Văn Nghệ chuẩn bị nước ép lê và chè đậu xanh hoa huệ tây rồi múc ra bát sứ nhỏ cho các cụ.
Cố Ngạn và Văn Gia Viễn chẳng thèm để ý đến mấy thứ đồ uống nhạt nhẽo này. Thêm cả Lộ Vệ Hoa nữa, ba gã đàn ông trung niên ầm ĩ đòi uống vài ly cho vui sau bữa cơm vì trong bữa tiệc không ai uống rượu.
Bị Văn Nghệ liếc cho một cái, Cố Ngạn chưa kịp hỏi câu "cao độ hay thấp độ" đã phải ngậm miệng.
Ông ngượng ngùng giơ một ngón tay: "Tiểu Nghệ, mỗi người một chai thôi. Để Quản lý Lộ với cả anh trai bà nếm thử loại bia thủ công tôi mua, chỉ nếm cho biết thôi mà."
Văn Gia Viễn thấy Lộ Mãn cùng các cô gái bưng bát sứ ừng ực ừng ực uống nước lê liền cười nói: "Tiểu Lộ uống được không, uống với các chú một chút nhé?"
Vừa dứt lời, Văn Gia Viễn đã cảm thấy vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình.
"Cậu."
Cố Gia Nhi nhịn cười: "Cậu ép anh ấy uống à?"
"Chúc mừng cậu chọn độ khó địa ngục rồi." Cố Linh Y khẽ lẩm bẩm không để cậu nghe rõ.
Cố Ngạn hình như hít một hơi: "Thôi... Lộ Mãn còn đang đi học, uống rượu ảnh hưởng đến tư duy. Chúng ta uống thôi, đừng ép thằng bé."
Lộ Vệ Hoa cũng thở phào nhẹ nhõm. Tửu lượng của cậu con trai này, người ba như ông đã nếm mùi một lần rồi nên thật không dám nhớ lại.
Văn Gia Viễn hiểu lầm, còn tưởng Cố Ngạn bênh vực hậu bối nên gật đầu đáp lại Lộ Mãn bằng ánh mắt "lần sau nhé".
Một chai bia thủ công "cộp" một tiếng đặt lên bàn trà, Văn Nghệ một tay cầm dụng cụ mở nắp với vẻ mặt như cười như không.
"Nhớ chưa?"
Cố Ngạn xấu hổ ho khan một tiếng: "Bà đi tiếp mẹ với dì đi, bọn tôi tự uống được rồi... Bưng thêm đĩa lạc rang cho bọn tôi nữa."
Lúc này bà nội Cố chậm rãi đứng dậy: "Mẹ về trước đây. Cố Ngạn, con đưa mẹ về."
"Mẹ?" Cố Ngạn vội nói: "Không ở lại thêm chút nữa ạ? Mẹ với thông gia cả năm cũng chẳng gặp nhau mấy lần, con còn muốn mẹ ở lại nhà con hai đêm..."
"Nhà con cầu thang nhiều quá, ván giường lại mềm." Bà nội Cố nói: "Ở không quen, thôi vậy."
Cố Ngạn quay sang tìm chìa khóa xe thì lại nghe bà nội Cố nói: "Không cần phiền đâu, con đưa mẹ ra ngoài đi, trước khi đến đây mẹ đã gọi điện cho ba con rồi, ông ấy lái xe đến đón mẹ."
"Ôi trời, mẹ ơi mẹ làm gì thế, sao không nói với con một tiếng ạ?"
Mọi người không lay chuyển được ý của bà lão nên vẫn đưa bà ra tận cửa.
Đợi năm phút sau Cố Ngạn trở về đóng cửa lại, Văn Nghệ nhìn ông: "Tính khí mẹ chồng em chẳng thay đổi gì cả."
"Tiểu Nghệ, chuyện này em không thể trách hoàn toàn mẹ chồng được."
Văn Gia Viễn đã uống hết một chai bia, ông vui vẻ vạch áo cho người xem lưng: "Tính em mà tốt hơn một chút thì mẹ chồng em đã không đến nỗi không ở lại một đêm rồi."
"Anh?"
Văn Nghệ nhíu mày với ánh mắt sắc lẹm nhìn ông, Văn Gia Viễn quen bị em gái lườm từ nhỏ rồi nên chẳng xi nhê gì.
Văn Gia Viễn tiếp tục chọc tức bà: "Mấy năm trước khi mẹ chồng em còn thích ở cùng vợ chồng em đó, anh nghe Cố Ngạn kể là có lần ở cái biệt thự nhỏ kia, em tắm trong phòng tắm mà cái giọng của em còn hát hò nữa chứ, hát hò mẹ chồng em nghe thấy tiếng liền lo lắng chạy đến hỏi 'Tiểu Nghệ, nước nóng quá con bị bỏng à?'"
"Phụt..."
Lộ Mãn và Lộ Tiểu Sương đang húp canh, nghe được tin động trời từ cậu cả nhà họ Cố thì hai anh em phản ứng y như nhau, sặc một ngụm nước lên cổ họng cố nén không phun ra.
Hai chị em song sinh cũng nhịn cười đến khổ sở. Cố Gia Nhi che má cố gắng kìm nụ cười trên mặt lại: "Anh ơi, nhịn đi, đừng để mẹ chú ý."
"Cậu cả của các em cũng dữ dằn thật." Lộ Mãn hạ thấp giọng ghé tai hai chị em song sinh: "Trước mặt bao nhiêu người lại phơi bày hết chuyện xấu của dì Văn..."
"Cậu cả là vậy đó." Cố Linh Y liếc xéo cậu cả nhà mình từ xa rồi khẽ đảo mắt: "Ở đơn vị nịnh bợ và đeo mặt nạ lâu rồi nên với người thân mới ruột để ngoài da như vậy."
Lộ Mãn trong lòng buồn cười. Cuồng nhiệt diễn vai kẻ thù của tôi, đau đớn đả kích người nhà tôi à?
Lúc này Văn Gia Viễn lại chĩa mũi dùi về phía Cố Ngạn: "Em rể, lần sau đừng làm nhiều hải sản thế, làm anh rượu cũng không dám uống nhiều vì sợ bị gout. Bao nhiêu năm rồi chú vẫn chưa ăn đủ à?"
"À, phải rồi, chú làm vậy là có lý do cả đấy nhỉ? Mẹ, dì, mọi người còn nhớ không? Năm đó lần đầu tiên chú em dẫn Tiểu Nghệ đến nhà nên vung tiền như rác mà biếu hai người hai con hải sâm."
Lộ Mãn dựng tai lên. Chuyện xấu của đồng chí Lão Ngoan Cố thì không thể bỏ lỡ được.
"Không phải, anh vợ của em ơi, chuyện cũ rích đừng nhắc nữa. Uống, uống——Ê, Lộ Mãn, con qua đây uống với chú Văn đi..."
"Lúc đó chú vừa có chút tiền rủng rỉnh nhưng những mặt khác thì cứ như thằng ngốc ấy. Người bán hải sâm bảo chú món danh tiếng của tỉnh Lỗ là 'hải sâm xào hành' mà chú lại nghe thành 'hải sâm xào giấm', đến nhà ba mẹ vợ còn xung phong trổ tài."
"Hải sâm mà cho vào giấm vị nó quái dị kinh khủng. Người khác không ai dám gắp nên mình chú tiếc của chén hết một con, cuối cùng là anh liều mạng giúp chú giải quyết con còn lại."
"Chỉ tính việc sau đó anh phải hầu chú nôn thốc nôn tháo hai ngày, chú có nên kính anh hai ly không?"
"Ồ..."
Lộ Mãn nghe lén thì khẽ gật đầu: "Thảo nào Lão Ngoan...chú Cố cứ hễ thấy hải sản là lại hăng máu. Hóa ra là ngã ở đâu đứng lên ở đấy, cả đời phải mạnh mẽ."
Còn Văn Nghệ nghe anh trai mình ba hoa không biết trời trăng gì, nụ cười đã càng lúc càng nguy hiểm.
Bà hít sâu một hơi như thể đang nói: "Anh trai, là anh chọc em trước đấy nhé".
Văn Nghệ giả vờ vô tình nhớ ra chuyện gì đó rồi quay sang nói với Đoàn Lộ: "Chị dâu, lát nữa chị lái xe về à?"
"Ừ." Đoàn Lộ đáp lời.
"Lúc về chị nhớ tránh cái chỗ A5 trong bãi đỗ xe ra nhé."
Văn Nghệ cười nói ra những lời khiến anh trai và chồng mình lạnh toát cả người: "Vừa nãy đi lấy kim chỉ, em thấy ở đó hình như có một chiếc xe máy đang đỗ——nó tự bốc cháy rồi."
"Bộp" một tiếng.
Văn Gia Viễn đặt cốc bia trên tay xuống bàn trà, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin được.
Cố Ngạn cũng trợn tròn mắt rồi lập tức giả bộ trấn tĩnh, ra vẻ chuyện này không liên quan gì đến mình.
"Tiểu, Tiểu Nghệ."
Văn Gia Viễn run rẩy môi mở miệng: "Em chắc chắn em không nhìn nhầm chứ?"
"Vâng ạ~"
Ở một bên xem kịch vui, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đã cười đến không đứng thẳng được rồi. Rồi trước mắt hai người chìa ra một bàn tay.
Hai chị em nhìn sang, là Lộ Tiểu Sương đang cắn hạt dưa caramel chia cho họ một nắm.
"Anh ơi, anh đừng căng thẳng. Yên tâm, cháy cũng không cháy đến xe nhà anh đâu."
"Cái, cái, cái này..." Văn Gia Viễn cũng bị hơi men ảnh hưởng nên lưỡi líu cả lại: "Ý anh là, ở hầm để xe công cộng khu nhà các em, cũng là của hàng xóm cả, phải giúp đỡ chứ... Hay là, em rể, chúng ta xuống xem sao?"
"Không cần đâu anh, lúc đó bên quản lý đã xử lý rồi."
Văn Nghệ cười hả hê: "Linh Y Gia Nhi cũng thấy rồi đúng không?"
Cố Linh Y ngại ngùng không dám nói dối nên cúi đầu xuống. Còn Cố Gia Nhi đứng về phe mẹ kể vanh vách: "Lúc kéo đi, bánh xe với thân xe lìa nhau ra rồi, còn bốc khói nữa cơ."
Văn Gia Viễn "vụt" một tiếng đứng phắt dậy, không nói thêm câu nào mà khoác áo vào rồi vội vàng chạy ra ngoài.
Còn Văn Nghệ thì mỉm cười ngồi xuống cạnh Cố Ngạn: "Lại giấu tôi mua xe máy à? Còn không dám mang về nhà, để anh trai tôi lái hả?"
"Khụ khụ..."
Lộ Mãn cùng hai chị em song sinh xem xong một màn kịch hay đồng chí Lão Ngoan Cố bẽ mặt, anh đang vui vẻ thì thấy bà ngoại của hai chị em vẫy tay gọi họ.
Lộ Mãn và hai chị em song sinh liếc mắt nhìn nhau rồi đi tới.
"Bà ngoại, bà hai."
"Chàng trai trẻ, ngồi đây với bà hai."
Vẻ mặt bà hai hiền từ. Bà đã gặp Lộ Mãn mấy lần trước, là vào dịp hè khi ở thôn tổ chức đám cưới.
Không ngờ lần gặp lại này lại là ở nhà của Linh Y và Gia Nhi.
"Xem con đến kìa, đám người làm trưởng bối này chẳng ra dáng trưởng bối gì cả, còn để con xem trò cười nữa."
"Không có đâu ạ, bà hai." Lộ Mãn cười nói: "Gia đình như vậy mới thoải mái chứ ạ. Linh Y và Gia Nhi đều thông minh lanh lợi như vậy, chắc chắn là do di truyền từ dì Văn với lại chú Cố dạy dỗ thoải mái và nhẹ nhàng như vậy nữa."
Bà hai cười cảm thấy chàng trai trẻ Lộ Mãn này biết nói chuyện.
Trong lúc bà hai kéo Lộ Mãn hỏi han đủ điều, bà ngoại của hai chị em song sinh ôm Cố Gia Nhi vào lòng và nhỏ giọng hỏi chuyện.
"Gia Nhi, nói thật với bà ngoại đi. Có phải là con muốn định luôn với Lộ Mãn như vậy không?"
"Bà ngoại~"
Dù Cố Gia Nhi cởi mở hoạt bát nhưng nghe bà ngoại thúc giục chuyện cưới xin, cô cũng ngại ngùng không dám trả lời thẳng.
"Chúng con, chúng con vẫn còn là sinh viên mà."
Cố Gia Nhi nhỏ giọng: "Hơn nữa anh... anh ấy, trong lòng nghĩ gì, còn chưa biết nữa..."
Bà ngoại vuốt mái tóc dài của Cố Gia Nhi rồi cười nói: "Như vậy cũng tốt, ngược lại còn hay đấy."
"Gia Nhi à, con nghe bà ngoại này. Cứ coi như là bạn bè thân thiết từ nhỏ đến lớn, đừng nghĩ đến chuyện yêu đương gì cả."
"Bà ngoại?" Cố Gia Nhi khó hiểu.
"Con đó, đến lúc nở hoa thì nở hoa, đến lúc kết trái thì kết trái, cứ lo học cho xong bổn phận của sinh viên đã."
Bà ngoại cười híp mắt nói tiếp: "Ba con tính toán giỏi lắm đấy, ông ấy nhìn xa hơn con nhiều. Cứ như bây giờ là tốt nhất, hai đứa cũng không nhất thiết phải lượn lờ trước mặt ông ấy thành một đôi đâu. Như vậy đó, đến lúc thật sự thích hợp ở bên nhau thì ba con ngược lại sẽ dễ dàng đồng ý hơn."
Cố Gia Nhi gật đầu có vẻ hiểu ra, cô có hơi hiểu ý của bà ngoại rồi.
Nếu bây giờ cứ cố tình thể hiện một màn "yêu sớm", chắc chắn ba cô sẽ khó lòng chấp nhận chuyện cô và Lộ Mãn. Nhưng nếu cứ giữ mối quan hệ "bạn bè" này kéo dài đến khi thành "yêu muộn", đến lúc đó ba cân nhắc đủ đường có lẽ lại đặc biệt ưng ý Lộ Mãn ấy chứ.
"Vậy ra cái tên giò heo Lộ Mãn này bây giờ không tỏ ra yêu đương gì hóa ra lại là tình huống tốt nhất sao?" Cố Gia Nhi nghĩ thầm như vậy nhưng vẫn có chút tiếc nuối.
Bà ngoại thấy vẻ thất vọng của cô thì an ủi: "Lại cãi nhau với bạn trai à?"
"Dạ." Cố Gia Nhi ngập ngừng muốn nghe ý kiến của bà ngoại: "Bà ngoại ơi, lần này là con sai, sai sót đáng tiếc lắm luôn. Con hơi sợ, lỡ như không bù đắp được thì sao——"
"Vậy thì nói chuyện đàng hoàng với người ta." Bà ngoại cười nói: "Các con đang ở độ tuổi đẹp nhất và cũng là dễ thành đôi nhất. Trước đó thì chưa hiểu chuyện, sau này thì chưa chắc đã chân thành thuần khiết như bây giờ. Cho nên có chuyện gì cứ trải nghiệm ở cái tuổi này, có suy nghĩ gì thì cứ nói ra, không phải chuyện xấu đâu."
"Gia Nhi, sớm một bước thì mầm non chưa nở, muộn một bước là lỡ mất mùa hoa đấy."
[Cuồng nhiệt diễn vai kẻ thù của tôi, đánh đau người nhà của tôi là biến thể của một câu châm biếm nổi tiếng trên mạng xã hội Trung Quốc. Câu này miêu tả tình huống một người ra sức làm gì đó để chống lại kẻ thù nhưng không thành, ngược lại vô tình làm tổn thương người nhà mình]