Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 282: Đại chiến dịch tỉa lông mày của Linh Y

Hội chợ truyện tranh ở Hỗ Thị đã kết thúc thành công và Lộ Mãn cũng nhận được sự quan tâm từ nhiều phương tiện truyền thông.

Một số trang web thông tin trò chơi đã chủ động liên hệ với Lộ Mãn với mong muốn thực hiện một vài bài báo đặc biệt do người đồng sáng lập công ty Tam Quốc Sát là anh giới thiệu về board game thẻ bài đang tạo nên một trào lưu mới.

Trong khách sạn, cặp song sinh nhà họ Cố đang nỗ lực hết mình cho sự xuất hiện của Lộ Mãn trước công chúng.

"Nhất thiết phải mặc áo sơ mi sao?"

Lộ Mãn thấy hai chị em song sinh cầm hai ba chiếc áo sơ mi dài tay so tới so lui trước mặt anh thì không khỏi lên tiếng phản đối.

"Phải mặc cho trang trọng một chút chứ!"

"Anh ơi, áo sơ mi của anh chất liệu đều mỏng quá..."

"Đều là hàng rẻ tiền của cửa hàng ở nhà, mặc ra ngoài cũng không có dáng vẻ của một doanh nhân đàng hoàng."

Lộ Mãn dang tay: "Hơn nữa chúng ta ít nhiều gì cũng được coi là doanh nghiệp đổi mới, áo phông ngắn tay bình thường là đủ cho buổi họp báo rồi."

"Bây giờ ra ngoài mua chắc vẫn kịp chứ?"

"Em thấy được đó."

Hai chị em hoàn toàn phớt lờ ý kiến của đương sự Lộ Mãn. Cả hai cô gái ghé đầu vào nhau bàn bạc.

"Các chị ơi, mình đừng làm khó Tiểu Mãn nữa."

Lộ Tiểu Sương nằm trên giường. Thấy anh trai mình bị hai chị em song sinh bày trò, cô em gái ruột khoanh tay đứng nhìn mà không hề động lòng.

"Anh ấy vốn dĩ chưa đến tuổi mặc áo sơ mi thắt cà vạt, cứ để phong cách thường ngày thoải mái một chút có lẽ trên tin tức mọi người sẽ có ấn tượng sâu sắc hơn về anh ấy chứ?"

Hai chị em song sinh quay đầu lại và suy nghĩ kỹ lời của Lộ Tiểu Sương: "Hình như cũng đúng."

Nhưng họ vẫn không muốn dừng tay ở đây.

"Gia Nhi, em có cảm thấy vậy không?"

Cố Gia Nhi đánh giá khuôn mặt của Lộ Mãn: "Anh ấy có thể trang điểm nhẹ một chút không nhỉ?"

"Chị cũng nghĩ vậy." Cố Linh Y tán thành.

"Không cần!"

Lộ Mãn đứng dậy lùi lại hai bước: "Đàn ông con trai không cần mấy thứ màu mè này."

"Em đi lấy túi trang điểm."

Lộ Tiểu Sương sợ thiên hạ chưa đủ loạn nói: "Chị Gia Nhi, em đi cùng chị! Em chọn cho anh ấy một màu son đỏ chót!"

Hai cô gái cười đùa cùng nhau đi sang phòng bên cạnh, Cố Linh Y quay sang Lộ Mãn rồi nở một nụ cười dịu dàng với anh.

"Chỉ còn lại hai chúng ta thôi nhỉ?"

Lộ Mãn khoanh chân ung dung nhìn cô nàng này.

"Đúng vậy đó anh, chỉ còn lại hai chúng ta thôi."

Cố Linh Y lấy từ trong túi ra một con dao gấp bằng nhựa màu hồng.

"Hả?"

Lộ Mãn căng thẳng cả người. Cố Linh Y ở một mình với anh lại không hề rụt rè sao?

"Linh Y, em muốn làm gì?" Lộ Mãn trong lòng bỗng nhiên không chắc chắn.

"Anh ơi, thả lỏng đi nào~"

Cố Linh Y cười nhẹ nhàng. Cô luôn bị tên dê xồm xấu xa này bắt nạt, hôm nay cuối cùng cũng đợi được một cơ hội ngàn năm có một để có thể phản khách thành chủ bắt nạt lại anh ta.

"Linh Y, thứ em cầm trên tay là gì vậy?"

Cố Linh Y nổi hứng làm trò nên cười khẽ nói: "Đây là vật phẩm ăn theo Tam Quốc Sát do chị Đới Thanh đặt làm, là dao cạo xương của Thần Y Hoa Đà rất sắc bén đó, anh cẩn thận——"

"Đây là...dao tỉa lông mày?" Cố Linh Y tiến lại gần hơn. Lộ Mãn nhận ra vật trong tay cô sao?

"Ồ?" Cố Linh Y có chút thất vọng: "Anh nhận ra sao?"

"Ở nhà anh còn có Tiểu Sương nữa mà, em ấy cũng là con gái nên cũng trang điểm tỉa tót."

"Vậy anh đừng động đậy nhé."

Cố Linh Y ngồi xuống trước mặt Lộ Mãn.

"Đây là giới hạn cuối cùng đấy nhé. Lông mày của anh chắc chưa từng sửa bao giờ nên mọc lung tung hết cả rồi. Không trang điểm cũng được nhưng lông mày phải tỉa."

"Ừ." Lộ Mãn không phản kháng nữa, huống chi đây là Cố Linh Y đích thân tỉa lông mày cho anh cơ mà.

Sao có thể từ chối chứ!

Cố Linh Y lại lấy ra từ trong túi nhỏ một chiếc lược chải lông mày giúp Lộ Mãn chải lại những sợi lông mày dài thừa thãi.

Hai người sát gần nhau đến mức Lộ Mãn vừa mở mắt ra đã thấy xương quai xanh trắng ngần như phát sáng của Cố Linh Y, mảng da thịt trắng mịn như tuyết dường như có thể khiến anh hoa mắt chóng mặt.

"Linh Y..."

"Không được nói chuyện."

Cố Linh Y tiện tay vỗ một cái vào đùi Lộ Mãn.

"Muốn nói chuyện cũng được nhưng miệng không được há to quá, không được làm đầu cử động theo."

"Ờ... Em còn phải tỉa một lúc nữa, hay là chúng ta nói chuyện cho đỡ chán đi?"

"Em không làm được việc gì nửa vời đâu, dễ xảy ra sai sót lắm đó anh ạ."

Cố Linh Y lại cười rồi ngắm nghía lông mày Lộ Mãn: "Nếu không cẩn thận em cạo hỏng lông mày của anh thì sao, ví dụ như cạo hết bên trái chẳng hạn..."

"Hình như em đang trả thù riêng đấy nhỉ..."

Lộ Mãn cũng cười: "Vậy em cứ làm đi."

Sát gần nhau như vậy, Lộ Mãn cảm thấy anh đã hiểu thêm được một vài điều về Cố Linh Y.

Ví dụ như anh biết sữa tắm tối qua của Cố Linh Y có mùi dưa leo, dầu gội đầu có hương hoa oải hương thoang thoảng rất dễ chịu.

Cố Linh Y sợ Lộ Mãn buồn chán nên lại lấy ra một chiếc gương nhỏ: "Anh ơi, anh có thể cầm lên xem tình hình tỉa lông mày."

"Em đùa anh đấy à?"

Lộ Mãn cười đểu: "Có em ở trước mặt, anh chỉ lo ngắm em thôi chứ còn tâm trí đâu mà nhìn lông mày của mình nữa?"

"Anh!"

Cố Linh Y giơ giơ dao cạo lông mày làm bộ soạt soạt bên tai anh: "Cạo anh giờ đấy."

"Không nói nữa, em cứ tiếp tục đi."

Cố Linh Y tiếp tục động tác. Cô dùng bút chì kẻ một đường hình dáng lông mày cần tỉa, sau đó dùng dao cạo lông mày tập trung tinh thần tỉ mỉ cạo.

"Lông mày sắp dính vào nhau rồi."

Cố Linh Y chậm rãi cạo giữa hai hàng lông mày trên sống mũi của anh, còn Lộ Mãn khẽ nhắm mắt thoải mái tự nhiên, ước gì có thể cứ ở như thế này cả ngày.

"Hừ."

Thấy cái tên xấu xa này thoải mái hưởng thụ như vậy, Cố Linh Y một tay véo má Lộ Mãn rồi nhẹ nhàng dùng sức kéo ra ngoài.

"Linh Y, vuốt của em ngứa ngáy à?"

Lộ Mãn mở mắt.

"Anh ơi, anh nên hiểu rõ tình hình hiện tại đi."

Cố Linh Y tràn đầy tự tin, bây giờ cô không sợ cái tên giò heo này nữa rồi.

"Hình dáng lông mày của anh bây giờ hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng của em nhé."

Cố Linh Y nhướn nhướn dao cạo lông mày: "Đừng chọc em, nếu không em cạo hết của anh đấy."

"... Em giỏi lắm."

Lộ Mãn lại nhắm mắt: "Vậy em cứ tùy ý mà làm nhục anh đi."

"Làm...làm nhục?"

Cố Linh Y dẫm một chân lên mu bàn chân Lộ Mãn.

"Anh ơi, anh đúng là miệng Hàm Hàm không nhả được ngà voi."

Cô lại dùng sức véo má Lộ Mãn.

Thật sảng khoái, véo thêm cái nữa.

Cố Linh Y trong lòng vô cùng đắc ý.

"Linh Y, em véo má anh thì anh không ý kiến."

Khóe miệng Lộ Mãn nở nụ cười: "Nhưng có thể đổi cách véo khác được không?"

"Anh ơi... Em chưa từng nghe thấy yêu cầu nào kỳ quái đến vậy đó."

Cố Linh Y nghiêng nghiêng đầu. Cái tên xấu xa này chẳng lẽ bị cô véo cũng nghiện rồi... Vậy thì kỳ quái quá...

"Em chỉ dùng tay, không thấy mỏi à?"

Lộ Mãn giả bộ nghiêm túc đề nghị: "Hay là em cân nhắc lại đi, đổi sang dùng đôi môi mà véo má anh... Á!"

Cố Linh Y dứt khoát đặt nốt bàn chân còn lại lên mu bàn chân của Lộ Mãn.

Cô còn chê cái tên dê xồm này da dày thịt béo, hai chân lại dùng thêm lực mà ra sức giẫm đạp.

"Em cạo sạch lông mày của anh thật đấy!"

"Em cứ cạo đi."

Lộ Mãn bất lực nhún vai: "Dù sao anh cũng là con trai, có biết vẽ lông mày đâu. Lát nữa còn có phỏng vấn truyền thông, không có lông mày thì dọa người lắm."

"Đến lúc đó chẳng phải em lại tốn công vẽ lại cho anh à."

"Em không vẽ!"

"Vậy anh nhờ em gái vẽ cho anh nhé?"

"Càng không được!"

Cố Linh Y hết giận, lại ngoan ngoãn tiếp tục tỉa lông mày cho anh.

Đối với Lộ Mãn, cô chỉ còn cách bó tay chịu trói.

Mà cũng chẳng muốn nghĩ kế đối phó làm gì.

Cố Linh Y mỉm cười dịu dàng, ánh mắt chan chứa tình ý.

Như vậy cũng tốt lắm rồi.