Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 277: Hội chợ truyện tranh tỉnh Lỗ là phiên bản plus

"Chị cũng từng đi vài hội chợ truyện tranh rồi, nhưng...chưa thấy cái nào như thế này..."

Lý Lâm Linh học tại Đại học Truyền thông Trung Quốc ở Yên Kinh, lợi thế vị trí giúp cô tiếp xúc với vài hội chợ truyện tranh ở thủ đô cũng như các hoạt động đồng nhân do câu lạc bộ truyện tranh của các trường Đại học tổ chức.

Nhưng hội chợ truyện tranh ở tỉnh Lỗ thực sự khiến Lý Lâm Linh mở mang tầm mắt.

"Cảm giác như mọi thứ đều được phóng to..."

Trong hậu trường gian hàng Tam Quốc Sát, Lý Lâm Linh ghé tai Cố Gia Nhi thì thầm: "Hình như con trai con gái ở tỉnh Lỗ có chiều cao trung bình đều nhỉnh hơn thì phải."

"Vậy ạ?" Cố Gia Nhi vẫn chưa có cảm giác so sánh này.

Lý Lâm Linh trố mắt nhìn một coser Nữ Phù Thủy Bóng Đêm đi ngang qua trước mặt.

Đó là một nhân vật nổi tiếng trong anime thẻ bài 《Yu-Gi-Oh》. Lý Lâm Linh nhớ trên bao bì thẻ bài lậu thường có Nữ Phù Thủy Bóng Đêm mặc đồ hồng lam này, nhân vật gốc vốn dĩ đã có bắp đùi tròn trịa mang theo chút phúng phính trẻ con và vẻ đầy đặn đáng yêu, rất hợp với những bạn nữ hơi mũm mĩm hóa trang.

Nhưng Nữ Phù Thủy Bóng Đêm cao mét tám mấy thì hơi lố rồi đấy...

Lý Lâm Linh có một ấn tượng trực quan về chiều cao trung bình ở tỉnh Lỗ. Lúc này lại có một Thủy Thủ Mặt Trăng đi qua, nhưng nhìn vóc dáng và chiều cao chắc phải gọi là Chiến Sĩ Mặt Trăng mới đúng.

Ngay cả mấy cô bé Gothic Lolita đi ngang qua cũng đều là cỡ lớn.

Chỗ khác tổ chức hội chợ truyện tranh, tỉnh Lỗ tổ chức hội chợ truyện tranh phiên bản Plus, cosplay thể hình tăng cường...

Một đội cosplay Naruto dừng lại trước gian hàng của họ.

"Chủ sạp, đây là trò chơi thẻ bài hả? Loại sưu tầm trao đổi đúng không?"

Chàng trai hóa trang thành Uzumaki Naruto đen gầy, khi nói chuyện thì bộ râu giả dán trên mặt rung điên cuồng: "Nhìn có vẻ giống Magic: The Gathering."

Lý Lâm Linh vội vàng giải thích: "Đây là một bộ board game, tuy cũng có thể sưu tầm nhưng chủ yếu là để bạn bè chơi một ván. Phía trước có bàn, mời mọi người chơi thử."

Mấy coser làng Lá lộ ra vẻ hứng thú ngồi xuống trải nghiệm thử.

"Trông các bạn hình như là sinh viên Đại học nhỉ? Thành viên câu lạc bộ cùng nhau đi cosplay sao?"

"Phải, chúng tôi là từ Hội Anime của Học viện Duy Thành mới thành lập năm nay, nghỉ đông về mới đăng ký câu lạc bộ."

Lý Lâm Linh đúng lúc đưa danh thiếp: "Đây là thông tin liên lạc của chúng tôi, góc trên bên phải danh thiếp xé ra là phiếu giảm giá. Nếu có bạn học hoặc người cùng sở thích board game thì hoan nghênh dùng cái này để mua hàng. Duy Thành đã có quán board game nhập hàng rồi, còn có thể đặt hàng trên mạng và giao hàng đến tận nhà."

Vài người thấy bên này được vây quanh náo nhiệt nên tò mò đến xem thử, nhưng thấy trước gian hàng Tam Quốc Sát bàn trống đã không còn mấy nên trong lòng nảy ra ý định kiểm chứng xem thứ này có thực sự hot đến vậy không.

Sau khi thử chơi hai ván game, Naruto và Sasuke vẫn còn chưa đã thèm. Họ từ cuộc so tài giữa chúa công và phản tặc trở về thực tại mới phát hiện xung quanh mình không biết từ lúc nào đã có thêm rất nhiều người qua đường vây quanh xem.

"Anh bạn, có phải mỗi nhóm chỉ được chơi hai ván không?"

Một người hâm mộ mặc quân phục kín mít đứng bên cạnh, trước ngực đeo mô hình M16 và ôm hai hộp Tam Quốc Sát: "Tôi vừa thấy mọi người chơi ở đây, thấy hay hay nên đặt mua luôn. Cho tôi mượn bàn kiếm người chơi một ván được không?"

"Ồ ồ ồ, được thôi, mời bạn."

Đội cosplayer Naruto nhường bàn, họ nhìn nhau rồi bàn bạc trong nhóm.

"Chơi cuốn thật."

"Board game chất lượng cao thế này, trước giờ chưa thấy."

"Mua vài bộ đi, có thể làm hoạt động câu lạc bộ. Còn tổ chức thi đấu được, giao lưu tăng tình cảm mọi người nữa."

"Hội trưởng, móc hầu bao đi!"

Khi Haruno Sakura cao mét tám hai chống cánh tay lực lưỡng lên quầy và lục ví mua bộ board game, Lý Lâm Linh và Cố Gia Nhi cố gắng giữ vẻ mặt không đổi.

Thể thuật cơ bắp vượt cả nguyên tác rồi...

Khu vực triển lãm Tam Quốc Sát vẫn cực kỳ náo nhiệt, có lẽ là đang giữ vị thế số một về độ hot trong toàn bộ triển lãm.

Trò chơi thử miễn phí tại chỗ đã khiến mọi người xung quanh háo hức muốn thử, họ yêu thích trò chơi mới lạ và thú vị này. Đồng thời ngày càng có nhiều người vây xem vì xem người khác đánh bài cũng thấy rất thú vị, và đám đông tụ tập này lại trở thành một tấm biển quảng cáo bắt mắt hơn liên tục thu hút thêm du khách đến xem, danh tiếng vang xa như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn.

"Phù, đông người quá, gió thổi đến cũng nóng hầm hập."

Lộ Tiểu Sương chịu trách nhiệm phát tờ rơi hướng dẫn luật chơi miễn phí. Cô đứng giữa một đám người mẫu ngực khủng được thuê với giá cao, nhưng dường như du khách thích tìm cô xin chụp ảnh chung hơn.

Lộ Tiểu Sương từ chối hết và đổi ca luôn. Cô tự mình ra phía sau làm hậu cần, phát chè đậu xanh và nước uống cho người mẫu và các nhân viên khác.

Sau một ngày bận rộn, ngay cả những cô gái có khối lượng công việc ít nhất trong nhóm cũng mệt mỏi ngồi bệt xuống tấm lót chẳng buồn nhúc nhích.

Từ xa, bóng dáng Lộ Mãn từ văn phòng VIP ở góc đối diện của triển lãm đi ra.

"Cái tên Tiểu Mãn này đúng là không coi ai ra gì!"

Lộ Tiểu Sương khinh bỉ ông anh trai vẫn còn sức lực của mình: "Anh ta cả ngày phần lớn thời gian đều ở trong văn phòng riêng vừa mát vừa yên tĩnh, chỉ có anh ta là sướng nhất."

Lộ Mãn đi tới rồi lần lượt vỗ vai các nhân viên nam để khích lệ họ đôi chút.

Cố Gia Nhi và Cố Linh Y đứng dậy nghênh đón, người bên trái người bên phải hỏi han ân cần. À khoan, cái thời tiết nóng như thiêu đốt này mà lại còn ở trong nhà triển lãm nửa kín thì phải gọi là hỏi han nóng nực mới đúng.

"Tiểu Mãn, anh thấy ngại không vậy?"

Lộ Tiểu Sương bĩu môi phản đối ông anh trai: "Mọi người ở đây cần cù chăm chỉ đến mệt muốn xỉu. Anh thì chỉ ở trong văn phòng nói phét với người ta."

"Bàn chuyện chính sự."

Lộ Mãn vừa mở miệng thì Lộ Tiểu Sương đã biết mình nhầm to rồi. Giọng anh khàn đặc đến mức nói không thành lời, cơ bản chỉ còn lại âm gió xì xào. Âm thanh phát ra rồi tan vào không khí rất khó nghe rõ.

Đây là sắp khản cả cổ rồi.

"Các nhà phân phối đến đây, còn có mấy ông chủ làm game, họ đều muốn bàn chuyện nhập hàng phân phối."

Lộ Mãn khàn giọng giải thích: "Cổ họng anh bốc khói rồi nè. Bàn thành công rất nhiều đơn lớn, còn có các đơn gần Tuyền Thành, Bác Thành, Nghi Thành nữa..."

"Anh trai, anh đừng nói nữa."

Lộ Tiểu Sương xót xa chạy đi lấy một cốc chè đậu xanh: "Anh trai, xin lỗi, em không biết..."

Lộ Mãn cười lắc đầu: "Tối nay đi cùng anh mua ít quả la hán và hạt lười ươi."

"Vâng."

Lộ Mãn cũng ngồi xuống tấm đệm nghỉ ngơi một lát.

Hai chị em song sinh nhà họ Cố cũng có chung tâm trạng với Lộ Tiểu Sương. Biết giọng Lộ Mãn có vấn đề nên các cô nhìn thấy mà trong lòng xót xa.

"Anh ơi, mẹ hay uống trần bì hình như cũng có tác dụng."

Cố Gia Nhi lấy một chiếc khăn mặt mới. Thân hình nhoài lên muốn lau mồ hôi cho Lộ Mãn, nhưng Lộ Mãn xua tay.

Anh gần như không nói được, đành lấy một cái bảng trắng nhỏ viết chữ lên đó thay cho lời nói.

【Anh tự làm được】

【+2 em lau mồ hôi cho mình đi】

"Vâng."

Sau một ngày đứng ở khu triển lãm, trán Cố Gia Nhi hơi ướt. Vài sợi tóc mai bị mồ hôi thấm ướt lộn xộn dính vào trán.

"Anh ơi, tóc mái của em bây giờ giống như bị Hàm Hàm gặm mất rồi."

【Hàm Hàm đang ở nhà, chắc là sắp hắt xì hơi rồi đây】

Lộ Mãn lại sửa hai chữ trong câu trên rồi quay sang cho Cố Linh Y bên cạnh xem.

【01 em lau mồ hôi cho mình đi】

Cố Linh Y lườm Lộ Mãn một cái.

Cái tên giò heo này thật là tiện lợi, đem lời viết cho em gái lau đi sửa lại liền biến thành lời quan tâm cô rồi!

Lúc này Lộ Tiểu Sương nhìn thấy cái bảng trắng trước mặt Lộ Mãn thì bật cười thành tiếng. Tuy rằng xót anh trai nhưng cảnh này vẫn rất buồn cười, xót thì xót nhưng cũng không cản trở cô em gái vô tình này cười nhạo anh.