệ cũng khẽ thở dài: "Từ nhỏ thì cách giao tiếp của con bé là đợi em gái kết bạn trước, sau đó từ những người bạn này mà chờ đợi những cô gái tính cách hướng ngoại và thân thiện đến 'nhận nuôi' con bé."

Văn Nghệ vuốt mái tóc dài mềm mại của con gái và ánh mắt tràn đầy yêu thương: "Dì còn lo sau khi lên Đại học con bé cũng sẽ ít nói như vậy."

Cố Linh Y có chút không phục mà hơi bĩu môi. Lộ Mãn thấy vậy lắc đầu nói: "Dì, con thấy trước đây không phải Linh Y ít nói——"

Sắc mặt Lộ Mãn nghiêm túc: "Mà là chuyện trưởng thành vốn dĩ đã phức tạp, dần dần giao tiếp xã hội trở thành một thứ 'ngoại ngữ' mà em ấy không quen thuộc nên cũng không dám nói."

Văn Nghệ ngạc nhiên nên bất giác thẳng lưng lên.

Lời của Lộ Mãn, bà suy nghĩ kỹ hai lần cũng thấy rất đúng. Có thể nói ra những lời này đủ thấy Lộ Mãn đối với cô con gái lớn nhà bà cũng có đủ sự thấu hiểu sâu sắc.

"Bây giờ thì tốt rồi, năng lực học tập của Linh Y vốn dĩ không hề kém. Một môn 'ngoại ngữ' cỏn con, chỉ cần chịu học và lại có em gái Gia Nhi làm 'giáo viên' thì đương nhiên không thành vấn đề. Có đúng không, bạn học Linh Y?"

Lộ Mãn nháy mắt với Cố Linh Y.

Cố Linh Y theo bản năng muốn quan sát sắc mặt của mẹ, nhưng cô lại nghĩ mình và anh ấy trước mặt mẹ cũng đâu có hành vi vượt giới hạn gì. Mình phải thả lỏng một chút, nếu không mới là không bình thường.

Cô nàng vung nắm đấm về phía Lộ Mãn bảo anh ngoan ngoãn một chút.

Văn Nghệ trong lòng gật đầu đồng tình. Tuy Lộ Mãn nói có Cố Gia Nhi dạy Cố Linh Y cách thích nghi và giao tiếp với người khác, nhưng trên thực tế Văn Nghệ hiểu rõ 'giáo viên' thực sự của Cố Linh Y là chàng trai trước mắt này.

"Mẹ đi xem Gia Nhi một chút." Văn Nghệ đứng dậy, hai đứa trẻ hòa thuận vui vẻ khiến bà rất yên tâm: "Linh Y, đồ ăn vặt giấu riêng chia cho Lộ Mãn một ít, đừng có keo kiệt không chịu lấy ra nhé."

Văn Nghệ vừa rời đi thì Cố Linh Y liền nhìn Lộ Mãn với ánh mắt vừa cảnh giác vừa ghét bỏ.

"Không cho ăn."

"Ồ." Lộ Mãn bật cười: "Keo kiệt thế cơ à?"

Cố Linh Y lắc đầu khiến tóc cũng lắc lư theo.

"Không phải em keo kiệt mà tại hôm nay anh thể hiện không tốt."

Nói xong không đợi Lộ Mãn cãi lại thì Cố Linh Y đã đứng dậy đi về phía sảnh bên.

"Anh ơi, vừa hay anh ở đây, giúp em một tay đi."

Cố Linh Y nói tiếp: "Lâu lắm rồi em chưa tắm cho Hàm Hàm..."

Lời còn chưa dứt, từ sảnh bên bỗng xông ra một bóng chó nhanh như chớp làm Cố Linh Y giật mình.

Hàm Hàm loạng choạng bước chân, bốn chân mỗi chân chạy một kiểu thoăn thoắt leo lên cầu thang biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Lộ Mãn và Cố Linh Y nhìn nhau.

"Nó bị làm sao thế?" Lộ Mãn buồn cười hỏi.

"Sợ tắm." Cố Linh Y che miệng cười: "Ba tắm cho nó thì nó càng phản kháng. Nghe nói có một lần cả nhà em đều không có nhà, ba và Hàm Hàm suýt đánh nhau. Cuối cùng ba phải trói nó đến bệnh viện thú y rồi đặc biệt trịnh trọng nói với bác sĩ tiêm thuốc mê cho nó, ba phải tắm cho nó mới được, ha ha ha."

Lộ Mãn cạn lời. Cái tính ngoan cố này, quả nhiên không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa mà.

Dự định ban đầu của Cố Linh Y là em gái bị cảm ngủ rồi, cô một mình cũng buồn chán nên chi bằng tranh thủ tắm cho con chó luôn.

Cố Linh Y bước chân nhẹ nhàng lên lầu tìm chó, Lộ Mãn theo sau cô cùng vào một phòng đọc sách.

"Phải tìm Hàm Hàm nhanh lên, không thì nó chạy lung tung chơi trốn tìm, leo lên leo xuống tìm nó mệt lắm."

Cố Linh Y lẩm bẩm. May mà chó Hàm Hàm không làm khó cô lắm, trong chăn ở phòng đọc sách phồng lên một cục to bằng con chó.

Hơn nữa Husky Hàm Hàm trốn cũng không kỹ, nửa cái đuôi lộ ra ngoài chăn.

Lộ Mãn chưa từng thấy con chó nào ngốc nghếch như vậy nên bật cười: "Cái con này, giấu đầu hở đuôi."

Đuôi của Hàm Hàm nhanh chóng vẫy vẫy.

Cố Linh Y hừ một tiếng, giọng điệu vui vẻ cao lên và giả vờ không nhìn thấy nó: "Ôi, Hàm Hàm chạy đi đâu rồi nhỉ, khó tìm quá."

Cái đuôi lộ ra ngoài chăn tốc độ lắc lư đột nhiên tăng nhanh, thậm chí nhanh đến mức thấy cả bóng mờ.

Cố Linh Y bật cười thành tiếng.

"Anh ơi."

Cô vui vẻ vẫy tay với Lộ Mãn: "Giúp em trêu nó thêm vài câu nữa đi~"

Lộ Mãn cũng thuận theo dùng giọng điệu khoa trương: "Ối, con chó này trốn kỹ quá nhỉ? Rốt cuộc ở đâu vậy, làm chúng ta sốt ruột quá."

Đuôi chó lại tăng tốc.

Gần như muốn gãy đến nơi.

"Hàm Hàm vui quá." Cố Linh Y chớp chớp đôi mắt hạnh nhìn chằm chằm vào "kim chỉ tâm trạng" của con chó ngốc nhà mình.

"Anh ơi, nó giống như một cái cánh quạt vậy, phụt ha ha ha..."

Lộ Mãn lặng lẽ nhìn nụ cười rạng rỡ của Cố Linh Y.

Nếu là những người bạn mới quen của Cố Linh Y ở Đại học nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của cô, chắc hẳn sẽ ngạc nhiên đến mức nghi ngờ mình nhìn nhầm mất.

Cố Linh Y trước mặt mọi người là một người trầm lặng dịu dàng, dù là cười cũng chỉ khẽ nhếch mép.

Lộ Mãn nghĩ một chút. Bạn bè luôn cảm thấy Cố Linh Y rất kín đáo và rất dè dặt, dường như chỉ trước mặt Cố Gia Nhi và mình thì Cố Linh Y mới "phụt ha ha ha" cười đến cong cả lưng.

Cô gái dịu dàng lại xinh đẹp như vậy trước mặt anh bộc lộ sự tinh nghịch và năng động mà người ngoài chưa từng thấy, trên mặt anh cũng không giấu được vẻ vui mừng thưởng thức.

Cố Linh Y cười đủ rồi thì vén chăn lên, một tay chuẩn xác túm lấy gáy của Hàm Hàm.

"Đi thôi, đi tắm cho mày nào."

Hai người lại trở về tầng một mở một phòng khách. Bên trong có phòng tắm riêng thấy mấy món đồ vệ sinh cho thú cưng được xếp ngay ngắn, có vẻ bình thường dùng để tắm cho mèo cho chó.

"Anh ơi, anh trông chừng Hàm Hàm một lát, em quay lại ngay."

Cố Linh Y nhanh chóng chạy đi để lại Lộ Mãn ngơ ngác, còn có cả Hàm Hàm cũng ngơ ngác không kém.

Một người một chó mắt to trừng mắt nhỏ.

"Gâu."

Hàm Hàm thăm dò phá vỡ sự im lặng như thể đang chào hỏi.

Lộ Mãn đưa tay xoa đầu chó rồi gãi cằm nó. Hàm Hàm có lẽ thấy quen mặt rồi nên cái đầu không được lanh lợi lắm của nó vẫn còn nhớ, cái thứ giống đồng loại của mình này đã ba lần bảy lượt đến nhà nó rồi.

Còn thường xuyên chui vào phòng hai chị của nó, còn dính dính sát sát với hai chị nó nữa.

Đã được hai chị song sinh công nhận...

Chắc không phải chó xấu đâu.

Hàm Hàm suy nghĩ là như vậy.

Vài phút sau Cố Linh Y đã quay lại, Lộ Mãn ngước mắt lập tức kinh ngạc.

Cô nàng đã thay một chiếc váy liền thân cạp cao rộng rãi, trên nền màu hoa sen nhạt thêu nổi những đóa hải đường nhỏ li ti, tà váy bằng lụa mềm mại bay bổng. Trong thoáng chốc, tay Lộ Mãn đang vuốt ve chó cũng dừng lại.

"Nhìn chằm chằm em làm gì?"

Cố Linh Y theo bản năng kéo kéo vạt váy.

"Sao tự nhiên lại nghĩ đến chuyện thay quần áo vậy."

Lộ Mãn cười trêu chọc một câu: "Con gái làm đẹp vì người mình yêu sao?"

"Đi chết đi."

Cố Linh Y liếc xéo anh một cái rồi đi đến bên cạnh Hàm Hàm cầm lấy bàn chải và vòi hoa sen.

"Vì phải tắm cho Hàm Hàm nên dễ bị bắn nước."

Cố Linh Y vẫy tay với Lộ Mãn bảo anh qua giúp một tay và đồng thời tiếp tục giải thích: "Nên em thay một chiếc váy chưa từng mặc, cái này mua rộng quá không mặc đi đâu được nên tắm xong lại thay đồ khác."

Ánh mắt Lộ Mãn không ngừng đánh giá Cố Linh Y. Nghe cô nhắc nhở thì Lộ Mãn mới phát hiện chiếc váy màu hoa sen này quả thật rộng thùng thình, qua vạt tay áo quá rộng có thể nhìn thấy cả người Cố Linh Y.

Nhưng cô nàng có phòng bị, bên trong mặc áo bra lưng chữ Y màu đen. Nhìn dây áo còn có một đoạn dây vai màu xanh nhạt chứng tỏ áo lót cũng mặc để phòng hớ hênh hai lớp.

Lộ Mãn đành phải hướng ánh mắt cầu cứu về phía con Husky.

"Hàm Hàm." Lộ Mãn gọi nó một tiếng.

"Gâu?"

"Lát nữa bắn nhiều nước vào nhé."

"Gâu!"

"Anh!!"

Cùng với tiếng thẹn thùng của Cố Linh Y ập đến còn có cả những cú đấm nhẹ nhàng như bông của cô.

[Không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa là thành ngữ Trung Quốc chỉ sự sắp đặt của số phận. Hai người dường như "được định sẵn" để gặp nhau và trở thành người một nhà]