"Hơn nữa, tao thấy quyền thuật quân đội chỉ là đồ bỏ đi. Mấy nghìn người luyện mấy ngày rồi cuối cùng cũng chỉ biểu diễn cho lãnh đạo trường xem vài phút, thật vô vị."
Mạnh Lực vừa lau mồ hôi vừa bóp chiếc mũ và tiếp tục nói: "Chẳng phải có câu chuyện cười sao, một anh chàng gặp phải cướp có dao, tung ra một bài quyền thuật quân đội chuẩn mực, cuối cùng lãnh ba mươi hai nhát dao..."
"Này, cậu kia, tên là...Mạnh Lực đúng không?"
Huấn luyện viên Vu Tư từ nhà vệ sinh trở về, vì thính giác cực tốt nên từ xa đã nghe thấy giọng của cậu ta.
"Huấn luyện viên!"
Mạnh Lực theo phản xạ đứng thẳng người, mắt nhìn thẳng phía trước: "Báo cáo, em sai rồi ạ!"
"Nghỉ, thả lỏng đi."
Vu Tư ngoắc ngoắc ngón tay gọi Trần Uy bên cạnh đứng dậy: "Ở Tiểu đoàn Năm bên cạnh có một đội đang luyện côn nhị khúc, cậu đi mượn một cây gậy gãy về đây."
Hai phút sau, Trần Uy lon ton chạy về.
"Cứ đứng đó rồi giơ gậy chéo lên phía trước."
Vu Tư lại cười với đám con trai: "Quyền thuật quân đội có phải là đồ bỏ đi hay không còn phải xem các cậu luyện thế nào."
"Hoành thích! Tiên đả!"
Một tiếng quát nhẹ nhàng, Vu Tư tung chân đá lên.
Bốp! Rầm!
Cây gậy gỗ gãy tan thành hai mảnh.
"Thời gian nghỉ ngơi sắp hết rồi, tập hợp."
Đám con trai trợn mắt há hốc mồm và vội vàng đứng dậy.
Buổi sáng hôm đó, đội hình huấn luyện của Đại đội Bốn Tiểu đoàn Sáu đặc biệt ngoan ngoãn và suôn sẻ...
Thời gian gần đến trưa, tân sinh viên vừa nóng vừa mệt, nếu không có huấn luyện viên học tỷ giám sát thì họ đã rũ vai buông tay từ lâu rồi.
Vu Tư nhìn đồng hồ. Còn nửa tiếng nữa là đến giờ tan học nhưng thấy đội của mình ai nấy đều phờ phạc chỉ còn lại sự im lặng, vậy nên cô cũng lần đầu tiên nới lỏng: "Năm phút nữa thì giải tán nhé."
Từ trong tòa nhà gần đó có một sinh viên mặc áo gile đỏ chạy ra, sau lưng in dòng chữ "Hội Tình Nguyện". Anh ta thuộc nhóm tham gia các hoạt động của câu lạc bộ, chủ động giúp đỡ các công việc huấn luyện quân sự.
"Huấn luyện viên Đại đội Bốn." Học trưởng áo đỏ gọi Vu Tư: "Tổng Huấn luyện viên Chu đang mở cuộc họp đột xuất tại phòng họp của Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ."
"Nghỉ, thả lỏng một chút." Vu Tư cho đội của mình tạm thời nghỉ ngơi, còn mình đi theo học trưởng áo đỏ vào tòa nhà giảng đường.
Chưa tới mấy phút sau thì cô chạy bộ trở lại, trên mặt mang theo vài phần lo lắng.
"Trong Đại đội Bốn của chúng ta có bạn nữ nào ở khu Bắc Văn Trạch Viên và khu Nam Dục Tú Viên không?"
Không có bạn nữ nào trả lời, Vu Tư lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tối hôm qua, một bếp lò ở nhà ăn Dục Tú tự bốc cháy thiêu rụi mấy quầy hàng, sáng nay nhà ăn Dục Tú không mở cửa."
Vu Tư cũng không ngờ câu nói đùa của mình lại thành sự thật, thật sự có nhà ăn đóng cửa.
"Có mấy Đại đội nữ sinh ở gần đó buổi tối cũng được sắp xếp tạm thời di tản để tránh hỏa hoạn. Sáng nay không kịp ăn sáng, Tiểu đoàn Bảy bên cạnh đã có một cô bé ngất xỉu vì đói rồi."
Giọng Vu Tư dịu dàng hơn một chút: "Các bạn nam bạn nữ nhớ ăn sáng đầy đủ, nếu bị tụt đường huyết khó chịu thì báo cáo rồi ra khỏi hàng kịp thời."
"Lát nữa các huấn luyện viên sẽ phải đi tập trung, sau đó mỗi khoa sẽ có các sư huynh sư tỷ bên ban quản lý ký túc xá phát cho các em tờ rơi nhỏ về phòng cháy chữa cháy để học. Các em cứ ở đây nghỉ ngơi thả lỏng——tự do hoạt động ở gần đây, nhớ giữ kỷ luật."
"Vâng, huấn luyện viên." Các tân sinh viên đồng thanh đáp.
Vu Tư tìm kiếm trong hàng ngũ rồi chỉ tay vào Lộ Mãn: "Lộ Mãn, em ra khỏi hàng rồi theo tôi đến văn phòng ở tòa nhà C một chuyến, Bí thư Đồ của khoa các em muốn gặp em."
"Phó Bí thư Đồ?" Ngô Liêu đứng bên cạnh kinh ngạc: "Lộ Mãn, mày có họ hàng gì với ông ta à?"
"Không có, đừng đoán mò." Lộ Mãn nhún vai. Danh tiếng của Bí thư Đồ này trong mắt sinh viên luôn rất tệ, anh không muốn bị hiểu lầm là có quan hệ họ hàng với ông ta. Bí thư điểm mặt gọi anh chắc là đã biết chuyện dự án khởi nghiệp chụp ảnh thẻ rồi.
"Vậy, Lộ Mãn, anh em nhờ mày chút việc nhé."
Ngô Liêu thần bí ghé sát tai Lộ Mãn nói nhỏ: "Mày nhớ để ý xem trên bàn của Phó Bí thư Đồ đặt loại thuốc lá gì để tao có cơ hội tranh thủ biếu ông ta hai cây."
Lộ Mãn không nói gì, bước ra khỏi hàng theo huấn luyện viên Vu Tư đi về phía tòa nhà C.
Trên đường, Vu Tư hỏi han vài câu về tình hình của Lộ Mãn như nhà ở đâu, đến Hải Khúc sống có quen không, nhắc nhở anh chú ý chống nắng và phòng say nắng.
Không đứng trước hàng quân sự, Vu Tư hoàn toàn giống như một học tỷ thân thiện bình thường.
Nhưng trong đầu Lộ Mãn lại hiện lên cảnh huấn luyện viên học tỷ này tung một đá gãy đôi thanh gỗ đặc.
Hoa hồng thép, không trêu vào được, không trêu vào được.
Đến thang máy ở tầng một, Vu Tư nhanh tay bấm nút xuống.
Hơn nữa nút bấm này được lắp đặt không theo quy tắc thông thường. Nút xuống ở trên, ngược lại với thang máy bình thường.
Cô quay đầu nhìn Lộ Mãn rồi mỉm cười: "Em không tò mò sao, chúng ta lên tầng tám nhưng tại sao lại phải bấm nút xuống?"
Lộ Mãn trước khi trùng sinh đã biết rõ tình hình, nhưng để phối hợp với tâm trạng đang khá tốt của huấn luyện viên Vu Tư nên anh thuận thế hỏi một câu: "Tại sao ạ?"
"Kiệt tác của Bí thư Đồ khoa Văn các em đấy. Tương truyền lần đầu tiên ông ta dùng thang máy, muốn lên lầu liền bấm nút 'xuống'. Có sinh viên nhắc nhở ông ta phải bấm nút lên, tương đương với việc nói với thang máy là chúng ta muốn đi lên lầu."
"Bí thư Đồ lập tức không vui, mặt mày cau có, miệng nói sao có thể là tôi xin phép nó tôi đi đâu được? Phải là tôi muốn lên lầu, cho nên tôi ra lệnh cho nó xuống! Phải bấm nút xuống. Sửa, đem hai cái nút này sửa lại!"
"Vãi chưởng." Lộ Mãn còn có thể nói gì nữa. Chỉ có thể cảm thán rằng Bí thư Đồ không hổ danh bị nhiều sinh viên ghét bỏ như vậy.
Lộ Mãn và Vu Tư đến tầng tám, mỗi người rẽ sang một bên. Đứng trước cửa phòng bí thư Đồ, Lộ Mãn gõ cửa bước vào.
"Ngồi đi."
Bí thư Đồ gần năm mươi tuổi với kiểu đầu hói hình Địa Trung Hải, đỉnh đầu trọc lóc phản chiếu ánh nắng chói lóa, một vòng tóc thưa thớt còn sót lại ngoan cố bám trụ giống như một vòng cây bụi cố định trong cát được trồng trên sa mạc.
"Lộ Mãn, đúng không?"
Bí thư Đồ liếc mắt một cái rồi tiếp tục cúi đầu viết gì đó trên bàn.
"Cao mét tám, dáng người cũng phải tám hai tám ba, thanh niên trông cũng đẹp trai đấy."
Lộ Mãn ngồi xuống ghế sofa lặng lẽ nhìn Bí thư Đồ ra vẻ ta đây.
Những người quen làm lãnh đạo, có người sẽ hình thành thói quen để người khác chờ đợi. Rõ ràng có thể đi vào vấn đề chính ngay lập tức nhưng nhất định phải để bạn chờ một chút. Ông ta tùy tiện bận rộn làm việc khác, một lúc sau mới nói chuyện với bạn. Cái quá trình bạn chờ ông ta làm xong việc rồi mới đoái hoài đến bạn khiến ông ta cảm thấy có thể làm nổi bật địa vị cao của ông ta.
"Tôi nghe Ngưu Bôn bên khoa các cậu kể về cậu rồi, một chàng trai trẻ rất giỏi."
Bí thư Đồ chậm rãi nói: "Ngay từ hè đã đến trường, còn lập nhóm khởi nghiệp, lại còn thành công lớn nữa chứ."
Lộ Mãn khách sáo đáp vài câu, Bí thư Đồ lại từ tốn nói tiếp: "Trước kia cậu không đăng ký chuyên ngành, nhóm của cậu trên danh nghĩa là do Khoa Báo chí Truyền thông và Khoa Tư tưởng Chính trị hướng dẫn. Nhưng tôi biết, cậu có năng lực như vậy thực ra họ cũng chẳng hướng dẫn được gì cho cậu."
"Khoa Văn của chúng ta rất coi trọng việc bồi dưỡng đa dạng cho sinh viên, xin tài trợ khen thưởng khởi nghiệp luôn đứng top đầu toàn trường."
Bí thư Đồ châm một điếu thuốc: "Nghe nói cậu đang thuê một phòng nhỏ của câu lạc bộ trong trường làm kho đúng không? Có thể dùng danh nghĩa Khoa chúng ta để xin miễn toàn bộ tiền thuê cho cậu, cũng tiết kiệm được một khoản kha khá để bù đắp cho các thành viên trong nhóm. Tôi dặn dò một tiếng rồi cậu viết một tờ đơn là xong."
Lộ Mãn cười cảm ơn bí thư đã quan tâm, nhưng trong lòng lại thấy buồn cười.
Việc chuyển nhóm sang dưới danh nghĩa Khoa Văn để giảm bớt chút trợ cấp cũng chẳng có tác dụng gì lớn, Bí thư Đồ nói cứ như là ông ta đang dùng quan hệ giúp đỡ anh vậy. Nhưng thực ra làm như vậy thì Khoa Văn có thể có thêm một vị trí giảng viên hướng dẫn trên danh nghĩa, còn việc điền tên ai vào thì khỏi cần nói.
"Bí thư, nhóm khởi nghiệp của chúng ta ở Khoa Văn trong giai đoạn này vận hành khá tốt, có lẽ chỉ thiếu một chút về mặt danh tiếng."
Lộ Mãn nhìn Bí thư Đồ: "Em còn muốn làm phiền Bí thư có thể hỏi giúp xem có học trưởng học tỷ nào làm ở đài truyền hình hoặc các phương tiện truyền thông địa phương giúp liên hệ để có một bài phỏng vấn không ạ?"
[Đầu hói hình Địa Trung Hải là kiểu hói nguyên mảng trên đỉnh đầu nhưng hai bên đầu thì còn tóc. Cho dễ hình dung thì là mấy lão già dơ trong 2ten netorare ấy]