"Em cứ hỏi chị Tiểu Ái ấy, chị ấy học năm tư rồi nên mấy chuyện này rành rọt lắm."
"Sao em phải đi đường vòng thế chứ, anh chắc chắn biết mà." Cố Gia Nhi bất mãn nói.
"Anh không biết, anh cũng là sinh viên năm nhất gà mờ thôi."
"Không tin."
Đúng lúc này, một giọng nói y hệt vang lên khe khẽ: "Gia Nhi, em nhích lại đây một chút, chị cũng muốn nghe."
Cố Linh Y chen đến bên cạnh em gái mình rồi cùng nhau ghé vào nghe điện thoại. Lộ Mãn phấn chấn hẳn lên và lập tức hào hứng.
"Thật ra thì cũng dễ hiểu thôi, đi huấn luyện quân sự đâu phải mời khách ăn cơm. Các học tỷ vừa vào đã muốn tâm sự kết bạn với chúng ta thì còn chỉnh đốn kỷ luật thế nào được?"
Lộ Mãn giải đáp thắc mắc của Cố Gia Nhi: "Họ là người dẫn đội, phải trấn áp được đám đông."
"Thế thì không thật lòng chút nào. Sao không nói rõ với mọi người, mọi người cũng sẽ phối hợp với họ mà?"
"Chắc chắn là không được rồi. Huấn luyện viên làm thế cũng là vì quản người cần năng lực lãnh đạo đặc biệt, chỉ dựa vào chân thành thẳng thắn thì có thể ảnh hưởng cảm hóa được vài người chứ không thể điều khiển được cả đám đông."
"Mấy khóa sinh viên trước không ai là không bị huấn luyện như thế cả."
"Nghe họ nói trong Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ có nguyên tắc 'ba ngày' huấn luyện quân sự, tức là ba ngày đầu huấn luyện quân sự không được tươi cười thân thiện với tân sinh viên, còn ba ngày cuối huấn luyện quân sự phải nắm bắt cơ hội mở lòng với họ, đối đãi chân thành và hòa mình vào tập thể."
"Ra là thế này à."
Cố Linh Y đứng bên cạnh nghe thì đột nhiên bật cười.
"Linh Y, sao chị tự nhiên cười?"
"Gia Nhi, chị nghĩ chuyện này em phải đặc biệt thấu hiểu mới đúng, phải lĩnh hội ngay lập tức chứ."
"Em?" Cố Gia Nhi nghi hoặc: "Tại sao?"
"Huấn luyện viên không được để tân sinh viên cảm thấy thân thiện, mà đến ba ngày cuối cũng không được để họ cảm thấy lạnh lùng."
Giọng nói ngọt ngào của Cố Linh Y mang theo vẻ trêu chọc.
"Gia Nhi, chị đổi một cách nói tương tự em sẽ hiểu ngay thôi."
Sau đó, Lộ Mãn nghe thấy Cố Linh Y bắt chước giọng điệu một cách ra vẻ.
"Yêu đương vốn dĩ không thể để anh ta cảm thấy thỏa mãn ngay từ đầu."
Cố Linh Y mỉm cười rồi tàn nhẫn châm biếm và chế nhạo em gái song sinh của mình: "Nếu để anh ta cảm thấy hạnh phúc quá sớm thì sau này mối quan hệ sẽ không còn không gian để đưa đẩy nữa, cho nên đôi khi em cố ý trả lời tin nhắn muộn và cố ý tỏ ra không hứng thú mà lạnh nhạt với người ta..."
"A a a!"
Giọng Cố Gia Nhi lập tức phát điên.
"Cố! Linh! Y!"
Đây là vào thời điểm mới yêu, cô tự mãn đắc ý ngạo nghễ tổng kết ra mấy chiêu 'giật dây' Lộ Mãn.
Bây giờ lại bị chị gái Linh Y đem ra chế giễu cô!
"Chị đến đây là muốn đánh nhau đấy hả!"
"Gia Nhi, chị có làm gì đâu?"
Cố Linh Y tiếp tục kích thích em gái Gia Nhi: "Chị chỉ lặp lại y nguyên những gì em đã từng nói thôi mà. Em gái ngốc nghếch——"
"Em nóng nảy rồi à?"
Ngay giây phút sau, ống nghe điện thoại của Lộ Mãn tràn ngập tiếng hai chị em đùa giỡn cùng những tiếng thét cố gắng kìm nén bật thành tiếng kêu khe khẽ.
"Anh ơi."
Giọng Cố Gia Nhi nghe có vẻ ở rất xa điện thoại: "Hôm nay nói chuyện đến đây thôi, em phải xử lý chuyện nội bộ trước đã."
"Linh Y, chị chạy đằng trời. Tối nay em phải dùng vũ lực cho chị biết ai mới thật sự là chị trong cặp song sinh này!"
"Gia Nhi em buông tay ra, em còn muốn soán ngôi chị, lòng dạ khó lường, phụt ha ha ha..."
Điện thoại đột ngột ngắt, Lộ Mãn hình dung cảnh hai chị em ôm nhau trêu đùa rồi nhớ lại lời Cố Linh Y vừa khiêu khích em gái.
Vợ tương lai của mình cũng có vài chiêu trò đấy chứ.
Trước mặt người ngoài và người lạ, cô ấy tỏ ra nhút nhát đáng thương như chú chuột chũi trốn dưới đất không dám ra. Nhưng với người thân và đặc biệt là em gái song sinh, cô ấy tràn đầy sức sống và có chút giống với sự hướng ngoại của em gái Gia Nhi. Vẻ ngoài dịu dàng và trái tim hiền lành kia mở ra rồi mới thấy bên trong đen tối...
"Huấn luyện quân sự giống như mấy màn giằng co trong tình yêu, giai đoạn đầu giữ khoảng cách rồi giai đoạn sau kéo gần lại." Lộ Mãn lắc đầu bật cười: "Linh Y mà cũng nghĩ ra được kiểu ví von này cơ đấy."
...
Quá trình huấn luyện quân sự diễn ra, đứng nghiêm, diễu hành, chào, quyền thuật quân đội, các yêu cầu nghiêm khắc của Vu Tư ập đến khiến đám tân sinh viên Đại đội Bốn Tiểu đoàn Sáu kêu trời than đất.
Sáng sớm hôm đó, sáu giờ rưỡi là chuông báo thức của bốn chiếc điện thoại cùng vang lên.
"Đinh linh linh linh..." "Đám tang hoa hồng..." "Tương truyền em vì yêu cam tâm bị mắc cạn..." "When I was young, I'd listen to the radio..."
Dù bài hát có hay đến đâu mà hòa lẫn với những âm thanh khác nhau thì cũng chỉ trở thành tiếng ồn.
"Loạn hết cả lên rồi, dậy mau, dậy mau!"
Lưu Ngọc Kỳ vùng dậy từ trên giường rồi tắt chuông báo thức của mình.
"Tao phế rồi, không muốn dậy đâu." Ngô Liêu kéo chăn trùm kín đầu: "Hôm qua con cọp cái kia vì tao bước đều bị ngược chân mà phạt tao ba mươi cái chống đẩy. Tao cảm thấy sắp tan xương rồi, không dậy nổi."
"Mày cũng giỏi thật đấy." Lưu Ngọc Kỳ mặc áo phông thì xỏ quần rồi thắt dây lưng da: "Tao xem mày chống đẩy rồi. Chỉ động phần dưới không động phần trên, thế là chống đẩy à? Dùng 'cái kia' cuốc đất đấy à!"
"Mau dậy đi, bị bộ phận kiểm tra kỷ luật của Hội Sinh viên bắt được vì đi muộn thì còn thảm hơn đấy."
"Tao muốn xin nghỉ, tao muốn trốn tập!" Ngô Liêu vùi đầu hét lớn.
Trần Uy soi mình trước gương và dùng dao cạo râu cạo đi cạo lại: "Nói gì cũng vô ích thôi, giả bệnh không qua mắt được Huấn luyện viên Vu đâu. Thà mày dậy sớm còn hơn, muộn chút nữa thì đến bữa sáng cũng phải tranh nhau đấy."
Mấy người bạn phòng 201-4 cùng nhau ra ngoài ăn vội vài cái bánh nướng cho xong bữa sáng rồi lê bước chân vô vị hướng về phía sân tập của trường.
Huấn luyện viên Vu Tư hôm nay vẫn như thường lệ chỉnh sửa động tác đội ngũ, thỉnh thoảng tìm lý do lôi mấy cậu con trai không nghe lời ra luyện tập riêng.
"Xung gối xuyên tai, chuẩn bị, bắt đầu!"
"Đánh! Hây..." "Đánh!"
"Âm thanh nhỏ thế?"
Vu Tư cười, nụ cười rõ ràng rất thanh tú nhưng lại khiến đám nam nữ sinh hàng đầu cảm thấy căng thẳng.
"Văn Trạch Đông Thăng Dục Tú Hải Tú, bốn khu ký túc xá buổi sáng không có nhà ăn nào mở cửa à? Chưa ăn no hả?"
Vu Tư đi đến trước mặt một cậu con trai rồi vỗ vai cậu ta: "Động tác vốn đã mềm oặt không dứt khoát không mạnh mẽ, tất cả đều dựa vào vài tiếng hét để lấy khí thế. Đến lúc duyệt binh quân sự, động tác có thể thu lại một chút nhưng âm thanh nhất định phải vang dội."
Nói xong, cô khẽ ho một tiếng. Mấy ngày liền hô khẩu hiệu và chỉnh động tác khiến cổ họng Vu Tư cũng không chịu nổi mà trở nên khàn đặc và đau rát.
Luyện tập thêm một lúc, Đại đội Bốn Tiểu đoàn Sáu tạm thời nghỉ ngơi.
Lộ Mãn cùng đám con trai ngồi xuống dưới bóng cây. Ở bên cạnh, các học trưởng học tỷ Hội Sinh viên và các câu lạc bộ trong trường mang chè đậu xanh cùng nước ấm đến phát.
"Trời này chẳng mưa lấy một trận, không luyện tập thì tốt."
Mạnh Lực của Khoa Âm nhạc Mỹ thuật nhìn lên bầu trời không một gợn mây rồi không ngừng lẩm bẩm: "Đừng thấy mấy học trưởng học tỷ năm hai này làm hậu cần cho chúng ta mà tưởng bở. Hôm qua tao đến phòng một học trưởng bên lớp Sư phạm Ngữ Văn thấy họ bày một con Tam Túc Kim Ô nhỏ trên bàn, còn cúng cả cơm hộp thừa và thuốc lá nữa chứ——họ lén lút bái Kim Ô đấy."
Kim Ô là hình ảnh biểu tượng văn hóa mà Hải Khúc Thị dùng để quảng bá. Vì Hải Khúc có kế hoạch xây dựng thương hiệu thành phố du lịch mặt trời nên đã in hình Tam Túc Kim Ô tượng trưng cho mặt trời lên mọi phương diện quảng bá của thành phố.
"Thấy người ngã mà vui, lại còn đâm sau lưng nữa chứ!"
Lưu Ngọc Kỳ đau lòng nói: "Chúng ta đã đen như người châu Phi rồi mà bọn họ còn muốn cầu nguyện, à không, là nguyền rủa chúng ta...những ngày huấn luyện quân sự còn lại đều là trời nắng to sao?"
[Tam Túc Kim Ô là quạ vàng ba chân, trong các thần thoại và văn hoá Đông Á thì là đại diện cho mặt trời. Ở đây là linh vật cầu nắng]