Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Toàn truyện - Chương 279: Sự hấp dẫn người khác giới

"Đây là lẩu Triều Thiên á?"

Lộ Tiểu Sương tay cầm một cái bánh cuốn: "Lẩu đâu?"

"Tiểu Sương, lẩu ở đằng kia."

Cố Linh Y chỉ vào vị trí bếp trong quán lẩu Triều Thiên, một cái nồi lớn sùng sục bốc hơi nóng.

"Không phải kiểu mỗi bàn một nồi nhỏ, mà là thịt được hầm nhừ trong nồi lớn rồi cuốn vào bánh... Khụ, khụ."

Cố Gia Nhi hơi nhíu mày: "Anh ơi, họng anh khó chịu thì bớt nói lại đi."

Lộ Tiểu Sương cắn một miếng bánh cuốn nhân thịt thủ lợn và lòng lợn, hương vị thơm ngon đậm đà.

"Ngon quá!"

"Ăn nhiều một chút, chiều còn phải ra sân bay. Đến Hồng Kiều Hỗ Thị rồi còn phải đi tàu điện ngầm một hai tiếng nữa mới đến Phố Đông, ăn ít là tối đói bụng đấy."

Đang nói chuyện, trên bầu trời bên ngoài vang lên một tiếng động cơ gầm rú.

Lộ Tiểu Sương dừng lại một chút rồi cảm thán: "Tiếng máy bay lớn vậy? Chỗ này cách sân bay còn xa mà? Sao nghe rõ thế?"

"Đâu phải máy bay chở khách chúng ta đi. Nếu mà được đi loại này thì đỉnh của chóp."

Lộ Mãn giải thích: "Duy Thành là nơi đóng quân của một sư đoàn không quân, nên là ở đây thường xuyên nghe thấy máy bay chiến đấu tập luyện bay qua bay lại."

"Ồ ồ, ra là vậy!" Lộ Tiểu Sương tỏ vẻ kinh ngạc.

Cố Gia Nhi đã nhanh chóng giải quyết xong một cái bánh cuốn. Cô chống cằm nhìn anh em Lộ Mãn trò chuyện, ánh mắt lại chuyển sang chị gái Linh Y.

"Linh Y."

Cố Gia Nhi ghé vào tai chị gái nhỏ giọng: "Chị có cảm thấy từ khi anh ấy tốt nghiệp Trung học Phổ thông và có thời gian riêng, tự nhiên hiểu biết nhiều thứ hơn hẳn không?"

"Ừm, có hả?" Cố Linh Y không để ý đến chuyện này, cô chỉ nghĩ Lộ Mãn sau khi thi Đại học xong thay đổi lớn nhất là trở thành một tên giò heo.

"Hiểu biết nhiều thứ lắm, cảm giác gặp chuyện gì chúng ta không biết là anh ấy đều có thể giải thích rõ ràng cho chúng ta."

Cố Gia Nhi nghiêng đầu và cắn răng: "Em còn không biết anh ấy học cờ caro từ bao giờ, hồi bé có chơi đâu? Bị anh ấy hại thảm rồi, uổng công thua anh ấy ba điều kiện!"

"Có khả năng nào không?"

Cố Linh Y chống cằm nghĩ ngợi rồi nói: "Trước đây anh ấy cũng khá uyên bác và biết nhiều thứ linh tinh mà, chỉ là Gia Nhi em không để ý thôi chứ?"

"Có...có hả?"

Đến lượt Cố Gia Nhi không tự tin.

"Chắc là có."

Cố Linh Y lấy ví dụ: "Ví dụ như trước đây anh ấy chẳng phải còn lôi em ra giảng về tàu khu trục trên biển à?"

"Ờ..."

"Gia Nhi, cái này còn tùy thuộc vào cách em nhìn nhận nữa. Gặp phải những chuyện em không hứng thú nghe thì anh ấy nói nhiều cũng chỉ khiến em thấy chán, nhưng nếu đến những chuyện em có lòng muốn nghe thì sẽ thấy anh ấy bây giờ có thể trò chuyện với em về rất nhiều thứ."

Thấy em gái nghẹn lời, Cố Linh Y nói: "Sở thích của con trai và con gái vốn dĩ rất khác nhau. Có thể có những bạn nam thích hip hop, rock, chụp ảnh, quay phim ngay từ đầu nên dễ có nhiều chủ đề chung với con gái hơn, dễ kết bạn với người khác giới hơn."

"Còn có những bạn nam lại thích máy móc, võ hiệp và một số sở thích khác không trùng với sở thích của phần lớn con gái, nên khi còn nhỏ có vẻ không có duyên với người khác giới đấy thôi?"

"Hình như là vậy thật..."

"Nhưng sau này ai rồi cũng sẽ trưởng thành, kinh nghiệm sống dày dặn hơn và sở thích chung cũng nhiều hơn thôi. Nào là du lịch, phim ảnh, đọc sách, game... Chỉ cần tam quan không quá đối lập thì luôn tìm được những việc cả hai cùng thích mà."

"Quan trọng nhất là có lòng cùng đối phương mở rộng sở thích và trải nghiệm cuộc sống. Vừa mới bắt đầu đã chỉ chăm chăm tìm điểm tương đồng và chỉ đánh giá sở thích hiện tại của đối phương có hợp với mình hay không thì có lẽ sẽ khiến mối quan hệ của hai người trở nên quá hẹp hòi đấy?"

Trong lúc đó, Lăng Chi ăn một cái bánh cuốn vẫn chưa no lại gọi nhân viên phục vụ của quán thêm một cái nữa. Hai chị em song sinh nhà họ Cố cũng cảm thấy bụng vẫn còn hơi đói nên cũng gọi thêm một phần bánh cuốn Triều Thiên nữa.

Trong lúc chờ món mới được mang lên, hai chị em song sinh lặng lẽ ngồi cạnh nhau, mỗi người mang một tâm sự riêng.

"Là tàu tuần dương." Cố Gia Nhi bỗng dưng lên tiếng chẳng đầu chẳng cuối.

"Hả?" Cố Linh Y ngơ ngác.

"Linh Y, là tàu tuần dương hạng nhẹ." Cố Gia Nhi nghiêm túc giải thích: "Trước đây anh ấy hay lôi em ra nói chuyện nó lợi hại hơn tàu khu trục một chút."

"Ờmm..."

Cố Linh Y dở khóc dở cười.

"Có phải là mình không nên nói những lời đó với em gái vào lúc này không?"

Cố Linh Y lúc này lại do dự nghĩ thầm trong lòng.

Cô đối với cô em gái song sinh của mình, nói chuyện hết lòng hết dạ đã thành thói quen ăn sâu vào trong tim. Cho nên vừa rồi mới vô thức buột miệng nói ra những suy nghĩ trong lòng.

Bây giờ nghĩ lại, có phải là hơi khuyên em gái nên sửa đổi một chút và cởi mở hơn với Lộ Mãn hay không?

Hơn nữa Gia Nhi hình như còn nghe lọt tai kìa?

Trước đây cô chị này nói lý lẽ sao chưa từng thấy em ấy nghe lời như vậy bao giờ chứ!

Mọi người giải quyết bữa trưa, giữa chừng Lộ Mãn lại nhận được điện thoại liên lạc công việc nên ra ngoài nghe máy một lát.

Cố Gia Nhi thấy Lộ Mãn cứ khàn giọng ho khan thì trong lòng khó chịu vô cùng. Cô liền đứng dậy đi tìm chủ quán xin một bình nước nóng rót vào bình giữ nhiệt mang theo của Lộ Mãn, lại thay mới hạt lười ươi cam thảo rồi thêm nước vào.

"Haizz..." Cố Linh Y thở dài một tiếng.

Sự đã đến nước này, đều tại cái tên giò heo kia...

...

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Hồng Kiều, Lộ Mãn và các cô gái lại đi tuyến tàu điện ngầm số 2 đến gần hội trường triển lãm truyện tranh rồi đến khách sạn đã đặt trước để nghỉ ngơi.

Sau khi phát thẻ phòng, Lộ Mãn khàn giọng nói với hai chị em song sinh: "Hai em lên nghỉ sớm đi, anh ra ngoài mua chút đồ."

Anh vừa đi ngang qua con phố ven đường thì vô tình nhìn thấy một cửa hàng dược mỹ phẩm. Hỗ Thị là thành phố có số lượng kiều dân Nhật Bản đứng thứ ba trên thế giới chỉ sau Los Angeles và New York, vì vậy không khí mang đậm nét văn hóa Nhật Bản như ẩm thực Nhật Bản rất nồng đậm, có không ít cửa hàng nhập khẩu hoặc mô phỏng theo phong cách Nhật Bản.

Lộ Mãn đi dạo một vòng rồi xách một túi thuốc trở về. Cố Gia Nhi đang đợi ở tầng một của khách sạn, thấy anh về thì vẻ mặt buồn chán trên khuôn mặt trái xoan lập tức biến mất.

"Anh ơi, muộn thế này rồi anh cũng ngủ sớm đi ạ."

"Ừ."

Lộ Mãn cùng cô lên lầu quẹt thẻ mở cửa phòng mình, và vào khoảnh khắc cửa mở, Cố Gia Nhi nhanh nhẹn luồn qua dưới cánh tay anh rồi đẩy cửa xông vào phòng anh.

"..."

Lộ Mãn chỉ ra ngoài cửa: "Phòng này nhường cho em nhé? Hai chúng ta đổi phòng đi?"

"Không được!"

Cố Gia Nhi vốn đã nhào lên giường Lộ Mãn, nghe anh nói vậy liền bật dậy ngay.

"Anh ơi anh quên rồi à? Em đâu có ở một mình một phòng, em ở cùng Linh Y mà."

Lộ Mãn thầm nghĩ: "Anh chính là không quên nên mới muốn đổi phòng với em..."

Anh nhét một viên kẹo ngậm ho vào miệng: "Không đổi thì mau phắn đi, anh muốn đi tắm."

"Dạ. Anh ơi, vậy buổi tối anh nhất định phải uống nhiều nước ấm nhé."

Lộ Mãn trong lòng nhịn cười vì không ngờ lại có một ngày được em vợ quan tâm một câu "uống nhiều nước ấm".

Đây chẳng phải là câu cửa miệng của anh hồi Đại học trước khi trùng sinh sao?

Cố Gia Nhi lướt qua Lộ Mãn, cô nàng lại tò mò dừng lại nhìn chằm chằm yết hầu đang khẽ động của Lộ Mãn.

"Anh ơi, anh ăn gì vậy? Ngon không ạ?"

Lộ Mãn bật cười. Cái tính ham ăn của cô nàng này thật sự là có thể so sánh với chị gái cô.

"Là kẹo ngậm ho dược dụng, tên là Long Giác Tán."

Lộ Mãn xòe túi nhỏ trong tay ra.

"Cũng khá ngon, vừa nãy anh ra ngoài mua. Hỗ Thị vẫn là đỉnh của chóp, ngay cả loại kẹo ngậm ho nhập khẩu ít phổ biến trong nước này cũng mua được."

"Là thuốc à..."

Cố Gia Nhi có chút thất vọng. Cô còn tưởng là kẹo bình thường, còn muốn nếm thử nữa chứ.

"Thỉnh thoảng ăn một viên cũng không sao."

Lộ Mãn đưa cho cô hai viên Long Giác Tán: "Đừng chê anh keo kiệt nhé, dù sao cũng là thuốc nên không thể ăn nhiều."

"Biết rồi anh ạ."

"Hai viên này cũng không phải cho em hết đâu, em nhớ đưa cho chị gái em một viên."

Cố Gia Nhi bóc một viên ăn trước, đôi mắt hạnh của cô hơi sáng lên.

"Cái cảm giác mát lạnh làm dịu họng này mạnh quá... Nhưng mà vị cũng ngon."

"Đây cũng là thuốc trị đau họng rất nổi tiếng ở nước ngoài đó."

Cố Gia Nhi nghĩ ngợi rồi hé môi nói: "Anh ơi, mấy ngày nay lúc nào rảnh anh có thể dẫn em đi đến cửa hàng bán loại thuốc này không?"

"Em đi làm gì?" Lộ Mãn hỏi.

"Họng của mẹ em vẫn luôn không được tốt, em muốn mua cho mẹ em một ít."