Lộ Tiểu Sương khẽ vén vạt váy rồi nhẹ nhàng bước đến bên Lộ Mãn.
Cô bé cố ý liếc nhìn Cố Gia Nhi rồi lại nhìn anh trai Lộ Mãn.
Cố Gia Nhi bị "em chồng" tương lai nhìn với ánh mắt kỳ quái, còn tưởng rằng lớp trang điểm của mình có vấn đề nên vội vàng lấy gương nhỏ ra xem xét lại dáng vẻ.
Vốn dĩ cũng không đánh phấn hay tô vẽ gì nhiều nên lớp trang điểm vẫn bình thường chứ không bị lem, nhưng tóc thì đúng là dính chút mồ hôi trông hơi mất hình tượng.
"Quả thật là không ổn lắm." Cố Gia Nhi bất đắc dĩ nghĩ: "Về khách sạn việc đầu tiên là phải đi tắm!"
Lộ Tiểu Sương mặt mày nghiêm túc đặc biệt cố ý nhìn chằm chằm Cố Gia Nhi, rồi cô lạnh lùng lên tiếng: "Haizz, trước giờ không để ý, sao lại tìm một người yêu xấu xí như vậy chứ?"
"Hả?" Cố Gia Nhi giật mình thon thót. Đây là em chồng chê mình sao...
"Toang rồi. Tại sao vậy, mình đã đắc tội gì với Tiểu Sương sao?"
Cố Gia Nhi vừa luống cuống sửa lại tóc vừa không ngừng suy nghĩ trong lòng.
"Tiểu Sương chẳng lẽ vẫn còn nhớ chuyện lần trước ở Tuyền Thành mình vô ý lớn tiếng với em ấy sao? Phải làm sao đây!"
Cố Gia Nhi bỗng trở nên yếu đuối hẳn. Cô đặc biệt để ý đến ý kiến của cô em gái ruột duy nhất của Lộ Mãn là Lộ Tiểu Sương. Trước đây cô từng có ý nghĩ rằng——
Nhỡ đâu đắc tội em gái Tiểu Sương, vậy sau này mấy chục năm ở bên anh trai em ấy làm sao mà sống chung được đây?
"Ê!"
Lộ Mãn trợn mắt. Nhỏ em gái này hôm nay uống nhầm thuốc gì rồi, sao đột nhiên lại vô lễ thế này chứ.
Nhưng vừa thốt ra một tiếng thì cổ họng đã đau rát.
Anh lộ rõ vẻ mặt không vui, tiếp tục liếc mắt cảnh cáo em gái Tiểu Sương bảo cô bé im miệng.
Tuy rằng bây giờ anh quay sang trêu chọc Cố Gia Nhi cho cô nàng tức điên lên, nhưng không có nghĩa là người khác ngoài anh có thể không thân thiện với Gia Nhi, càng không thể bắt nạt cô ấy.
Lộ Mãn dùng ngón tay "cộp cộp" gõ lên bảng trắng rồi nhanh chóng viết chữ lên đó.
【Ăn nói kiểu gì vậy? Chị ấy là chị của em, mắt nào của em thấy chị ấy không xinh đẹp…】
Còn chưa đợi Lộ Mãn viết xong, Lộ Tiểu Sương đã giật lấy bút lông từ tay anh trai mà giấu ra sau lưng.
Lộ Tiểu Sương chuyển sang cười ranh mãnh: "Chị Gia Nhi, em hỏi chị đó. Trả lời đi."
"Sao lại tìm cái tên xấu xí như anh trai em vậy?"
"Phụt ha ha ha..."
Cố Linh Y vốn đang đứng bên cạnh luôn lo lắng thấp thỏm về mối quan hệ giữa mọi người, nhưng khi nghe thấy câu đùa cố ý của Lộ Tiểu Sương thì cô không khỏi mỉm cười.
Hai anh em nhà này đều có thể trở nên xấu tính với những người thân thiết. Không biết cái đặc tính thích làm trò này là di truyền từ chú Lộ hay là dì Tĩnh nữa.
…
Hội chợ truyện tranh Duy Phường kéo dài bốn ngày đã hạ màn. Hiệu quả tổng thể vô cùng vừa ý và thu hút được một loạt bài báo từ các phương tiện truyền thông game online. Đồng thời hội chợ truyện tranh ở tỉnh Lỗ những năm gần đây cũng chỉ mới bắt đầu, trong tỉnh không có nhiều hoạt động liên quan, vì vậy hội chợ lần này ở Duy Phường cũng thu hút được sự ưu ái của các thương gia từ một vài thành phố ở Giao Đông và khu đô thị tỉnh lỵ. Lộ Mãn nhân cơ hội này đã bàn bạc được không ít kèo hợp tác với họ, Tam Quốc Sát ở tỉnh Lỗ có thể từ đốm lửa nhỏ dần dần biến thành thế lửa lan rộng.
Ngày hôm sau, Lộ Mãn phải bay đến Hỗ Thị để tham gia hội chợ truyện tranh Chinajoy nổi tiếng trong nước. Dù lịch trình dày đặc nhưng anh vẫn muốn tranh thủ thời gian cùng cặp song sinh nhà họ Cố và em gái Tiểu Sương đến thành phố của những cánh diều Duy Phường này, kết hợp làm việc và nghỉ ngơi để vui chơi thỏa thích một ngày.
Sáng sớm hôm sau, Lộ Mãn tỉnh dậy trước thì gửi tin nhắn QQ cho Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nhưng không thấy ai trả lời. Xem ra hai cô nàng mệt quá nên ngủ nướng rồi.
Vậy là Lộ Mãn không làm phiền giấc mơ đẹp của họ mà mở laptop trong phòng để sắp xếp lịch trình hội chợ truyện tranh và kế hoạch in thêm để bán, đồng thời chờ các cô nàng đang ngủ say sưa tự tỉnh giấc.
Nhưng chờ mãi đến tận trưa, Lộ Mãn gõ cửa từng phòng gọi các cô dậy.
"Lăng Chi, Tiểu Sương, dậy thôi."
"Linh Y, Gia Nhi, mặt trời chiếu đến mông rồi kìa."
Sau khi lôi được các cô nàng ra khỏi giường thì lại phải chờ họ sửa soạn xong xuôi mới có thể xuất phát. Lộ Mãn ngược lại bị họ làm cho mất hết tinh thần.
"Anh ơi."
"Anh ơi."
Hôm nay Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đều mặc áo sơ mi trắng toát lên vẻ thanh khiết và giản dị. Nhưng cách phối đồ phần dưới lại khiến phong cách của hai chị em khác biệt hoàn toàn.
Một người mặc quần jean ống đứng che đi đường cong đôi chân, vạt áo sơ mi được sơ vin gọn gàng trông như cô em gái nhà bên vừa tốt nghiệp chuẩn bị bước vào môi trường công sở.
Người còn lại mặc quần jean ngắn che nửa bắp đùi, vẫn là vòng eo thon thả ấy nhưng đôi chân trắng ngần và săn chắc lại càng tôn lên vẻ đẹp thanh xuân. Dưới ánh nắng, đôi chân ấy dường như phát ra ánh sáng mỏng manh khiến Lộ Mãn chỉ dám liếc qua một cái rồi phải tự nhắc nhở mình phải chú ý ánh mắt, không được nhìn nhiều.
Chỉ cần nhìn phong cách ăn mặc là anh đã có câu trả lời sơ bộ cho bài toán trắc nghiệm hôm nay về cặp song sinh. Cô nàng mặc quần dài chắc là chị gái Cố Linh Y, còn người mặc quần ngắn là em gái Cố Gia Nhi.
Để chắc ăn, anh lại lén liếc qua đôi giày thể thao của hai cô nàng.
Dưới chiếc quần dài là dây buộc thắt nơ đặc biệt.
"Anh không ngờ các em ngủ giỏi thế, một giấc đến tận trưa đó, Linh Y." Anh nói với Cố Linh Y.
Lộ Mãn phân biệt cặp song sinh một cách chính xác, Cố Gia Nhi nghe xong thì đôi mắt hạnh ánh lên vẻ tò mò.
"Chuyện đã đến nước này rồi thì ăn trưa trước đã nhé? Em thấy sao, Gia Nhi?" Lộ Mãn lại quay sang Cố Gia Nhi và nói.
"Tiểu Mãn, vậy trưa nay chúng ta ăn gì?"
Lộ Tiểu Sương hỏi một trong ba câu hỏi khó nhất thế giới.
Hai câu còn lại là tối nay ăn gì và sáng mai có ăn sáng không.
"Đến Duy Thành rồi thì không thể không thử đặc sản địa phương."
Lộ Mãn vì kiếp trước đã từng đến đây du lịch nên rất quen thuộc: "Ăn lẩu Triều Thiên thì sao?"
"Hả, trưa hè nóng nực thế này mà chúng ta đi ăn lẩu á?" Lộ Tiểu Sương cảm thấy đề nghị này không ổn.
"Liệu có bị ám mùi nhiều không? Chiều chúng ta còn phải đi bảo tàng diều nữa mà."
Lộ Mãn cười: "Lẩu Triều Thiên không phải là lẩu đâu, đến rồi em sẽ biết."
Trên đường đến quán ăn, Cố Gia Nhi kéo chị Linh Y đi tụt lại phía sau anh em Lộ Mãn. Trong đầu cô bây giờ có quá nhiều câu hỏi cần phải nhỏ giọng tâm sự với chị gái.
"Linh Y, mấy lần gần đây hình như anh ấy phân biệt tụi mình nhanh và chuẩn xác hơn hẳn."
"Ừm..."
Cố Linh Y cúi gằm mặt, không được tự nhiên né tránh ánh mắt rồi nhìn xuống đôi giày của mình.
Cô dễ dàng đoán được Lộ Mãn đã dùng cách gian lận.
Nhưng không thể tiết lộ cho em gái Gia Nhi biết.
Nhưng chỉ cần em gái để ý một chút đến giày của hai chị em thì sẽ nhanh chóng phát hiện ra thôi.
"Kỳ lạ thật, sao anh ấy lại tiến bộ vượt bậc như vậy chứ?"
Cố Gia Nhi nghiêng nghiêng đầu: "Với lại dì Tĩnh cũng vậy, em cảm giác dì Tĩnh thậm chí không cần nhìn tụi mình cũng có thể gọi đúng tên từng người thì phải?"
"Vậy hả..."
"Khó hiểu thật, sao dì Tĩnh lại quen thuộc đến vậy?"
"Có phải anh ấy đã học lỏm được kỹ xảo kỳ lạ nào từ dì Tĩnh không?"
"Gia Nhi." Cố Linh Y không nhịn được hỏi: "Rốt cuộc em muốn anh ấy nhận ra em hay là nhận nhầm em?"
"Trước đây thì chắc chắn là không muốn anh ấy nhận nhầm rồi."
Cố Gia Nhi cười có chút ngại ngùng.
"Nhưng... Thật ra anh ấy cứ nhận nhầm như mọi khi thì em lại có cớ để làm nũng với anh ấy mà."
"...Cố Gia Nhi."
Cố Linh Y chỉ vào trán em gái: "Chắc chắn đầu óc em có vấn đề rồi."
"Linh Y, chị hiểu cho em đi mà~"
Cố Gia Nhi ôm lấy cánh tay chị gái cọ cọ: "Chỉ là trước đây làm chị tủi thân thôi, em cũng xin lỗi chị. Cái tên giò heo đó đôi khi coi chị thành em mà chị lại nể mặt anh ấy nên còn ngại không dám vạch trần, chắc chắn làm chị rất khó xử đúng không?"
Cố Linh Y mấp máy môi. Cô không phủ nhận lời em gái nói.
"Em gái ơi, xin lỗi nhé."
Cố Linh Y âm thầm xin lỗi trong lòng.
"Đó là trước đây, một trong số ít những cơ hội chị có thể bất chấp tất cả để tiếp cận anh ấy thôi..."
