Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 343: Một nụ hôn lên trán

Trên trán Cố Gia Nhi dán một miếng hạ sốt, chóp mũi khẽ phập phồng thở khò khè. Vì bệnh mà người cô yếu ớt trông có vẻ rụt rè đáng thương.

Lộ Mãn nhìn cô lại nhớ đến chị gái cô là Cố Linh Y mười mấy năm sau lúc ốm trông cũng y hệt thế này.

"Muốn ăn gì không?"

Cô vợ Linh Y cũng vậy. Mỗi khi không khỏe thì ngoài việc rên hừ hừ và cuộn tròn trong chăn, cô nàng luôn tranh thủ đòi ăn đồ ngọt hoặc trà sữa.

Cô nàng mỹ miều gọi đó là "đường là liều thuốc giảm đau tốt nhất cho em".

Ngoài việc béo lên thì chẳng có tác dụng phụ nào cả. Mà chị gái cô thì miễn nhiễm luôn cả tác dụng phụ duy nhất đó.

Cố Gia Nhi suy nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng nói: "Lẩu ạ."

Lộ Mãn: ...

"Bệnh tình của em không có gì nghiêm trọng chứ?"

Lộ Mãn buồn cười nói: "Thèm ăn ghê nhỉ, còn nghĩ đến chuyện ăn lẩu nữa."

"Không phải đâu ạ." Cố Gia Nhi bĩu môi lắc đầu nói: "Buổi trưa anh dẫn Tiểu Sương đến nhà mình ăn lẩu nhé. Em không ăn đâu. Em không cảm thấy có vị gì cả, cũng không có cảm giác thèm ăn."

"Hôm qua chẳng phải vừa ăn rồi sao?"

"Nhưng Tiểu Sương vẫn muốn ăn mà."

Ánh mắt Cố Gia Nhi không rời khỏi khuôn mặt Lộ Mãn.

"Tối qua em ấy còn than thở với chúng em. Trước đây ở nhà anh mỗi khi ăn lẩu anh luôn chuẩn bị một nồi rau xanh to đùng, thịt thì toàn thịt heo thái miếng to chứ không có thịt bò và thịt cừu nhúng khiến Tiểu Sương chẳng còn mong chờ gì vào món lẩu ở nhà nữa."

Cố Gia Nhi nghĩ ngợi một chút rồi lại bổ sung: "Hình như nhà mình không có chuẩn bị Sprite bạc hà lạnh thì phải. Anh và em gái anh đều thích vị này mà. Đợi em khỏi bệnh, bọn mình đi siêu thị mua nhiều một chút nhé, khụ khụ..."

Lộ Mãn thấy cô nàng sốt đến đầu óc mơ màng nhưng vẫn không quên nghĩ cho anh và em gái anh, khóe miệng anh giật giật nhất thời không biết nên nói gì.

"Em cứ yên tâm nghỉ ngơi đi, những chuyện khác không cần lo đâu."

Lộ Mãn nghịch nghịch mấy miếng hạ sốt trong hộp trên tủ đầu giường: "Ngoan ngoãn ngủ một giấc, tỉnh dậy là khỏe ngay thôi."

"Em ngủ không được."

Ánh mắt Cố Gia Nhi đầy tủi thân dán chặt vào Lộ Mãn.

"Anh ơi, đầu em đau lắm, nhắm mắt lại là trong đầu toàn những thứ lộn xộn. Giống như đang mơ nhưng lại không ngủ được, đau mãi, đau mãi, nên em không nhắm mắt được."

Cố Gia Nhi bị cái trạng thái vừa buồn ngủ vừa không ngủ được này làm hao tổn rất nhiều sức lực, đến cả giọng nói cũng trở nên ỉu xìu.

Lộ Mãn giúp cô vuốt lại mấy nếp nhăn trên chăn, trong đầu tìm kiếm xem có cách nào giúp cô dễ chịu hơn không.

"Anh ơi~" Cố Gia Nhi khẽ nghiêng người về phía anh: "Anh có thể ở bên cạnh em một lát thôi được không?"

Câu tiếp theo Cố Gia Nhi ngại không dám nói ra.

Cô cảm thấy có Lộ Mãn ở bên cạnh thì có lẽ cô sẽ ngủ được.

Lộ Mãn "ừ" một tiếng.

"Nếu lát nữa em vẫn không ngủ được." Cố Gia Nhi lại bổ sung một câu: "Vậy thì anh đừng để ý đến em nữa nhé, trên tầng ba nhà em có máy chơi game đấy."

Lộ Mãn thở dài.

Đây vẫn là cô nàng tiểu thư Cố Gia Nhi đỏng đảnh trong ấn tượng của anh sao?

Anh đứng dậy: "Gia Nhi, em đợi anh một lát. Anh nghĩ ra một món có thể giúp em dễ chịu hơn đấy."

"Ừm." Cố Gia Nhi gật đầu. Chỉ cần anh quan tâm như vậy là đủ rồi.

Lộ Mãn khẽ đóng cửa phòng, chào hỏi Văn Nghệ và Cố Linh Y rồi tìm chút nguyên liệu trong tủ lạnh và loay hoay trong bếp một hồi.

Một lát sau, Lộ Mãn bưng một khay thức ăn trở lại phòng Cố Gia Nhi.

Cố Gia Nhi vẫn trằn trọc không ngủ được, đôi mày xinh xắn nhíu lại. Cô ngơ ngác nhìn ván giường tầng trên với vẻ mặt bất lực.

Thấy Lộ Mãn vào thì ánh mắt Cố Gia Nhi liếc qua món tráng miệng anh đang bưng, đôi mắt hơi sáng lên: "Pudding?"

Lộ Mãn rút gối của cô lên cao một chút để cô dễ dàng ngồi thẳng dậy tựa vào.

"Anh thêm chút đường, chắc em cũng ăn được."

Cố Gia Nhi chớp chớp đôi mắt hạnh mong chờ nhìn Lộ Mãn: "Anh ơi, em không có sức, tay không nhấc lên được~"

"Ờ..."

Lộ Mãn hơi do dự. Đây là em vợ muốn anh đút ăn sao?

Phải làm sao đây? Có nên xin phép Linh Y trước không?

Đúng lúc này điện thoại Lộ Mãn rung lên.

Anh lấy ra xem thì là tin nhắn của Cố Linh Y.

【Linh Y】:Bảo anh đút thì anh cứ đút đi! (hừ một tiếng)

Lộ Mãn quay đầu nhìn về phía cửa phòng.

Cánh cửa hé ra một khe nhỏ, Cố Linh Y căng thẳng với vẻ mặt cảnh giác, tay nắm chặt điện thoại và đang lén nhìn họ từ bên ngoài.

Dưới chân Cố Linh Y còn có một con chó.

Hàm Hàm cũng ra dáng lắm, trợn tròn đôi mắt bé như hạt đậu mà chăm chú theo dõi diễn biến trong phòng.

Lộ Mãn nhún vai và cầm lấy thìa múc một thìa pudding rồi đưa đến bên môi Cố Gia Nhi.

Cố Gia Nhi tươi cười rạng rỡ há miệng "a" một tiếng.

"Ngọt không?"

"Ừm, ngọt lắm."

Cố Gia Nhi cười híp mắt, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.

Thực ra vị giác của cô hơi kém nên không nếm được nhiều vị ngọt.

Nhưng cô vẫn cảm thấy ngọt ngào.

Sau khi đút pudding xong, Lộ Mãn lại bưng một bát nhỏ xinh khác lên.

"Anh ơi, đây là gì vậy?"

"Thạch trà đen."

Lộ Mãn đưa một thìa: "Ăn thử một miếng xem."

Cố Gia Nhi vui vẻ nếm thử, đôi mắt hạnh hơi mở to: "Mát lạnh, nếm được một chút vị ngọt rồi."

"Trong đó có thêm một chút cocktail."

Lộ Mãn cười nói: "Tuy em đang ốm và hơn nữa tuổi còn chưa đủ, theo lý thuyết không nên cho em ăn cái này."

Nhưng tửu lượng của Cố Gia Nhi giống hệt chị gái mình, điểm này Lộ Mãn đã kiểm chứng không biết bao nhiêu lần trước khi trùng sinh rồi. Cặp song sinh nhà họ Cố chưa cần luyện tập gì mà chỉ cần chạm một chút là say, say rồi cũng không có phản ứng gì khác mà chỉ dễ buồn ngủ thôi.

"Nhưng chỉ thêm một chút thôi, có lẽ có thể làm dịu bớt sự khó chịu."

"Ừm, vậy em không ăn nhiều." Cố Gia Nhi bây giờ đặc biệt ngoan ngoãn: "Chỉ ăn một nửa thôi, được không?"

Lộ Mãn đút xong thì đặt bát nhỏ trở lại khay: "Gia Nhi, anh ra ngoài trước, lát nữa lại vào thăm em. Nếu em vẫn không ngủ được thì anh và Linh Y sẽ ở đây với em."

Cố Gia Nhi đột nhiên vươn bàn tay nắm lấy ngón út của Lộ Mãn.

"Anh ơi~"

Mặt Cố Gia Nhi ửng hồng, một nửa là do bệnh và một nửa là do xấu hổ.

Cô chỉ vào má mình: "Có thể, ờm...hôn một cái không ạ?"

Lộ Mãn nheo mắt nghiêng đầu.

Hồi Trung học Phổ thông yêu đương, hôn một cái thôi cũng còn đẩy qua đẩy lại.

Tình hình hiện tại là sao đây… Anh muốn hôn chị gái song sinh nhưng đến giờ cô vẫn không cho hôn, chia tay với em gái rồi thì em gái lại cho hôn?

Chuyện quái gì vậy…

Vẻ mặt Cố Gia Nhi lộ rõ vẻ thất vọng. Cô bĩu môi rồi thầm nghĩ thôi thì lùi một bước vậy, lùi một bước cũng được.

"Vậy ở trán nhé?"

Cố Gia Nhi chớp mắt nhìn Lộ Mãn: "Hôn trán thì được chứ, thanh mai trúc mã là anh em mà…"

Lộ Mãn nhìn chằm chằm Cố Gia Nhi mấy giây rồi quay đầu nhìn ra khe cửa.

Cố Linh Y và Hàm Hàm đều biến mất.

Nhưng Lộ Mãn dám cá là cô nàng song sinh và con cún kia chắc chắn đang trốn ngoài cửa rình mò.

Thế là anh nói với Cố Gia Nhi: "Chị em đang đứng ngoài cửa nhìn đấy."

"Anh ơi, không cần để ý Linh Y đâu."

Lộ Mãn cạn lời. Không để ý sao được?

Thái độ của Cố Gia Nhi rất kiên quyết, cứ như thể anh không hôn thì đừng hòng bước chân ra khỏi đây vậy.

Cô nắm lấy tay Lộ Mãn, anh chỉ cảm thấy lòng bàn tay cô lạnh toát.

Vài giây sau Lộ Mãn nói: "Gia Nhi, em nhắm mắt lại đi."

Cố Gia Nhi nở nụ cười mừng thầm và ngoan ngoãn làm theo.

Rồi cô cảm thấy tay Lộ Mãn chống lên giường, người anh ta tiến lại gần mình.

Sau đó trán cô bị chạm vào một cái.

Nhưng mà…

Cố Gia Nhi mở mắt ra rồi sờ lên trán mình.

Có một miếng dán hạ sốt.

Cố Gia Nhi: …

Đúng là sốt đến lú lẫn rồi, quên béng mất chuyện này.

Cô vội vàng xé miếng dán hạ sốt ra khiến Lộ Mãn cũng cuống lên: "Em làm gì đấy?"

"Chưa hôn!"

Cố Gia Nhi dùng hết sức giở trò ăn vạ: "Vừa nãy không tính! Làm lại!"

"Gia Nhi em có nói lý không vậy? Em nói xem anh làm theo lời em chưa?"

"Chưa!"

Cố Gia Nhi bĩu môi đến mức có thể treo cả bình dầu.

"Chính là chưa!"