"Giả danh tình nguyện viên đi phát kẹo cho các nữ sinh ở đại đội khác hả?"
Vu Tư vờ như đang suy nghĩ, xoay người đối diện với cả đội rồi bất chợt kín đáo cười với Lộ Mãn.
"Không có, đại đội của tôi quân số đầy đủ." Ngoài dự đoán của Lộ Mãn, Vu Tư lại nói vậy.
"Vâng, Vu sư tỷ. Vậy tôi đi hỏi các tiểu đoàn khác xem sao."
"Ê, chờ đã nhóc."
Vu Tư bồi thêm một câu: "Nói với Tổng Huấn luyện viên Chu một tiếng, không bắt được cũng không cần ép. Sắp đến giờ cơm trưa rồi, với lại có khi không phải tân binh làm đâu."
Nam huấn luyện viên gật đầu phụ họa: "Sư tỷ nói phải, làm gì có tân binh mới vào trường mà to gan vậy."
"Nếu là mấy ông tướng năm hai trở lên thì đúng là mò kim đáy bể. Cậu cứ đi mấy đại đội phía sau hỏi thăm qua loa thôi, không có thì về đơn vị ăn cơm sớm đi."
Vu Tư phất tay đuổi nam huấn luyện viên đi rồi tươi cười đứng trước mặt Lộ Mãn.
"Bụp!"
Cô nắm tay thành quyền rồi đấm một phát vào ngực Lộ Mãn.
"Hự..."
Lộ Mãn đau đến nhăn mặt.
"Tối nay cậu không cần đến lớp luyện hát hợp xướng nữa."
Vu Tư giao cho cậu nhiệm vụ mới: "Tối nay bảy giờ bắt đầu. Để chuẩn bị cho đại hội thể thao mùa thu và tuyển quân cho Đội Hộ Vệ Quốc Kỳ, Hội Sinh viên Khoa Thể thao thống nhất tổ chức huấn luyện đêm."
"Những tân sinh khác cần phải hỏi ý kiến cá nhân, tự nguyện tham gia huấn luyện——còn cậu, tối tự giác chủ động đến nhé."
Lộ Mãn cười khổ gật đầu đồng ý.
...
Sau quân sự lại thêm một đoạn huấn luyện đêm khiến sân tập của Đại học Sư phạm buổi tối vang lên những tiếng kêu thảm thiết.
Các học trưởng Khoa Thể thao với ánh mắt hiền hòa đảm nhận vai trò huấn luyện viên dẫn chạy mười vòng làm nóng người trước, sau 4000 mét mới bắt đầu huấn luyện chính thức.
Chạy nâng cao đùi, chạy cự ly ngắn, đủ các bài tập thể lực của môn điền kinh thay nhau chiêu đãi.
Đợi đến khi đám tân sinh viên tham gia huấn luyện như Lộ Mãn mồ hôi nhễ nhại và bắp chân đau nhức thì lại nghe huấn luyện viên trưởng hô một tiếng: "Các chàng trai, cuối cùng chạy thêm mười lăm vòng nữa cho xong và giãn gân cốt ra."
Tiếng "vãi chưởng" của mọi người vang vọng cả bầu trời khu Đông Cảng...
Khi Lộ Mãn lê lết cái thân tàn như vừa bị phế bỏ mà bước về hướng ký túc xá, dưới một cột đèn đường là huấn luyện viên Vu Tư đang đợi anh ở đó.
"Có phải tối chưa ăn cơm đã đến thẳng sân tập huấn luyện đêm luôn không?"
Vu Tư khoanh tay dựa vào cột đèn đường.
"Huấn luyện viên, sao chị lại ở đây?"
"Các huấn luyện viên đi các ký túc xá của các khoa giúp kiểm tra an toàn điện. Nghe mấy bạn cùng phòng của cậu nhắc đến cậu, nói là họ đã mua cơm hộp cho cậu mà cậu còn chưa kịp mở ra."
Vu Tư đi phía trước: "Giữa Văn Trạch Viên và Đông Thăng Viên có một quán mì nhỏ, huấn luyện viên của cậu mời khách, coi như ăn khuya."
...
Ngày 18 tháng 9.
Lộ Mãn dậy sớm khi ba người bạn cùng phòng vẫn còn đang ngủ. Anh nhẹ nhàng mặc quần áo rồi cẩn thận mở cửa, đón ánh bình minh buổi sớm mà đi về hướng Văn Trạch Viên.
Trong con hẻm nhỏ bên ngoài khu ký túc xá, cặp song sinh nhà họ Cố cũng mặc quân phục chỉnh tề xinh xắn đứng trước quán mì nhỏ chờ đợi Lộ Mãn.
"Chẳng phải bảo các em ngủ thêm một lát sao?"
Lộ Mãn thấy hai cô nàng đến trước anh thì có chút kinh ngạc.
Cô nàng song sinh bên trái hừ nhẹ một tiếng: "Anh ơi, trong mắt anh em là cái loại người lần nào cũng đến muộn à?"
"Em đúng là như vậy mà." Cô nàng bên phải không chút nể nang vạch trần: "Là ai vừa nằm trên giường vừa rên hừ hừ muốn lười biếng ngủ thêm một lát vậy?"
"Nhưng em dọn nhanh hơn nhiều mà!"
"Vì phải mặc quân phục chứ không cần tự chọn đồ nữa nên em mới nhanh hơn một chút thôi."
Lộ Mãn lập tức phân biệt được bên trái là Cố Gia Nhi, bên phải là Cố Linh Y.
"Mau vào gọi món đi. Đánh nhanh thắng nhanh, đừng lỡ mất buổi tập trung điểm danh."
Huấn luyện viên Vu Tư đã mời anh ăn một bữa ở quán nhỏ này. Mì ở đây có vị thơm ngon đặc biệt, Lộ Mãn ghi nhớ trong lòng và nghĩ bụng có thời gian phải cho Cố Linh Y nếm thử.
Những niềm vui bất ngờ trong cuộc sống lúc nào cũng muốn chia sẻ với người mình thích trước tiên mà.
Ba người gọi mì rồi tìm bàn ngồi xuống.
Cố Gia Nhi ngó nghiêng tò mò về những món được treo trên thực đơn.
"Anh ơi, anh xem hai cái giá này."
Cố Gia Nhi hạ giọng: "Gọi riêng một bát mì là 5 tệ, thêm trứng gà hoặc thêm trứng chiên là 2,5 tệ. Nhưng có một combo mì hai trứng chỉ có 6,8 tệ thôi."
"Em cũng để ý rồi anh ạ." Cố Linh Y nói.
"Vậy Linh Y Gia Nhi, các em gọi món gì?"
"6,8 tệ." Cố Gia Nhi đáp.
"Một bát mì riêng 5 tệ." Cố Linh Y nói.
"Linh Y, hai chúng ta gọi món hiếm khi không đồng bộ nhỉ."
Cố Gia Nhi quay đầu nhìn chị gái Linh Y.
Cố Linh Y lắc đầu: "Ban đầu em cũng muốn giống em ấy, gọi cái combo có vẻ hời hơn. Nhưng nghĩ lại, em cũng không hẳn là muốn ăn trứng nên chỉ gọi món mình thích thôi."
Lộ Mãn nhìn Cố Gia Nhi. Với gia thế của cô nàng này thì đương nhiên không cần tiết kiệm tiền, nhưng do ảnh hưởng từ việc giáo dục "nhớ khổ nhớ nghèo" của Cố Ngạn nên cô cứ vô thức muốn đồng tiền bỏ ra phải xứng đáng.
Ba bát mì được mang lên, Cố Gia Nhi nhìn ông chủ bưng mì tới không nhịn được muốn nhắc nhở: "Chú ơi, giá của chú có phải bị ghi nhầm không ạ? Đều là thêm hai loại trứng mà cái combo kia so với gọi riêng còn rẻ hơn."
Ông chủ cười hiền lành: "Không sao đâu."
Thấy Cố Gia Nhi nghi hoặc nghiêng đầu, ông bèn nói thêm một câu: "Những khách hàng phát hiện ra sự khác biệt này vốn dĩ không định gọi thêm trứng nhưng phần lớn đều gọi combo mì hai trứng."
Cố Gia Nhi ngẩn người rồi lập tức hiểu ra.
"Ồ!"
Lộ Mãn cười: "Đây cũng là một loại chiến lược kinh doanh gọi là phân biệt giá cả, cố tình khiến em cảm thấy có lợi nhưng thực ra là để thúc đẩy em tiêu dùng nhiều hơn."
Cố Gia Nhi cắn một miếng trứng ốp la. Bây giờ cô bé không còn cảm thấy vui vì đã tiêu tiền xứng đáng nữa, chỉ cảm thấy mình cũng không hẳn là muốn ăn trứng.
Có hơi không biết mình muốn gì. Còn chị gái Linh Y thì luôn thuận theo sở thích của bản thân.
"Ê? Lộ Mãn?"
Một bóng người mặc thường phục màu xanh hải quân vén rèm bước vào.
Hai chị em song sinh nhà họ Cố mấy ngày nay trải qua huấn luyện quân sự, nhìn thấy bộ quần áo này thì vô thức căng thẳng, suýt chút nữa đứng bật dậy khỏi ghế.
"Huấn luyện viên..."
"Không trong thời gian huấn luyện nên không cần phải câu nệ như vậy."
Vu Tư đánh giá cặp chị em xinh đẹp giống hệt nhau này rồi nhìn Lộ Mãn với ánh mắt đầy trêu chọc.
"Thảo nào liều lĩnh bị huấn luyện viên phạt cũng phải ngụy trang thành áo đỏ đi phát kẹo cho các bạn nữ của đại đội khác." Vu Tư ngồi xuống bàn của Lộ Mãn rồi gật đầu với ông chủ sau quầy. Ông chủ hiểu ý, biết thói quen gọi món hàng ngày của khách quen nên trực tiếp đi xuống bếp làm mì.
Lộ Mãn lần lượt giới thiệu Vu Tư và hai chị em song sinh: "Đây là Vu Tư, học tỷ thuộc Đại đội Bốn Tiểu đoàn Sáu của bọn anh. Còn đây là hai người bạn của em, Cố Linh Y, Cố Gia Nhi..."
Lời còn chưa dứt, bàn chân của Cố Gia Nhi đã giẫm lên mu bàn chân Lộ Mãn.
Cố Gia Nhi liếc Lộ Mãn một cái với ánh mắt đầy ngụ ý, không chỉ là bạn bè mà còn là thanh mai trúc mã, thậm chí còn từng yêu đương nữa!
Vu Tư mỉm cười hỏi Lộ Mãn: "Mì ở quán này cậu ăn có quen không?"
"Rất ngon, huấn luyện viên ạ."
"Cậu nhóc này cũng được đấy. Tôi mới mời cậu đến đây ăn một lần mà cậu đã dẫn ngay học muội đến nếm thử rồi."
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng thời ngẩn người.
"Cái gì cơ?!"
Má của hai cô nàng đồng thời hơi phồng lên.
"Anh ấy vậy mà lén lút đi ăn riêng với gái khác sau lưng chúng ta!"
