Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 280: Trả phòng xong nhớ mua thuốc

"Dì Văn biết em hiếu thảo chắc chắn sẽ vui lắm đấy."

Lộ Mãn chỉ vào túi đồ tùy tiện để trên ghế: "Nhưng không cần em phải đặc biệt đi mua đâu. Gia Nhi, em xem trong đó là gì kìa?"

Cố Gia Nhi mở túi ra, bên trong là một đống lớn Long Giác Tán đã mua sẵn.

"Anh ơi." Cố Gia Nhi quay người lại: "Anh mua nhiều thế?"

"Tiện thể mua cho dì Văn, mai gửi về nhà anh luôn."

"Sao anh nhớ mẹ em bị đau họng hay vậy?"

"Hôm nọ chị em đi mua quất hồng bì ở hiệu thuốc, anh với Tiểu Sương gặp được nên nhớ thôi."

Cố Gia Nhi bỗng cảm thấy ấm lòng. Cô dang tay ôm chầm lấy anh: "Anh ơi, anh tốt quá!"

"Ấy, ấy, ấy. Nói thì nói, đùa thì đùa, đừng nhân cơ hội chiếm tiện nghi của anh."

Lộ Mãn vội lùi lại hai ba bước.

Cố Gia Nhi cảm thấy ngực mình ấm áp lạ thường. Lộ Mãn quan tâm chăm sóc gia đình cô, để ý đến từng chi tiết nhỏ, khiến cô cảm động hơn cả khi anh quan tâm đến chính bản thân cô.

Cô lại nhìn thấy trong túi Long Giác Tán còn sót lại một tờ hóa đơn. Cố Gia Nhi cầm lên xem rồi khẽ kêu: "Đắt quá!"

"Anh ơi, em trả tiền lại cho anh, cái này đắt quá." Cố Gia Nhi sờ soạng túi quần ngắn muốn lấy ví ra.

"Thôi đi, chẳng phải em thấy rồi à? Cái trò Tam Quốc Sát mới ra này kiếm tiền ghê lắm."

Lộ Mãn xòe tay: "Lần trước đến nhà em ăn cơm ngủ lại, dì Văn chu đáo tiếp đãi anh và chăm sóc anh nhiều như vậy rồi. Anh là hậu bối của dì, biếu dì chút quà nhỏ thiết thực chẳng phải nên làm sao?"

"Vậy, em cũng phải có chút biểu hiện gì đó chứ."

Cố Gia Nhi nhìn vào túi đồ: "Toàn là anh tặng, em là con gái mà chưa có gì thì có phải không hay không?"

"Dì Văn sẽ không để ý đâu."

Lộ Mãn nghĩ một lát rồi nói: "Vậy thì tranh thủ sáng mai Chinajoy còn chưa chính thức khai mạc, chúng ta đi báo cáo biểu mẫu và bố trí địa điểm. Trước khi đến hội trường vào buổi sáng gọi cả chị em đi cùng và mua thêm cho dì Văn chút Long Giác Tán cũng được. Mặt nạ hay đồ dưỡng da gì đó cũng được, dù sao trong cửa hàng dược mỹ phẩm đều có bán."

"Hì hì, được ạ."

"Muộn lắm rồi, ngủ sớm đi."

"Anh ngủ ngon~"

...

Sáng sớm hôm sau, mọi người thức dậy và vệ sinh cá nhân trong phòng riêng.

Cố Gia Nhi vừa tỉnh dậy đã cùng chị gái diễn ra trận chiến giành quyền rửa mặt trước. Bình thường ở nhà có nhiều bồn rửa mặt nên hai cô nàng mỗi người một cái không ai làm phiền ai.

Nhưng từ khi ra ngoài ở chung phòng khách sạn, những va chạm nhỏ giữa hai chị em song sinh cứ liên tục xảy ra.

"Gia Nhi, chị dậy trước, để chị rửa mặt trước."

"Chị tỉnh không sớm bằng em. Tính theo thời gian thì em phải được trước, chị chờ sau đi."

"Haizz, vậy nên chị mới không muốn đi du lịch ngủ chung với em. Cố Gia Nhi, em phiền phức quá."

"Em còn ghét chị phiền phức nữa đấy."

Cố Gia Nhi nghiến răng và chống nạnh.

"Có giỏi thì đợi lên Đại học chúng ta đừng ở chung phòng ký túc xá!"

"Cầu còn không được nữa là!" Cố Linh Y cũng không chịu thua mà đối diện với ánh mắt của em gái: "Đời này này chị chịu đựng em đủ lắm rồi!"

"Hừ!"

"Hừ!"

Hai chị em song sinh ngọt ngào quá mức nên thêm chút cãi vã thường ngày là chuyện quá bình thường.

Đợi hai cô nàng cãi nhau mệt rồi thì Cố Linh Y mới thỏa hiệp, sau khi em gái lề mề rửa mặt xong cô mới miễn cưỡng đi đến bồn rửa tay.

Cô thay quần áo một hồi, quay lại giường thì thấy em gái mình đã nằm ườn ra ngủ say sưa.

"Cố Gia Nhi."

Cố Linh Y nhắm ngay mông cô em gái song sinh mà vỗ một cái.

"Còn ngủ nữa à? Dậy mau lên."

Cố Gia Nhi lèm bèm: "Hôm qua em xuống sảnh chính đợi anh ấy về, đợi đến khuya lắc khuya lơ... Linh Y, cho em ngủ thêm một tí nữa đi..."

Cố Linh Y bĩu môi.

Ai bảo em xuống đó đợi anh ấy làm gì!

Cùng lúc đó tại biệt thự nhà họ Cố ở huyện Tào, Cố Ngạn và Văn Nghệ cũng đã dậy sớm và thong thả ăn sáng trong phòng ăn.

"Linh Y và Gia Nhi hôm qua báo cáo."

Văn Nghệ đưa điện thoại đến trước mặt Cố Ngạn: "Hai đứa tìm được một loại kẹo ngậm trị đau họng nên muốn mua mấy phần gửi về cho tôi."

"Con gái vẫn thân với mẹ hơn." Cố Ngạn nhìn mấy viên kẹo trong ảnh, giọng có chút chua chát.

"Ông sáng sớm ra đã lên giọng ghen tị cái gì vậy?"

Văn Nghệ liếc xéo chồng.

"Hai cô con gái của ông hôm qua chẳng phải gửi ảnh quà cho ông trước rồi sao, còn muốn gửi về cho ông một thùng củ cải Lão Duy Huyện cơ mà?"

"Cho bà thì là quà chu đáo thế này." Cố Ngạn ấm ức: "Vậy còn cho tôi chỉ là nông sản thôi à?"

"Khinh thường nông sản à?" Văn Nghệ trêu chọc: "Dù sao thì con gái cũng nghĩ đến ông trước, tôi còn ghen tị muốn chết đây này."

"Hơn nữa rau củ ở Duy Thành nổi tiếng cả nước đấy. Củ cải Lão Duy Huyện nghe nói giòn ngọt như trái cây chứ không hề có vị cay của củ cải thường. Đến lúc nhận được hàng rồi ông không ăn thì tôi ăn."

"Tôi có nói là tôi không ăn đâu." Cố Ngạn vẫn lẩm bẩm.

Ông cũng lấy điện thoại ra xem ảnh đặc sản địa phương mà con gái gửi, bỗng thở dài một tiếng.

"Linh Y Gia Nhi không rành về nông sản và đặc sản, chắc chắn không phải ý tưởng của hai đứa chúng nó."

Trong lòng Cố Ngạn vừa mong con gái vẫn còn nhớ đến mình vừa cảm thấy chuyện này chắc chắn là chủ ý của Lộ Mãn.

"Trước đây hai đứa nó đi du lịch chưa bao giờ nghĩ đến việc mua đặc sản về cho ba. Hơn nữa hai đứa nó lại là con gái, đối với những thứ đóng gói quê mùa thế này tuyệt đối không nghĩ đến chuyện gửi về nhà một phần."

Văn Nghệ cười. Điểm này bà cũng đoán được: "Là Lộ Mãn có lòng đấy."

"Hừ." Cố Ngạn vẫn cứng miệng: "Thằng nhóc này, đặc sản địa phương mà cũng đáng để gửi về nhà."

"Ông bớt nói vài câu đi." Văn Nghệ không nhịn được nữa: "Ông cứ nói xem nó nghĩ đến phần của ông như vậy có vừa lòng ông không?"

"Không hề!"

"Nói dối."

Văn Nghệ hiểu rõ chồng mình. Sơn hào hải vị ăn quen rồi nên quà biếu rượu chè của đối tác còn chất đầy dưới tầng hầm. Đó là những món quà bình thường đẹp mắt nhưng vô dụng, Cố Ngạn lại không thèm để ý.

Còn những đặc sản địa phương gần gũi lại có thể trúng ý Cố Ngạn, ông vốn xuất thân từ nông thôn nên miệng chê chỉ vì là Lộ Mãn tặng.

"Tôi nói trước với ông, thức ăn đến rồi thì đừng lãng phí." Văn Nghệ thu dọn bát đũa trước mặt Cố Ngạn: "Ăn đồ của người ta rồi thì cũng đối xử tốt với người ta một chút, đừng có miệng nam mô bụng bồ dao găm."

"Ê!" Cố Ngạn suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi ghế: "Sao tôi lại miệng nam mô bụng bồ dao găm chứ!"

"Tự nghĩ đi! Tôi đi làm đây."

Sau khi Văn Nghệ rời đi, Cố Ngạn ngồi trên ghế im lặng không nói gì.

Ông ta rảnh rỗi nghịch nghịch cái điện thoại.

“Hai đứa con gái này, đi chơi vài ngày là được rồi, sao càng chơi càng nghiện thế này…”

Cố Ngạn vẫn còn quyến luyến không nỡ khi hai cô con gái song sinh đi xa.

Tối qua đã gọi video rồi nhưng sáng nay vừa nói chuyện với Văn Nghệ, nỗi nhớ con gái trong lòng ông lại càng thêm da diết.

“Bên này mình ăn sáng xong rồi, Linh Y với Gia Nhi chắc cũng dậy rồi nhỉ?”

Cố Ngạn càng lo lắng cho cô con gái út. Suy nghĩ một lát, ông gọi vào số điện thoại của Cố Gia Nhi.

Lúc này, tại Phố Đông Hỗ Thị, trong khách sạn nơi Lộ Mãn và mọi người đang ở.

“Linh Y, Gia Nhi, hai em thu dọn xong chưa?”

Lộ Mãn gõ cửa hỏi.

“Anh ơi, em chuẩn bị xong rồi…nhưng mà…”

Cố Linh Y mở cửa cho Lộ Mãn: “Anh tự vào xem đi.”

Lộ Mãn chen qua khe cửa, trước tiên đánh giá Cố Linh Y một lượt.

Sau đó ánh mắt dời xuống nhìn đôi dép lê cô đang đi.

“Ồ, sơ suất, ở trong phòng cô ấy đi dép lê.”

“Anh!” Cố Linh Y yếu ớt giơ nắm đấm lên. Ánh mắt của tên này thật không đứng đắn.

“Anh ơi, anh không nhận ra em là ai à!”

Lộ Mãn cười rồi liếc thấy phía sau còn có một cô nàng đang nằm ngủ say sưa trên giường.

Tuy không có cô nàng song sinh kia để đối chiếu so sánh nhưng động tác và biểu cảm của người trước mắt đã bán đứng cô, rõ ràng là cô chị dịu dàng nhút nhát.

Anh dang rộng hai tay làm bộ muốn ôm lấy cô nàng song sinh trước mặt.

Cố Linh Y giật mình, bước chân vội vàng lùi lại phía sau.

“Đồ xấu xa!”

Cố Linh Y khẽ nói.

Lộ Mãn mỉm cười tiến lại gần cô: “Thế này còn tưởng anh không phân biệt được à?”

Cố Linh Y bĩu môi nhìn về phía giường của em gái mình: “Gia Nhi đã rửa mặt chải đầu xong xuôi rồi nhưng em ấy lại buồn ngủ. Ngủ nướng nhanh thật.”

“Sáng nay cũng không có việc gì quan trọng. Đã đến Ma Đô rồi, thật ra hai em cứ nghỉ ngơi ở khách sạn đợi anh về rồi cùng nhau đi chơi gần đây cũng được.”

Lộ Mãn nhìn Cố Gia Nhi rồi hạ giọng: “Để em ấy ngủ bù đi.”

“Ừm, được ạ.”

“Tối qua đã hứa với em ấy đi cửa hàng dược mỹ phẩm mua thêm quà cho dì Văn, nếu hai em đợi sốt ruột thì có thể đi dạo trước cũng được.”

Nhưng giấc mộng đẹp của Cố Gia Nhi cuối cùng cũng bị phá hỏng. Một hồi chuông điện thoại vang lên, Cố Gia Nhi còn chưa mở mắt đã mò mẫm lấy điện thoại ấn nút nghe.

“Ưm… Alo?”

“Gia Nhi, con còn chưa dậy à?”

Giọng Cố Ngạn từ ống nghe truyền đến, ông nghe thấy giọng nói mơ màng của con gái thì lập tức hạ thấp âm lượng.

“Ưm…buồn ngủ quá…” Cố Gia Nhi lim dim miễn cưỡng đáp lời.

“Vậy con ngủ tiếp đi…”

“Gia Nhi.”

Lộ Mãn đứng ở cửa thấy Cố Gia Nhi tỉnh dậy, lúc này cất tiếng gọi.

“Anh đi trước đây. Ngày mai chúng ta phải ở khách sạn khác, em nhớ trước mười hai giờ rưỡi phải trả phòng đấy nhé!”

“Vâng, anh ạ…”

“Tiện thể, tiền đặt cọc trả phòng em cầm lấy, nhớ dùng tiền này mua thuốc đi nhé!”

Lộ Mãn nhắc nhở cô đừng quên mua thêm Long Giác Tán cho dì Văn.

“Phụt…”

Ngoài hành lang, Lăng Chi đang uống nước đi tới, nghe thấy câu này của Lộ Mãn thì lập tức nghĩ sai lệch nên phun hết cả nước ra ngoài.

Tút tút tút…

Đầu dây bên kia, Cố Ngạn cũng ngắt điện thoại.

Loáng thoáng, Cố Gia Nhi hình như nghe thấy bên phía ba trước khi ngắt máy có tiếng điện thoại rơi mạnh xuống đất…

[Duy Huyện là tên cũ của quận Duy Thành] [Ma Đô (魔都) là biệt danh của Thượng Hải có nguồn gốc từ tác phẩm Ma Đô của nhà văn Muramatsu Shoufu, ám chỉ sức hút ma mị của nơi này và mặt tối xã hội: phân hóa giàu nghèo, tội phạm, mại dâm cũng như tốc độ phát triển thần kỳ của nơi này vào những năm đầu thế kỷ XX]