Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11288

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Toàn truyện - Chương 300: Đút cho cả hai, coi như không đút sai

Lộ Mãn xé vỏ kẹo mút rồi đưa cây kẹo đến gần đôi môi căng mọng và đỏ như trái anh đào của Cố Linh Y.

Anh đẩy nhẹ cây kẹo về phía trước, ơ... không vào được.

Gò má Cố Linh Y ửng hồng, mắt mở to, ánh mắt có chút hờn dỗi trách móc vì hành động trêu chọc này.

Lộ Mãn giờ đang giả dạng làm tình nguyện viên áo đỏ nên Cố Linh Y không muốn vạch trần anh. Hơn nữa vì kỷ luật quân sự huấn luyện viên bảo đứng nghiêm thì họ phải tuân lệnh, không có lệnh thì không được nhúc nhích. Nếu không Lộ Mãn đoán rằng cô nàng này sẽ trực tiếp hất tay anh ra mất.

"Em không ăn à?"

Lộ Mãn sẽ không bỏ qua cơ hội trêu chọc Cố Linh Y, thừa lúc cô ngoan ngoãn không thể phản kháng nên anh được đà lấn tới: "Vậy anh lấy lại ăn vậy."

Khuôn mặt trái xoan của Cố Linh Y càng đỏ hơn.

Kẹo đã chạm vào môi cô rồi.

"Sao anh lại như vậy chứ..." Cô thầm nghĩ trong lòng.

Lộ Mãn giả vờ thu tay lại. Cố Linh Y hoảng hốt, thật sự sợ tên xấu xa này sẽ ăn cây kẹo vừa chạm vào môi cô.

Cái tên giò heo này, anh ta thật sự dám làm chuyện đó lắm!

Cho dù bị em gái Gia Nhi phía sau nhìn thấy, sau này anh cũng chỉ cần nói một câu xin lỗi nhận nhầm người thôi.

Đồ đáng ghét!

Nhưng thân ở dưới mái hiên, cô đành phải cúi đầu. Cố Linh Y bị dọa đến mức há miệng "mng" một tiếng ngậm lấy cây kẹo.

Chỉ còn lại một đoạn que trắng nhỏ lộ ra bên ngoài, má Cố Linh Y phồng lên trông như một chú sóc nhỏ nhồi đầy hạt dẻ.

Một nửa là vì trong miệng có kẹo, một nửa là vì tức giận.

Ánh mắt cô đầy vẻ bất bình, vừa ngượng ngùng vừa giận dữ nhìn Lộ Mãn.

"Không được nhè ra, tụt đường huyết ngất xỉu thì không ai lo cho em đâu."

Lộ Mãn tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra mà tiếp tục phát kẹo cho các bạn nữ khác.

Trong hàng ngũ tân sinh viên xung quanh, các cô gái vẻ mặt hóng hớt vây xem như xem kịch hay. Trong tình huống không thể vươn người ra được, đám con gái nhiều chuyện này đều liếc mắt nhìn sang.

Còn mấy bạn nam ở hàng sau thì mắt tóe lửa, hận không thể phun ra lửa.

Hai mỹ nữ song sinh xinh đẹp nhất lớp bị trêu chọc và cho ăn kẹo, mấy anh chàng nào đó đã nắm chặt tay thành nắm đấm.

Tiếp tục đến hàng tiếp theo, Lộ Mãn gặp Cố Gia Nhi.

Lộ Mãn bắt đầu diễn, anh làm ra vẻ ngạc nhiên ngửa người ra sau. Dù đang đeo kính râm to bản nhưng mọi người vẫn cảm nhận được sự kinh ngạc khoa trương trong ánh mắt anh.

Lộ Mãn chạy lên hàng trước nhìn kỹ Cố Linh Y đang ngậm kẹo mút hai lần rồi lại chạy về.

"Song sinh à?" Anh cố ý mang theo giọng điệu kinh ngạc.

Cố Gia Nhi bị Lộ Mãn chọc cười. Cô phối hợp, ngoan ngoãn gật đầu.

Còn cô bạn mũm mĩm bên cạnh Cố Gia Nhi đang chờ anh phát kẹo thấy Lộ Mãn cứ nhìn chằm chằm hai chị em song sinh thì bĩu môi: "Còn nhìn, còn nhìn nữa, nhìn đến mức mắt không rút ra được nữa rồi kìa..."

Lộ Mãn đảo mắt giả vờ không nghe thấy.

"Anh cho nhầm người rồi."

Cố Gia Nhi nhỏ giọng oán trách nhưng trong giọng nói không có nhiều tức giận, ngược lại còn ẩn chứa một chút vui vẻ.

"Anh muốn đút kẹo cho em nhưng để che mắt thì anh phải phát cho cả các bạn nữ khác nữa, cũng tiện giúp mấy bạn sáng nay đói bụng."

Cố Gia Nhi nhanh chóng liếc nhìn người chị gái song sinh của mình ở phía trước.

Chỉ tiếc là anh ấy lại đút cho Linh Y trước.

Sớm biết vậy mình đã đứng hàng đầu rồi.

Lộ Mãn thản nhiên nói: "Đút cho cả hai, coi như không đút sai."

"Há miệng ra."

Cố Gia Nhi đầu tiên hờn dỗi, sau đó khóe miệng khẽ nở nụ cười. Dưới chiếc mũi nhỏ nhắn xinh xắn của cô là đôi môi đỏ mềm mại và căng mọng đang chu ra. Đôi môi có hình dáng rõ nét, bóng bẩy và lấp lánh nhẹ nhàng hé mở.

Đúng lúc này, một tiếng quát lớn vang lên từ phía xa.

"Ê!! Cái thằng áo đỏ kia!! Mày từ đâu chui ra đấy!!"

Tân sinh viên của Đại đội Bảy nghe thấy tiếng liền nhìn qua: "Huấn luyện viên!"

"Trời ạ, hỏng bét rồi."

Phía sau huấn luyện viên Đại đội Bảy còn có hai người mặc áo đỏ. Rõ ràng là các tình nguyện viên đều được phân công nhiệm vụ, ai phục vụ cho đại đội nào đều đã được phân chia trước.

Bây giờ trong hàng ngũ của Đại đội Bảy Tiểu đoàn Bảy lại xuất hiện một người áo đỏ không rõ lai lịch còn đang phát kẹo cho các bạn nữ.

Huấn luyện viên và học trưởng áo đỏ cảm thấy không ổn liền tăng tốc chạy tới.

Lộ Mãn không nói thêm câu nào mà nhét vội cây kẹo mút vào miệng Cố Gia Nhi, xong việc thì ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

"Vãi!! Chưởng!!"

Đám con trai Đại đội Bảy giật mình tỉnh ngộ, cuối cùng cũng phản ứng lại: "Cái thằng học trưởng áo đỏ này là giả!!"

Một tên không rõ lai lịch ngay trước mắt bọn họ đường hoàng diễn màn đút kẹo cho Cố Linh Y và Cố Gia Nhi!

Đó còn là cặp song sinh nữ thần được công nhận của Đại đội Bảy bọn họ.

"Thằng chó chết! Tao không đánh chết mày mới lạ!"

"Má nó chứ!!"

"Thằng nhóc này cũng có chút bản lĩnh đó!"

"Tao cho mày ăn tát vào mặt!"

Đám con trai nhao nhao chửi rủa tại chỗ, đủ thứ tiếng địa phương từ khắp nơi trên đất nước vang lên để hỏi thăm Lộ Mãn.

Lộ Mãn không thèm ngoảnh đầu lại mà cắm đầu chạy thục mạng, huấn luyện viên và học trưởng áo đỏ phía sau đi đường tắt đuổi theo chặn đầu. Anh quen đường quen lối chui vào tòa nhà thí nghiệm S, bên trong các tầng và hành lang có địa hình quanh co, nhờ sự quen thuộc với tòa nhà S nên Lộ Mãn đã cắt đuôi được bọn họ.

Vào đến phòng thí nghiệm, Lộ Mãn cởi áo đỏ và bộ thường phục ra rồi mặc lại quân phục huấn luyện. Tiêu Chấn đang ngồi ở chỗ của mình nhìn thấy mà buồn cười: "Lộ Mãn học đệ, chuyện gì vậy? Trong trường có sói, bị sói đuổi sau lưng à?"

"Cũng gần như vậy." Lộ Mãn bỏ lại một câu: "Học trưởng, áo đỏ của Trạch Khải em để ở đây, chiều nhắn tin bảo anh ta đến lấy nhé. Em chuồn trước đây!"

Lén lút vòng vo trong tòa nhà S rồi từ một cửa hông nhỏ lẻn ra ngoài, Lộ Mãn chạy đến sân tập phía Tây trở về hàng ngũ của Đại đội Bốn Tiểu đoàn Sáu.

Vì huấn luyện viên Vu Tư cho giải tán sớm hơn hai mươi phút nên các bạn học đã tụ tập thành từng nhóm thu dọn bình nước và balo.

Vu Tư dựa vào thân cây và ngậm một cọng cỏ đuôi chó. Nhìn thấy Lộ Mãn không chạy từ hướng tòa nhà C tới khiến cô nhíu mày.

"Thằng nhóc này hình như không giống với những người khác thì phải."

Trong suy nghĩ của Vu Tư, những tân sinh khác biệt và đặc biệt thường sẽ trở thành những cái gai trong quá trình huấn luyện quân sự, cần huấn luyện viên tốn công tốn sức uốn nắn.

Giờ đây Vu Tư là sinh viên năm ba, đây đã là khóa huấn luyện quân sự thứ hai cô dẫn dắt. Trong đội ngũ huấn luyện viên thì Vu Tư cũng được xem là một học tỷ kinh nghiệm lão luyện, vì vậy được tổng huấn luyện viên và chính ủy Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ phái đến chỉnh đốn đám sinh viên lớp quốc tế.

Theo kinh nghiệm những năm trước thì đám tân sinh viên này khá khó bảo. Nhưng năm nay xem ra vẫn ổn, đám tân sinh viên lớp quốc tế nghệ thuật cùng lắm chỉ tỏ vẻ không phục trên mặt nhưng vẫn nghe theo mệnh lệnh của cô.

Chỉ có Lộ Mãn khiến cô cảm thấy rất khác biệt. Rõ ràng cậu ta vẫn chăm chỉ huấn luyện chứ không gây rắc rối cho huấn luyện viên và đại đội, nhưng không hiểu sao cô cứ cảm thấy cậu con trai này khác hẳn những người khác mà lại không hề tỏ ra là một kẻ gai góc và ngỗ ngược.

"Huấn luyện viên Vu."

Một huấn luyện viên nam khác chạy bộ dọc theo đường lớn đến chào Vu Tư: "Tổng Huấn luyện viên Chu bảo tôi đến hỏi sư tỷ, trong đại đội của chị có ai vừa trốn ra ngoài không?"

"Ồ?"

Vu Tư hứng thú đứng thẳng người.

Cô khoanh tay trước ngực: "Nói đi, có chuyện gì vậy? Chẳng phải cậu được phân đến Tiểu đoàn Bảy rồi sao, đáng lẽ phải ở sân tập phía Đông chứ? Sao lại vượt rào chạy sang bên này tìm tôi rồi?"

Huấn luyện viên nam nói ngắn gọn, kể lại vắn tắt chuyện có người giả mạo áo đỏ đi phát kẹo cho nữ sinh của một đại đội.

"Ồ~~~" Vu Tư kéo dài giọng tỏ vẻ đã hiểu.

Lộ Mãn ưỡn thẳng lưng chuẩn bị tinh thần hy sinh anh dũng.

Chắc chắn là không tránh khỏi việc bị huấn luyện viên Vu Tư chỉnh đốn một trận rồi.

Nhưng dù sao vẫn lời to, dù gì cũng là đi đút kẹo cho cô vợ nhà mình.

Còn được chiêm ngưỡng bạn học Linh Y mặc quân phục hải quân màu xanh, dáng vẻ tuấn tú lại oai phong.