"Anh ơi, Tiểu Sương nữa! Em tiễn hai người!"
Nhà Lộ Mãn không nán lại quá muộn. Lộ Vệ Hoa và Cố Ngạn uống hết mấy lon bia, sau một hồi hồi tưởng chuyện xưa cộng thêm nói phét liền bị hai nữ chủ nhân Liễu Tĩnh và Văn Nghệ dùng ánh mắt cưỡng chế ngắt lời.
Cố Gia Nhi muốn đi cùng Lộ Mãn đến tận cửa nhà anh nên bỏ lại một câu rồi vội vàng xỏ giày và chạy ra ngoài.
"Gia Nhi! Con mặc thêm áo vào! Coi chừng cảm lạnh!"
Văn Nghệ gọi với theo nhưng con gái út chạy nhanh như thỏ hoang đã sớm biến mất dạng.
"Con bé này..."
Văn Nghệ không ngừng lắc đầu. Cố Gia Nhi ở nhà mặc phong phanh, vừa rồi chỉ khoác thêm một chiếc áo đã chạy ra ngoài rồi.
Con gái lớn rồi không giữ được, nhưng Văn Nghệ nghĩ ngợi một chút thấy Cố Gia Nhi trước đây đâu có như vậy.
Từ khi nào mà cái khuỷu tay cứ ra sức bẻ ra ngoài thế này?
Quay trở lại phòng khách dọn dẹp tàn dư hoa quả, mợ Đoàn Lộ cũng đứng dậy giúp đỡ.
"Cố Ngạn." Bà hai bưng chén trà hứng thú hỏi: "Trước giờ chưa từng cho thằng nhóc nào bên ngoài đến nhà đúng không? Bây giờ phá lệ thế này có phải nên cân nhắc chuyện tiếp theo rồi không?"
Cố Ngạn trong lòng hừ một tiếng và thầm nghĩ chẳng lẽ là ông muốn phá lệ chắc? Là con gái út hết lôi kéo lại năn nỉ, cộng thêm bà vợ không biết lo cứ đẩy thuyền mới đem cái thằng nhóc kia về nhà ăn cơm.
Còn cho ở lại qua đêm.
Còn chuốc ông say mèm...
Cố Ngạn nghĩ đến lại thấy gan âm ỉ đau.
"Dì út ơi, còn sớm lắm ạ." Cố Ngạn ngoài miệng không thừa nhận.
"Sớm thì sớm thật nhưng có thể tính trước mà."
Bà hai tò mò liếc nhìn ông: "Thằng nhóc này chẳng phải rất giỏi sao? Nghe tối nay mọi người nói chuyện nó ở trường đã kiếm được không ít tiền mua cho ba mẹ một căn biệt thự lớn, cái đầu này và cái lòng hiếu thảo này đều hiếm có đấy."
Bà cũng thuận thế nói đỡ: "Cố Ngạn, nó có chút bản lĩnh của con năm xưa đấy."
Cố Ngạn ngẩn người. Thằng nhóc kia á? Giống ông á?
Cố Ngạn càng không muốn nghe những lời này, nhưng không thể biểu hiện ra ngoài nên ông gượng cười nói: "Mẹ, dì út, chúng con đều là vì tốt cho Gia Nhi thôi. Kiếm được bao nhiêu tiền không quan trọng, bây giờ kiếm được tiền nhưng sau này chưa chắc đã giữ được. Con thấy phải nhìn xa trông rộng, phải xem phẩm hạnh thật sự."
Cố Ngạn uống một ngụm trà rồi tiếp tục nói: "Con làm kinh doanh biết trong đó không dễ dàng. Chúng ta cứ liệu cơm gắp mắm thôi. Thằng nhóc nếu có chí tiến thủ, tốt nghiệp Đại học thi được thạc sĩ tiến sĩ rồi ở huyện nhà làm một cán bộ gần nhà giống như Gia Viễn thì..."
"Chú mày thôi đi."
Văn Gia Viễn nhả ra một ngụm hơi rượu rồi nói năng có chút lớn tiếng: "Cố Ngạn, anh làm ở cơ quan anh biết trong đó chán ngắt. Người ta còn trẻ có nhiệt huyết lại có bản lĩnh, nói không chừng mười năm sau chính là Cố Ngạn thứ hai đấy. Chú chọn con rể hà tất cứ phải chết dí với tiêu chuẩn lối mòn..."
"Anh vợ của em ơi, anh mới là người đang ở trong phúc mà không biết hưởng. Anh biết em ghen tị với anh làm ở cơ quan nhà nước đến mức nào không..."
"Vậy hai ta đổi chỗ, đổi vị trí! Chú ở nhà cấp bốn của anh và đi làm cái ca của anh, anh ở biệt thự của chú làm ông chủ lớn."
"Được thôi, em bằng lòng đấy. Ở huyện mình bao nhiêu người muốn nịnh bợ anh và cầu anh giúp đỡ còn không tìm được đường..."
Văn Nghệ và Đoàn Lộ ở bên cạnh nghe mà dở khóc dở cười.
"Hai người đó uống có bao nhiêu đâu mà đã say rồi? Tửu lượng kém đi à?" Đoàn Lộ nhìn Văn Nghệ.
Văn Nghệ lắc đầu bất đắc dĩ nói: "Đúng là đứng núi này trông núi nọ. Người trong thành thì muốn ra mà người ngoài thành lại muốn vào."
*Bịch*
Cố Gia Nhi đẩy cửa bước vào, hai tay xoa xoa bắp tay.
"Lạnh hả?"
Văn Nghệ bực mình vội vàng chạy tới lấy chiếc áo khoác dày của mình từ chỗ huyền quan khoác lên cho Cố Gia Nhi.
Bà sờ tay Cố Gia Nhi thấy lạnh buốt.
"Con bé này, ngốc nghếch quá."
Cố Gia Nhi run cầm cập vì lạnh nhưng vẫn bướng bỉnh: "Mẹ ơi, con không lạnh mà..."
Hai mẹ con ngồi lại xuống sofa, Cố Linh Y liếc em gái một cái rồi ôm em vào lòng cho ấm.
Cố Gia Nhi tựa vào ngực chị gái Linh Y nghe ngóng một lúc, thấy cậu và ba đang nói chuyện về Lộ Mãn nên cô bĩu môi: "Ba ơi, anh ấy có ý tưởng riêng của mình mà còn thành công nữa, sao ba cứ phải gây khó dễ cho anh ấy vậy?"
Cố Ngạn trợn mắt, giọng nói với con gái út dịu lại nhưng vẫn kiên quyết: "Gia Nhi, con lớn thêm chút nữa, đến lúc thực sự tính chuyện cưới xin sẽ hiểu cho ba thôi. Làm ăn buôn bán không ổn định, thành tích không phải là vĩnh viễn. Ba thà để con tìm một người làm ở cơ quan nhà nước trong huyện trong thành phố, vừa lo được cho gia đình lại không lo lắng về tương lai và yên ổn cả đời. Còn những điều kiện vật chất khác cứ để ba lo..."
"Gia Nhi, con có nghe ba nói không đấy?"
"Có ạ!"
"Gia Nhi, con đừng không tin." Cố Ngạn nghiêm mặt: "Trời còn có lúc nắng lúc mưa, người còn có lúc tính toán không chu toàn. Cứ nói như Lộ Mãn đi, thằng nhóc cũng từng nhắc qua vài câu rằng nó còn muốn phát triển thêm cái vụ thẻ bài gì đó của nó, lúc này nên giữ lại chút vốn liếng chứ không nên vội vàng tiêu xài hoang phí. Nó mua biệt thự như vậy oai phong thì có oai phong đấy, nhưng ba mươi mấy vạn không phải là con số nhỏ, lỡ như nó gặp vấn đề ở khâu nào đó rồi đứt gánh giữa đường thì một công ty đang ăn nên làm ra rất dễ sụp đổ."
"Vậy ạ?" Cố Gia Nhi ngẩng đầu, kinh nghiệm làm ăn của ba mình cô đương nhiên là tin tưởng: "Ba ơi, vậy sao ba còn dẫn anh ấy đi xem nhà! Sao ba không nhắc nhở anh ấy một tiếng?"
Cố Ngạn im lặng nghĩ thầm thằng nhóc đó đâu phải con trai mình, không đến lượt mình chỉ tay năm ngón. Cứ để nó nếm mùi thất bại đi.
Nếu chỉ gặp chút sóng gió nhỏ mà đã không vượt qua được thì cũng đừng có mà dây dưa với con gái nhà mình.
Cố Linh Y nhăn nhăn mũi rồi khẽ ghé vào tai em gái Gia Nhi nói nhỏ: "Ba nói gì cũng có thể tìm ra lý do được. Gia Nhi em có tin không? Nếu anh ấy vốn dĩ định thi cao học thi công chức, ba lại lôi ra những lý lẽ khác chê anh ấy tầm thường và không có thực lực kinh tế..."
"À à à! Đúng đúng đúng!"
Cố Gia Nhi gật đầu lia lịa. Vẫn là chị nói đúng, chị quá hiểu ba và Lộ Mãn rồi.
Cố Ngạn thấy hai con gái thì thầm to nhỏ thì ho khan một tiếng: "Tóm lại, ba không phải là hoàn toàn cấm cản con giao du với bạn bè. Lộ Mãn nó...ừm, quả thật là đặc biệt xuất sắc so với những người cùng trang lứa. Con cứ làm bạn tốt với nó, chuyện sau này từ từ rồi tính."
Hai chữ "bạn bè" Cố Ngạn cố tình nhấn mạnh, bà hai bên cạnh nghe thấy vậy thì cười lắc đầu.
"Bà chị, con rể nhà chị đây là đang cưỡi ngựa xem hoa đấy mà."
Bà hai huých tay vào khuỷu tay chị mình: "Lão ta cứ ngồi ung dung câu cá, chưa thấy thỏ thì chưa thả đại bàng đấy."
Cố Ngạn tuy không còn phản đối như lúc đầu và cũng đồng ý để Lộ Mãn đến nhà chơi nhưng chỉ chấp nhận mối quan hệ bạn bè giữa Lộ Mãn và Gia Nhi.
Với những tình cảm nảy sinh quá sớm giữa bọn trẻ thì ông chưa vội bày tỏ thái độ và không chia rẽ đôi uyên ương, nhưng cũng không đẩy thuyền theo dòng mà cứ kén cá chọn canh mãi thôi.
Bà ngoại gật đầu không nói gì vì bà cũng hiểu nỗi lo của Cố Ngạn. Hai đứa trẻ còn quá nhỏ, nhất là Gia Nhi còn chưa đến tuổi trưởng thành, thật sự không thể nói chuyện kết thông gia vào lúc này.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Lộ Mãn cũng là đứa trẻ nhà hàng xóm cạnh nhà bà, bà nhìn anh lớn lên từ nhỏ. Bà ngoại cũng có một cái cân trong lòng, nếu đến khi cháu gái Gia Nhi đến tuổi kết hôn mà gả cho nhà Lộ Mãn, bà thấy cũng là một lựa chọn không tệ.
Chỉ là thái độ của con rể Cố Ngạn hiện tại toàn là soi mói và xét nét Lộ Mãn. Nhưng lỡ quá trớn thành ra làm khó người ta thì cũng chẳng được gì.
Làm sao để nhắc nhở ông ta đây?
Mà bà hai liếc nhìn sắc mặt của chị mình, là chị em song sinh nên bà đoán ngay ra được bảy tám phần tâm tư của chị.
"Cố Ngạn à." Bà hai đột nhiên hỏi: "Con còn nhớ trước khi con đính hôn, dì đã nói gì với con không?"
Cố Ngạn gật đầu, đương nhiên ông nhớ: "Dì út, con không quên được đâu. Lúc đó con và Văn Nghệ đến được với nhau cũng không dễ dàng gì. Con đã hứa với dì, tuy bây giờ điều kiện của con không tốt lắm nhưng con sẽ cố gắng hết sức để cho Văn Nghệ một mái ấm ổn định. Lúc đó dì đã nói với con..."
Cố Ngạn dừng lại rồi bà hai cười nói tiếp: "Dì năm đó nói bây giờ điều kiện chưa khá giả thì có sao đâu. Chỉ cần đối tốt với Tiểu Nghệ, chỉ cần nghiêm túc nghĩ cách làm ăn, ngói lợp nhà còn có ngày lật mình, gió Đông cũng có lúc thổi về hướng Nam mà."
"Ngói lợp nhà còn có ngày lật mình, gió Đông cũng có lúc thổi về hướng Nam."
Cố Ngạn có chút xúc động: "Dì út, câu nói này của dì lúc đó đã cho con rất nhiều động lực, cả đời này con không quên được. Một câu nói của dì, đối với con mà nói chính là một đại ân."
Đây cũng là lý do Cố Ngạn đặc biệt tôn trọng bà hai, mỗi dịp lễ Tết đều đến thăm bà.
"Với người trẻ tuổi, vẫn nên khuyến khích và quan tâm thì tốt hơn."
Bà hai cười tủm tỉm: "Tiền đồ của người trẻ tuổi thật khó mà nói trước được."
