Vu Tư quay lưng lại với hàng ngũ của Đại đội Bốn Tiểu đoàn Sáu, mặt hướng về con đường nhỏ rợp bóng cây bên cạnh bia khắc khẩu hiệu trường, bờ vai thỉnh thoảng khẽ run lên.
Cả đại đội đưa mắt nhìn nhau không biết phải làm gì.
Họ đã phạm sai lầm nên luống cuống tay chân và lại càng không dám mở lời, không biết phải an ủi thế nào cho hiệu quả.
Bị cảm giác tội lỗi và sự thiếu dũng khí kìm kẹp, không ai dám bước lên đối mặt với huấn luyện viên Vu Tư đang rơi nước mắt.
"Ngô Liêu, Ngô Liêu!"
Đám con trai của Khoa Âm nhạc Mỹ thuật lúc này mới nhớ ra thân phận đại đội phó của Ngô Liêu.
"Phải làm sao đây, nghĩ cách đi chứ."
Ngô Liêu nhăn nhó: "Còn cách nào nữa? Huấn luyện viên đến phạt cũng không muốn phạt chúng ta rồi."
"Chẳng phải nói thừa sao... Nếu chống đẩy có thể khiến mọi chuyện quay trở lại thì ba trăm cái hay năm trăm cái cũng làm được hết..."
Vô cùng thất vọng.
Họ có thể cảm nhận rõ thái độ của huấn luyện viên Vu Tư đối với họ.
Một học tỷ dân quân của Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ có tinh thần trách nhiệm và giác ngộ vốn đã cao hơn so với sinh viên bình thường. Nếu không phải tận tâm và yêu thích thì cô ấy cũng sẽ không chủ động chịu khổ, liên tục dẫn đội hai năm và nghiêm túc tham gia khóa huấn luyện quân sự vất vả dưới nắng gắt.
"Có đến mức đấy không chứ? Tao còn tưởng cô ta cứng rắn lắm cơ, hóa ra cũng mít ướt như đàn bà thôi." Vẫn còn có một vài gã trai Khoa Âm nhạc Mỹ thuật cãi bướng.
"Câm mồm!"
"Cút đi!"
Đám con trai con gái xung quanh đồng loạt quát mắng khiến gã kia nghẹn họng.
"Đây không phải là vấn đề có đến mức đấy hay không." Trần Uy sắc mặt nghiêm trọng: "Là chúng ta đã không tôn trọng cô ấy, còn gây thêm phiền phức cho cô ấy nữa."
Ngày đầu tiên huấn luyện quân sự, Vu Tư đã nhắc đến việc giáo dục quốc phòng và huấn luyện quân sự của Đại học Sư phạm Tân Hải có liên kết với căn cứ hải quân trong thành phố. Vừa rồi trước mặt các lãnh đạo quân đội và địa phương đến kiểm tra, người của Đại đội Bốn đã biến vinh dự tập thể thành trò hề trốn tránh trách nhiệm. Vu Tư với tư cách là huấn luyện viên chắc chắn phải chịu trách nhiệm.
"Lộ Mãn."
Đầu tiên là ba người bạn cùng phòng nhìn về phía anh, tiếp theo là những chàng trai khác của hai khoa, ngay sau đó càng có nhiều cô gái cũng đổ dồn ánh mắt về phía anh.
Những ngày này Lộ Mãn thường xuyên qua lại thân thiết với một số học trưởng học tỷ trong trường, các tân sinh viên đều nhìn thấy.
Lúc này, mọi người đều hy vọng một người có kinh nghiệm và bản lĩnh hơn sẽ đứng ra làm chỗ dựa tinh thần.
Lưu Ngọc Kỳ nhỏ giọng hỏi: "Bây giờ phải làm sao? Cứ thế này mãi cũng không phải là cách."
Thấy Lộ Mãn không có động tĩnh gì nên cậu ta lại nói thêm một câu: "Mày cợt nhả như vậy chắc chắn không phải người bình thường... Chắc là có cách chứ?"
Lộ Mãn: ...
Anh bước ra khỏi hàng ngũ rồi đứng bên cạnh huấn luyện viên Vu Tư.
Ánh mắt Vu Tư nhìn chằm chằm về phía trước, nước mắt đong đầy trong hốc mắt chậm rãi lăn xuống.
Hai người không ai nói gì, vai kề vai đứng một lúc.
"Cậu ra đây làm gì, về đội." Vu Tư lên tiếng trước, giọng nói có hơi khàn.
Lộ Mãn chậm rãi lắc đầu: "Em nghĩ lúc này có một cái hốc cây để sư tỷ trút bầu tâm sự có lẽ sẽ dễ chịu hơn."
Lần này không gọi cô là huấn luyện viên, mà gọi là sư tỷ.
Vu Tư nghiêng đầu trừng mắt nhìn anh.
Lộ Mãn mắt không chớp, giả vờ nhìn chằm chằm vào một cây cổ thụ có dáng vẻ kỳ dị phía trước như thể nó đẹp lắm vậy.
Một lát sau, Vu Tư buồn bã mở lời: "Là do tôi quá thất bại, không chỉ không nắm bắt được mức độ huấn luyện mà còn không kiểm soát được cảm xúc của mình."
Lộ Mãn vẫn không nói gì.
Thà im lặng còn hơn vạn lời. Cách an ủi người khác tốt nhất không phải là bản thân sự an ủi. Trong trường hợp này anh chỉ nên làm một cái ống nghe để đối phương trút hết nỗi lòng, vậy còn hơn là những lời khuyên hời hợt.
"Thật ra tôi rất thích hòa mình vào với các tân sinh viên trong đợt huấn luyện quân sự." Vu Tư chậm rãi thở ra một hơi: "Năm ngoái là lần đầu tiên tôi dẫn tân sinh viên nên không nghiêm khắc và đóng vai ác như với mọi người bây giờ."
"Mấy nữ huấn luyện viên chúng tôi trong đánh giá của học viên quân sự năm đó đều đạt điểm cao. Nhưng sau đó, có người lén nói với chúng tôi rằng tân sinh viên chỉ cố tình cho nữ huấn luyện viên điểm cao, còn cho nam huấn luyện viên điểm thấp."
"Điều khiến chúng tôi khó chịu hơn là điểm số cho nữ huấn luyện viên họ lại đánh giá dựa trên việc ai xinh đẹp hơn."
"Không phải dựa trên các chỉ tiêu giảng dạy quân sự, cũng không ai quan tâm đến khả năng tuyên truyền giải thích giáo dục quốc phòng của chúng tôi."
Lộ Mãn không nói gì, tay vừa định thò vào túi tìm khăn giấy cũng khựng lại. Vu Tư trút hết những điều muốn nói trong lòng thì nước mắt cô cũng tự ngừng rơi.
"Trong một thời gian dài tôi luôn canh cánh trong lòng. Rõ ràng là một đợt quân sự nghiêm túc và là một hoạt động quan trọng để truyền đạt lý tưởng giáo dục quốc phòng cho tân sinh viên... Lại không chấm điểm dựa trên năng lực dẫn dắt khách quan mà dùng vẻ đẹp làm tiêu chí, cho nên...có lẽ tôi, năm nay có chút nóng vội."
"Tôi đặc biệt nhận đại đội của cậu bởi vì Tiểu đoàn Sáu những năm trước luôn là vấn đề nan giải, trong tân sinh viên luôn dễ xuất hiện những thành phần cá biệt và tương đối không phục tùng."
"Tôi muốn mọi người bỏ qua việc tôi là phụ nữ nhưng dường như lại phản tác dụng, năng lực dẫn dắt của tôi không những không giúp mọi người tiến bộ nhanh hơn các đại đội khác mà còn gây ra rắc rối." Giọng Vu Tư đầy tự trách.
Lộ Mãn nói: "Sư tỷ có nghĩ rằng chuyện này chưa chắc đã là chuyện xấu không?"
"Cậu không cần an ủi tôi đâu." Vu Tư lắc đầu: "Là huấn luyện viên dẫn đội, học viên gây ra chuyện như vậy thì tôi chịu toàn bộ trách nhiệm. Hơn nữa còn mất bình tĩnh trước mặt mọi người, Tổng Huấn luyện viên Chu đã dặn dò đi dặn dò lại là giai đoạn đầu quân sự nhất định phải giữ vững uy nghiêm của huấn luyện viên, bây giờ tôi đến cả điều này cũng không làm tốt..."
"Em nói chưa chắc đã là chuyện xấu chính là chuyện này."
Lộ Mãn phát biểu một câu khiến Vu Tư nghi hoặc quay đầu nhìn anh.
"Sư tỷ vất vả dẫn dắt vì cái gì? Chỉ vì đánh giá hiệu suất cuối cùng sao, vì được Tổng Huấn luyện viên Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ khen một câu làm tốt à?"
"Đương nhiên không phải." Vu Tư phản bác: "Tôi chỉ muốn để tân sinh viên học tốt môn học đầu tiên ở Đại học là huấn luyện quân sự. Tôi muốn mọi người sau khi bước vào cổng trường có thể cảm nhận được Đại học là có ý nghĩa."
"Đây là cảm nhận chân thật mà huấn luyện viên của tôi đã mang lại cho tôi khi tôi tham gia huấn luyện quân sự năm nhất. Sư tỷ huấn luyện viên đó rất thú vị và tài giỏi, giảng giải về xe tăng máy bay và tuyển quân dự bị một cách dễ hiểu. Chính chị ấy đã khơi dậy ý định gia nhập dân quân của rôi nên tôi muốn truyền lại điều đó."
"Vậy là đủ rồi." Lộ Mãn đồng tình nói: "Sư tỷ, tân sinh viên của Đại đội Bốn Tiểu đoàn Sáu chúng ta ít nhiều gì cũng có những điểm chưa hoàn hảo, bao gồm cả chuyện ngu ngốc vừa rồi đám con trai gây ra. Nhưng nếu chúng ta nhập học đã là người hoàn thiện thì còn cần gì học Đại học bốn năm nữa, giờ có thể tốt nghiệp luôn rồi."
"Chúng ta phạm sai lầm thì chúng ta chịu trách nhiệm, sau đó tích lũy kinh nghiệm để sửa đổi rồi không tái phạm."
Lộ Mãn tiếp tục nói: "Có lẽ nếu không có chuyện này hôm nay, mười mấy năm sau mọi người sẽ quên hết những gì xảy ra trong đợt huấn luyện quân sự này. Nhưng bây giờ sai lầm lại khiến ấn tượng sâu sắc hơn, sau này gặp lại những chuyện liên quan đến lập trường nghiêm túc khiến họ hồi tưởng lại hôm nay, nhất định sẽ hiểu rõ hơn những gì chị nói. Đối với những tân sinh viên mới bước chân vào Đại học này mà nói, chính vì có những sai lầm và thiếu sót này mới xứng đáng là một bài học."
Vu Tư lặng lẽ suy nghĩ về những lời Lộ Mãn nói. Cô quả thực đã thấy những tân sinh viên kia thấy cô khóc thì biểu cảm còn khó chịu hơn gấp mười lần so với việc bị phạt.
Cô cũng hiểu, sau một hồi ầm ĩ như vậy những cậu con trai phạm lỗi kia bây giờ chắc chắn hối hận chết đi được.
Cô vừa khóc vừa trách mắng họ không xứng mặc bộ quân phục này, vô tình lại khiến họ ghi nhớ ngày đặc biệt hôm nay trong lòng hơn cả những dòng giới thiệu khô khan.
Lộ Mãn thò tay vào túi lấy ra một gói khăn giấy đưa cho Vu Tư.
"Sư tỷ, vực dậy tinh thần đi. Phần còn lại xem chúng em thể hiện."
Lộ Mãn nhét khăn giấy vào tay Vu Tư rồi quay người trở về hàng ngũ.
Vu Tư một mình điều chỉnh lại cảm xúc thêm vài phút, dùng khăn giấy lau sạch vết nước mắt rồi mới nghiêm mặt đối diện với Đại đội Bốn.
Thấy Vu Tư quay người lại, đám con trai Khoa Âm nhạc Mỹ thuật đột nhiên hô vang một tiếng.
"Một! Hai——"
"Huấn luyện viên! Xin lỗi!" Tiếng xin lỗi lộn xộn không đồng đều lại khiến Vu Tư sững người.
"Hít đất, mười cái một câu!"
Câu này không phải huấn luyện viên Vu Tư hô lên mà là từ một nam sinh Khoa Âm nhạc Mỹ thuật.
Những cậu con trai chào sai kiểu kia lần lượt bước ra khỏi hàng và chủ động tự phạt.
"Vãi chưởng."
Những người còn lại ngại ngùng không dám bước ra và lúng túng nói: "Làm quá rồi đó, tưởng mình là anh em đặc chủng tình sâu nghĩa nặng, diễn 《Thoát Khỏi Amazon》 à!"
Lộ Mãn liếc nhìn đối phương: "Những chuyện khoa trương và trẻ trâu như này ra khỏi tháp ngà rồi càng không có cơ hội làm đâu. Đây có lẽ là một trong số ít những lần sau khi trưởng thành không cần để ý ánh mắt của người ngoài."
"Lộ Mãn." Một nữ sinh Khoa Âm nhạc Mỹ thuật nhỏ giọng hỏi: "Chúng ta có nên làm theo không?"
"Sến thì sến, làm!" Lưu Ngọc Kỳ chuẩn bị sẵn tinh thần bị đám nhóc Khoa Âm nhạc Mỹ thuật cười nhạo và nhắm mắt hô: "Đại đội Bốn, Tiểu đoàn Sáu là một tập thể, có ai cùng anh em Khoa Âm nhạc Mỹ thuật không!"
"Có!"
"Có!"
Những nam sinh còn lại phối hợp bước ra khỏi hàng rồi đứng cạnh những người phạm lỗi và bắt đầu hít đất.
Mạnh Lực, nam sinh Khoa Âm nhạc Mỹ thuật đầu têu gây sự nhìn những nam sinh khoa Văn học bên cạnh. Không ngờ rằng dù cậu ta và Ngô Liêu luôn xảy ra mâu thuẫn kiểu "sinh viên cao giá" hay "mọt sách" nhưng lúc này lại có một đám "đồng đội" bên cạnh.
Mạnh Lực cúi đầu, vành mũ che khuất ánh mắt: "Cảm ơn, người anh em."
"Báo cáo huấn luyện viên..."
Trong đội nữ sinh có tiếng xì xào khe khẽ: "Chúng em muốn đi lấy tấm lót ạ."
Tấm lót tập bụng mà các bạn nữ cần dùng khi bị phạt thêm giờ.
"Ừm." Giọng huấn luyện viên Vu Tư khàn khàn nhưng lại ấm áp dịu dàng: "Đi đi."
...
Ba ngày sau.
Sự cố nhỏ mà Đại đội Bốn Tiểu đoàn Sáu gây ra trước mặt lãnh đạo quân đội và nhà trường cuối cùng kết thúc bằng việc vài sinh viên Khoa Âm nhạc Mỹ thuật bị Bí thư Đoàn trường gọi lên nhắc nhở, Vu Tư viết một bản kiểm điểm dài, còn Tổng Huấn luyện viên Chu thì ra sức hòa giải và xoa dịu mọi chuyện.
Bước vào giai đoạn giữa của khóa huấn luyện quân sự, các nội dung huấn luyện cũng phong phú hơn. Các tiểu đoàn và đại đội không còn huấn luyện riêng lẻ mà được chia ra rồi tập hợp thành các đội hình lớn.
Đội biểu diễn chiến thuật chọn người tập cầm súng mô hình, đội nội vụ gấp chăn vuông vắn, đội y tế học kiến thức sơ cứu, đội côn thuật và quyền thuật hô vang khẩu hiệu "Đánh! Hây! Đánh!". Dù tất cả chỉ là để biểu diễn cuối khóa học nhưng các huấn luyện viên vẫn dốc lòng truyền thụ kiến thức và kỹ năng cho học viên theo tiêu chuẩn sẵn sàng ứng phó khi cần.
Một trận mưa rào lộp độp khiến các nữ sinh trên sân tập giật mình.
"Mưa rồi!"
"Không phải huấn luyện nữa rồi!" Đám nam nữ sinh đội hình côn thuật và quyền thuật reo hò như sóng trào.
Nhưng các cô gái đội nội vụ thì thảm rồi, chăn của họ đang phơi trên sân tập...
Một màn mưa giăng kín.
Lộ Mãn cùng vài bạn nam chạy nhanh đến phòng hậu cần nơi Vu Tư và mấy huấn luyện viên khác cùng các học trưởng Hội Sinh viên đang trú mưa dưới mái hiên.
"Chào huấn luyện viên, chào các học trưởng. Mình có dù lớn hoặc mái che dự phòng không ạ?"
"Mở ra trước đi, trải tấm lót lên. Mang chăn của các bạn nữ đội nội vụ vào trước đã."
Trong thời gian huấn luyện quân sự, nhiều nữ sinh gấp chăn vuông vắn như đậu phụ để đối phó với việc kiểm tra của bộ phận kỷ luật nên không nỡ phá. Còn một chiếc chăn nữa để đắp, nhưng nếu bị mưa ướt thì có nhiều nữ sinh sẽ bị trừ điểm thi đua hoặc không có chăn để đắp.
Mọi người xúm vào mở thêm vài mái che. Lộ Mãn thấy một chiếc dù lớn có kích thước gần bằng dù che trước các quầy kem nên anh vác lên và đi về phía đội y tế.
"Ê, Lộ Mãn." Vu Tư khàn giọng gọi: "Cậu đi đâu đấy?"
"Bên kia có mấy bạn đang thu dọn thùng đựng dụng cụ bây giờ chưa xong, em che mưa cho họ."
Vu Tư nhìn theo bóng lưng Lộ Mãn rồi lặng lẽ gật đầu.
Đến giờ phút này, học viên này là học đệ mà cô ấn tượng sâu sắc nhất ở trường.
"Vu sư tỷ." Một huấn luyện viên xinh xắn khác không tiếc lời khen ngợi: "Đó là tân sinh viên của đại đội chị hả, cậu ấy khá là tháo vát đấy."
"Ừ. Tiểu Miêu, em nói đúng." Vu Tư gật đầu.
Huấn luyện viên Thư Miêu mang vẻ dễ thương chính là học tỷ mặt búp bê đứng cạnh Vu Tư khi khai giảng. Thư Miêu thấy Vu Tư vẫn nhìn Lộ Mãn ở đằng xa thì hỏi: "Vu sư tỷ? Sao vậy ạ?"
Vu Tư nhìn Thư Miêu rồi lắc đầu: "Không có gì, chỉ là có cảm giác...cậu nam sinh này hình như hơi...hạc giữa bầy gà nhỉ?"
Thư Miêu chỉ vào Lộ Mãn đang che dù lớn: "Chỉ có một mình cậu ấy đứng đó, xung quanh toàn là mấy bạn nữ đang ngồi xổm xuống thu dọn băng gạc, chẳng phải hạc giữa bầy gà thì là gì?"
"Ha ha." Vu Tư hiếm khi cười: "Chị không nói cái đó."
"Ồ~"
"Tiểu Miêu? Em đang có biểu cảm gì vậy?"
Vu Tư liếc mắt cảnh cáo cô: "Đừng nghĩ linh tinh, cậu ấy chỉ là một học đệ rất tốt thôi."
"Nói cho đến cùng, là chị nợ cậu ấy một lời cảm ơn."
"Ừm ừm, em hiểu mà, Vu sư tỷ..."
"Em hiểu cái gì chứ——"
Hai vị học tỷ huấn luyện viên đang trò chuyện mà không hề để ý, sau lưng họ có một cô nàng song sinh ôm chăn bĩu môi nghe lén toàn bộ câu chuyện.
"Hừ!"
Cố Linh Y khẽ dậm chân, mép giày bắn ra một vệt nước nhỏ.
Hai hôm trước cô nghe được loáng thoáng từ bạn cùng phòng, mấy phòng ký túc xá đang xôn xao bàn tán rằng có một vị học tỷ huấn luyện viên nào đó bị chọc giận và một học đệ tân sinh viên đã an ủi cô ấy.
Tuy chi tiết không rõ ràng nhưng sau khi truyền miệng thì các phiên bản khác nhau nổi lên liên tục.
Vài phút sau, Lăng Chi và Cố Gia Nhi mượn dù từ phòng thí nghiệm ở tòa nhà S về che cho Cố Linh Y để chuẩn bị cùng nhau chạy về ký túc xá.
Cố Linh Y tụt lại phía sau em gái và bạn thân, bất giác quay đầu nhìn về phía Lộ Mãn lần nữa.
"Anh ấy còn chưa kịp để ý đến mình..."
Lộ Mãn vẫn đang giúp các bạn học gần đó trên sân vận động thu dọn đồ đạc, che ô lớn cũng là một việc tốn sức nên trên trán anh lấm tấm mồ hôi.
Vài câu oán trách vừa mới nảy lên trong lòng Cố Linh Y thì lập tức tan biến.
Đến khu Văn Trạch, Cố Linh Y về ký túc xá của mình lau những giọt mưa trên tóc rồi ngẩn ngơ nhìn điện thoại.
Cô vô thức mở album ảnh và lật rất nhiều trang.
Ngày tháng từ gần đến xa, ảnh chụp chung tại hội chợ truyện tranh trong kỳ nghỉ hè, ảnh "cả nhà" chụp ở nhà mình, ảnh hai người ngồi sát bên nhau ở nhà thầy Triệu...
"Không ngờ đã tích góp được nhiều như vậy rồi nhỉ?"
Cố Linh Y cũng có chút ngạc nhiên. Cô và Lộ Mãn thời Trung học chưa từng chụp được mấy tấm ảnh chung. Vì là lớp bên cạnh nên ảnh tốt nghiệp cũng không có bóng dáng anh.
Thân hình nhỏ nhắn của Cố Linh Y cuộn tròn trên giường, màn hình điện thoại liên tục nhấp nháy.
Và cảnh tượng vừa rồi không kìm được lại hiện lên trong đầu.
"Cậu ấy chỉ là một học đệ rất tốt thôi."
Nhưng vị học tỷ huấn luyện viên kia khi nói câu này, ánh mắt và khóe miệng đều mỉm cười.
Cố Linh Y bỗng nhiên rất bực bội trở mình.
"Hơn nữa vị huấn luyện viên kia dáng người còn khá cao, da cũng rất trắng nữa..."
Cố Linh Y nhắm mắt lại, những suy nghĩ hỗn loạn cứ bay tán loạn.
Trong lồng ngực trào dâng cảm giác bồn chồn như có một luồng khí lúc thì nhanh chóng rơi xuống, lúc thì lại phập phồng phình to.
"Anh ơi."
Cố Linh Y đột ngột mở mắt.
Tính từ kỳ nghỉ hè, họ đã một tháng không thực sự ở bên nhau đàng hoàng rồi.
Tính từ khi khai giảng, sau đó là những cuộc điện thoại thâu đêm, gặp nhau trên đường, hẹn ăn sáng.
Không đủ.
Quá ít.
Cố Linh Y còn lo lắng rằng Đại học mới bắt đầu, Lộ Mãn nhất định sẽ tiếp xúc với nhiều bạn khác giới hơn.
Rốt cuộc anh ấy...
Ngón tay thon thả ấn lên phím, màn hình điện thoại của Cố Linh Y hiện lên dòng chữ "Sư ca" trên màn hình cuộc gọi đi.
"Alo, anh ơi."
"Linh Y?"
"Mưa vẫn đang rơi, chiều nay chắc cũng không tạnh đâu."
Chắc chắn sẽ hủy huấn luyện quân sự.
"Phía sau khu Đông Thăng có một quán cà phê."
Cố Linh Y căng thẳng hít một hơi.
"Chúng ta gặp nhau đi!"
Cô nhớ anh rồi.
