Văn Nghệ lên lầu thăm Cố Gia Nhi. Thêm một chút cocktail vào thạch trà đen quả nhiên có hiệu quả, Cố Gia Nhi lúc này đã giãn mày ngủ say rồi.
Bà ở trong phòng con gái út một lúc và kéo lại góc chăn. Gương mặt ngủ ngon lành của con gái út thu hút bà đứng lặng lẽ ngắm thêm vài phút.
Xuống lầu, Văn Nghệ vịn tay vào lan can cầu thang, thấy Cố Linh Y và Lộ Mãn trong phòng khách đang tựa vào nhau xem điện thoại trông hệt như hai con mèo con nhà mình thì chăm chú cúi đầu.
"Mọi người trong nhóm đều gửi lời chúc Trung Thu rồi."
Cố Linh Y liên tục ấn nút xuống: "Anh ơi, chúng ta viết lời chúc gì đây?"
Cô chợt cảnh giác và cẩn thận nhìn Lộ Mãn: "Không được viết mấy câu kiểu đã đến nhà Cố Linh...đã đến nhà Cố Gia Nhi nữa đâu đấy!"
"Anh còn chưa nói gì mà." Lộ Mãn cười. Cô vợ nhà mình càng ngày càng hiểu mình rồi, tốt lắm.
Trong lúc nói chuyện, Vương Học Ái gửi cho Cố Linh Y một tấm ảnh chụp chung. Sửu Thần, Lý Triều Huy, Dương Trạch Khải, Nghê Hiểu Vũ, Lưu Khải Thừa, Cúc Tiểu Ngọc và một đám bạn bè đang tụ tập ăn uống ở trường.
Để đáp ứng nhu cầu chụp ảnh thẻ ngày càng tăng cao, đáng lẽ họ phải về nhà nghỉ lễ nhưng sau khi tính toán số lượng vật tư cần chuẩn bị và lợi nhuận mà sinh viên trở lại trường mang lại, họ đã quyết định ở lại trường và dùng vài ngày nghỉ để kiếm thêm tiền. Đối với những sinh viên Đại học như họ, sức hấp dẫn này là vô cùng lớn.
Cố Linh Y cầm điện thoại và liếc nhìn Lộ Mãn bên cạnh rồi bất giác dựa sát vào anh hơn.
Sau đó cô mới hít một hơi và chủ động gọi điện cho Vương Học Ái.
"Chị Tiểu Ái, Trung Thu vui vẻ!"
Văn Nghệ nhìn con gái lớn ôm điện thoại trò chuyện rôm rả với những người bạn mới quen ở trường Đại học, bà hơi ngạc nhiên mở to mắt.
"Thật không dễ dàng gì." Văn Nghệ trong lòng vừa xúc động vừa vui mừng: "Linh Y trước đây nhút nhát như vậy, không dám một mình tiếp xúc với bạn mới. Bây giờ hoạt bát hơn nhiều rồi, có chút giống Gia Nhi."
Nói chuyện được vài phút, Vương Học Ái đề nghị buổi tối dùng máy tính mở video nói chuyện tiếp rồi sau đó tiện miệng hỏi tình hình của Lộ Mãn.
Cố Linh Y ngượng ngùng: "Anh ấy, anh ấy đang ở bên cạnh em..."
"Ồ!"
"Ồ ồ~~"
Đầu dây bên kia, tiếng hò hét của mọi người rất lớn.
"Lộ sư ca, anh được đấy. Mỗi lần nghỉ lễ về nhà là anh đều ở nhà Gia Nhi học muội."
"Khụ khụ, Trạch Khải..." Lộ Mãn ra hiệu cho cậu bạn đối diện nhỏ tiếng thôi. Mẹ vợ tương lai đang nhìn kìa, ảnh hưởng không tốt...
"Linh Y, Lộ Mãn."
Vương Học Ái biết Lộ Mãn cũng ở đó nên liền nghiêm giọng nói: "Sau kỳ nghỉ chúng ta có thể cần chuẩn bị nhiều hơn."
"Hả?"
"Cúc Tiểu Ngọc và Lưu Khải Thừa hôm trước ở trong tòa nhà giảng đường đã gặp thầy Chủng."
Vương Học Ái nhắc nhở, giọng nói ẩn chứa sự lo lắng.
"Họ nghe được thầy Chủng đang gọi điện thoại, việc kinh doanh chụp ảnh thẻ của bốn tiệm ảnh bị chúng ta ảnh hưởng rất lớn. Giá cả như nhau nhưng hầu như không ai đến đó chụp ảnh, ngoại trừ một số lớp bị cố vấn bắt buộc."
"Hình như bốn ông chủ đó muốn giảm giá, giảm giá ảnh thẻ xuống 20 tệ thậm chí 15 tệ. Như vậy chúng ta chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng."
"Ra là vậy, chúng ta về rồi cùng nhau bàn bạc thêm đi, đúng là nên chuẩn bị trước vài đối sách. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, đáng lẽ họ nên giảm giá từ lâu rồi mới phải."
Lộ Mãn xoa cằm suy nghĩ vài giây, sau đó an ủi Vương Học Ái mấy câu rồi kết thúc cuộc gọi.
Hiện tại, tâm trí của anh chủ yếu dồn vào Tam Quốc Sát của A Khải. Việc bán thẻ bài đã mở ra cục diện giao hàng trên toàn quốc, đặc biệt là ở các thành phố phía Nam như Hỗ Thị đã tạo nên một làn sóng cuồng nhiệt.
Sau một kỳ nghỉ hè bận rộn chạy các gian hàng triển lãm và mở rộng kênh phân phối, hiệu quả đã bắt đầu thấy rõ vào khoảng dịp Quốc Khánh này. Có thể nói giai đoạn thương mại hóa ban đầu của "Tam Quốc Sát" đã đi vào quỹ đạo, Lộ Mãn đã có thể tạm thời tận hưởng niềm vui nằm không đếm tiền.
Anh ít khi để tâm đến mảng chụp ảnh thẻ ở khu Đại học nữa, dù sao thì tổng lợi nhuận dự kiến cũng chỉ vài chục vạn tệ.
Trong khi đó Tam Quốc Sát là một dự án lớn với lợi nhuận gộp hàng chục triệu tệ ngay trong năm đầu tiên.
"Về rồi có thể bàn giao lại việc chụp ảnh thẻ cho Triều Huy học trưởng và chị Tiểu Ái."
Lộ Mãn thầm tính toán: "Trọng tâm tiếp theo nên đặt vào việc tự xây dựng xưởng in thẻ bài Tam Quốc Sát và bắt tay vào chuẩn bị cho việc điện tử hóa."
Đang suy nghĩ, Lộ Mãn bỗng thấy trên bàn trà trước mặt xuất hiện một quyển sổ và một cây bút.
Là một đôi tay trắng trẻo lặng lẽ đẩy giấy bút đến.
Lộ Mãn ngẩng đầu thì bắt gặp đôi mắt hạnh long lanh của Cố Linh Y.
"Thấy anh đang suy nghĩ."
Cố Linh Y ngón tay chỉ vào bìa sổ: "Em cảm thấy anh sẽ cần đến nó."
"Cảm ơn Linh Y." Lộ Mãn cười. Cô gái đáng yêu và hiểu chuyện như vậy, bỗng nhiên anh rất muốn ôm cô vào lòng.
Nhân lúc Lộ Mãn tiện tay cầm bút vạch ra sơ đồ tư duy và chú thích trên giấy để ghi lại vài ý tưởng chợt lóe lên, Cố Linh Y nhẹ nhàng đứng dậy chạy đến ngồi cạnh mẹ để tránh làm gián đoạn mạch suy nghĩ của Lộ Mãn.
"Mẹ ơi, mẹ xem này."
Cố Linh Y khoe công đưa đoạn tin nhắn trong điện thoại cho Văn Nghệ xem.
Văn Nghệ cũng chăm chú nhìn. Thấy mười mấy tin nhắn chúc mừng Trung Thu và vài tin nhắn các bạn nữ chia sẻ những chuyện thú vị trong cuộc sống cùng hình ảnh cho Cố Linh Y.
Văn Nghệ hiểu đây là Cố Linh Y muốn bà yên tâm, muốn chứng minh rằng cô con gái lớn của bà không còn là cô bé nhát gan ngày xưa bưng bát chạy vào phòng ăn cơm nữa rồi.
"Có cảm ơn người ta đàng hoàng chưa?"
Văn Nghệ khẽ hất cằm, ý chỉ về phía Lộ Mãn.
Sau tai Cố Linh Y thoáng qua một chút ửng đỏ.
"Cảm ơn anh ta á?" Cố Linh Y thầm nghĩ: "Đã để anh ta nắm tay rồi, còn chủ động để anh ta ôm nữa, còn phải cảm ơn anh thế nào nữa đây…"
Trong nhóm QQ lúc này đang thảo luận sôi nổi. Mọi người đều khoe những kiểu bánh trung thu khác nhau, mấy người có người yêu còn chụp ảnh quà tặng ngày lễ mà nửa kia tặng giống như ném vài khúc xương vào đống chó mà ném trúng đầu những con FA trong nhóm.
"Hóa ra Cúc Tiểu Ngọc học tỷ có bạn trai rồi, còn quen nhau khá lâu nữa chứ."
Cố Linh Y phóng to bức ảnh quà tặng mà Cúc Tiểu Ngọc gửi trong nhóm, là một đôi bông tai đá quý tinh xảo.
Văn Nghệ hờ hững liếc nhìn bức ảnh. Cô sinh viên trong ảnh một tay giơ chữ V một tay cầm chiếc khuyên tai so lên vành tai, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên khuôn mặt thanh thuần của Cúc Tiểu Ngọc.
"Linh Y, đợi đã."
Văn Nghệ đột nhiên lên tiếng: "Con phóng to bức ảnh này thêm chút nữa."
Cố Linh Y nghi hoặc nhưng vẫn làm theo. Văn Nghệ nhìn chằm chằm vào chiếc khuyên tai và vành tai của Cúc Tiểu Ngọc mấy giây.
Sau đó Văn Nghệ chậm rãi hỏi: "Linh Y, cô bé là bạn của con à?"
"Vâng mẹ ạ. Cúc học tỷ cũng là một thành viên trong nhóm khởi nghiệp của anh ấy ạ."
Cố Linh Y đáp.
Cô và em gái Gia Nhi cùng đi tìm Lộ Mãn không ít lần. Qua lại nhiều cũng quen biết các thành viên trong nhóm của Lộ Mãn. Hơn nữa Cúc Tiểu Ngọc gia nhập khi Lộ Mãn phục chế ảnh cũ đen trắng, có đoạn thời gian cùng nhau trải qua đó làm cơ duyên nên sau này họ càng trở nên thân thiết hơn.
"Cô bé này, chiếc khuyên tai trên tay là bạn trai quen lâu tặng hả?" Văn Nghệ lại xác nhận một lần.
"Dạ vâng ạ." Cố Linh Y gật đầu.
Giọng Văn Nghệ có vẻ rất khó hiểu: "Cô bé còn không bấm lỗ tai thì bạn trai cô bé sao lại nghĩ đến chuyện tặng khuyên tai nhỉ?"
"Dạ?" Cố Linh Y ngẩn người, có chút hiểu ra: "Có lẽ, có lẽ giữa họ có kỷ niệm đặc biệt gì đó, muốn thử phong cách ăn mặc mới...chăng?"
Sắc mặt Cố Linh Y có chút do dự. Nếu không phải như vậy thì món quà của bạn trai có hơi không hợp lý.
"Sau khi về trường, nếu có cơ hội có thể hỏi bóng gió học tỷ."
Cố Linh Y thầm nghĩ trong lòng.
Mà Văn Nghệ dường như nhìn thấu tâm tư của Cố Linh Y nên mỉm cười nhắc nhở: "Đừng quá trực tiếp."
"Dạ vâng, con sẽ chú ý mẹ ạ."
Cố Linh Y ngẩng đầu, cô chỉ là hướng nội chứ đâu phải ngốc nghếch: "Con chắc chắn sẽ không hỏi trực tiếp đâu ạ. Cùng lắm là tìm học tỷ nói khuyên tai của chị ấy đẹp quá, con muốn hỏi mua ở đâu được loại giống vậy rồi giả vờ vô tình nói chuyện về chuyện bạn trai tặng quà cho chị ấy."
