“Linh Y, em kể cho chị nghe này!”
“Gia Nhi, chị kể cho em nghe này!”
Hai chị em song sinh buổi tối về đến nhà lại quấn quýt lấy nhau.
Vừa gặp mặt, cả hai đã không nhịn được muốn trút bầu tâm sự và than thở với đối phương.
“Linh Y, chị nói trước đi.”
Cố Gia Nhi lấy một chai trà ướp lạnh trong tủ lạnh rồi ngồi xuống bên cạnh chị.
“Chị đi theo ba, ở mấy cái nhà máy của ba suốt cả một ngày trời.”
Cố Linh Y bĩu môi lên tận trời. Cả ngày hôm nay cô nàng buồn chết đi được.
“Trong văn phòng của ba có gì đâu mà chơi, ba còn cứ muốn lái xe chở chị đi lòng vòng giữa mấy cái nhà máy nữa.”
“Chạy xe trên đường vành đai ba cứ tự thấy thú vị lắm, còn bảo hồi trước chị thích lắm cơ.”
Cố Linh Y tỏ vẻ bất lực: “Chị có thích đâu. Ngoài cửa sổ toàn là ruộng với dải cây xanh, có gì đâu mà thích.”
“Vậy 'hồi trước' mà ba nói là hồi nào?” Cố Gia Nhi phát hiện ra điểm mấu chốt.
“Chắc là hồi hai chị em mình khoảng hai tuổi, ba cứ hay nói là hai chị em mình ngồi trên xe thích vẫy tay ra ngoài cửa sổ…”
Cố Gia Nhi cũng chịu thua ba mình: “Thôi được rồi, thông cảm cho ba đi Linh Y. Ba còn nhớ được là giỏi lắm rồi, chắc giờ hỏi ba hồi Tiểu học mình học mấy lớp và Trung học Cơ sở học hệ bốn năm hay ba năm thì ba cũng chẳng trả lời được đâu.”
Cái giống loài mang tên "ba" ấy, sự quan tâm dành cho con cái luôn dao động giữa sự đãng trí và sự tỉ mỉ đến kinh ngạc. Có thể ba quên cả họ tên cô giáo chủ nhiệm của bạn, nhưng lại nhớ như in chuyện hồi nhỏ bạn giẫm phải vũng bùn rồi khóc ầm lên.
“Tin lời ba đúng là dở hơi.” Cố Linh Y đầy oán niệm: “Ba bảo là ba làm việc buồn chán nên muốn hai chị em mình đến chơi với ba, nhưng đến văn phòng của ba rồi thấy ba nhàn nhã lắm. Thỉnh thoảng có người đến tìm ba ký giấy tờ thôi, còn lại thì toàn gọi điện thoại buôn dưa lê chém gió với mấy chú mấy bác.”
Cố Gia Nhi rót cho chị gái Linh Y một cốc trà lạnh. Cố Linh Y ừng ực uống một ngụm rồi hỏi em gái: “Gia Nhi, hôm nay em thế nào?”
“Hừm~”
Khóe miệng Cố Gia Nhi cong lên.
“Linh Y chị nhìn kìa, em còn chưa kịp mang lên lầu.”
Cố Linh Y nhìn thấy một đống túi giấy, đi tới mở ra xem thì thấy túi lớn túi nhỏ đều đựng đầy Hán phục xinh đẹp.
Cô nàng đột ngột quay đầu lại: “Cố Gia Nhi, em tiêu nhiều tiền của anh ấy thế?”
Cố Linh Y có chút keo kiệt.
“Cố Linh Y! Chị không có quyền điều tra thì không có quyền lên tiếng, biết chưa!”
Cố Gia Nhi khoanh tay. Cô chị này thật là uổng công em thương, em vừa chạy đi lấy đồ cho chị mà giờ chị đã bênh người ngoài, oan uổng cho em rồi.
“Chị nhớ cho kỹ, chị là chị của em chứ không phải chị của anh ấy đâu đấy.”
“Đây đều là em mua. Với cả Tiểu Sương cũng mua rất nhiều bộ, anh ấy tiện thể chọn hai bộ nên em cũng trả luôn.”
“Ồ…ra là vậy à?”
Giọng Cố Linh Y nhỏ hẳn đi.
Nhưng phản ứng mất hai giây, Cố Linh Y lại phồng má.
“Anh ấy tiêu nhiều tiền của em thế!”
Cái tên xấu xa này, sao tự dưng lại nghĩ đến chuyện ăn bám cô em gái song sinh của cô thế hả?
Mua cho Tiểu Sương thì không nói, Cố Linh Y không có ý kiến. Nhưng em gái tặng quần áo cho Lộ Mãn là sao!
Đây là chuyện mà người yêu cũ nên làm à!
"Phụt ha ha ha——"
Cố Gia Nhi thấy chị mình thay đổi nhanh như vậy liền nhào tới ôm lấy cô.
"Linh Y, anh ấy không có bắt nạt em, cũng không tính là xài tiền của em."
Cố Gia Nhi lắc lắc đầu, tóc đuôi ngựa như nhảy nhót tung tăng.
"Linh Y, chị xem này xem này."
"Khăn lụa buộc tóc à?"
Cố Linh Y sờ sờ chiếc khăn trang trí buộc sau đầu Cố Gia Nhi. Trên khăn lụa trắng vẽ hình quả chanh theo phong cách sơn dầu, cô cảm thấy màu sắc và họa tiết này bình thường.
"Sao lại chọn cái này vậy, màu sắc hơi bị chói quá đó."
Cố Linh Y nói: "Nếu chị đi dạo phố với em thì chắc sẽ khuyên em chọn cái khác xem sao."
"Hì hì hì."
Các ngón tay Cố Gia Nhi xoắn xuýt vào nhau: "Là anh ấy tặng em đó, anh ấy chọn."
Nghe em gái nói vậy, Cố Linh Y bỗng nghẹn lời.
Hừ.
"Ồ." Giọng Cố Linh Y không chút hứng thú: "Thảo nào thẩm mỹ bình thường vậy..."
"Linh Y, hôm nay chị vất vả rồi. Ở với ba cả ngày chán chết đi được nhỉ?"
Tay Cố Gia Nhi khẽ động lung tung trên bụng chị gái Linh Y.
"Buổi tối em sẽ kháng nghị với ba giúp chị xả giận nha~"
Cố Gia Nhi cho rằng chị mình bị ba lừa gạt cả ngày, chán đến không có gì làm nên bây giờ hoàn toàn không có tinh thần.
"Ừm..." Cố Linh Y khẽ hừ mũi đáp.
……
Sau bữa tối, Cố Gia Nhi lập tức muốn kéo chị gái lên lầu bật điều hòa nằm trên giường dính dính ôm ôm.
Nhưng Cố Linh Y lảng tránh em gái, nói rằng cô muốn thử bộ Hán phục Gia Nhi mang về hôm nay trong phòng ngủ của mình.
"Vậy chị thay ở phòng em đi."
Cố Gia Nhi nói một cách đương nhiên.
"Tránh né em làm gì? Chỗ nào trên người chị mà em chưa nhìn thấy, tự nhiên còn ngại ngùng nữa hả?"
"Xùy xùy xùy."
Cố Linh Y làm lơ đề nghị của em gái và ôm túi giấy vào phòng ngủ của mình rồi đóng cửa lại vặn chặt khóa.
Cô mở bao bì trải quần áo ra giường. Bộ cổ trang rất đẹp, giống như trang phục trong phim truyền hình bước ra đời thực, càng có một cảm giác mới lạ chưa từng thử qua.
Cố Linh Y vuốt ve chất liệu vải nhưng nghĩ đi nghĩ lại lại nghĩ đến việc Lộ Mãn cùng em gái Gia Nhi chọn lựa, hơn nữa còn là em gái mình trả tiền.
Tên giò heo!
Cố Linh Y lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Lộ Mãn.
【Linh Y】:Anh ơi
【Linh Y】:Đi dạo phố chọn trang sức với em gái em, còn cùng nhau thử quần áo, hôm nay vui không?
【Linh Y】:(mỉm cười)
Lộ Mãn trả lời ngay.
【Lộ Mãn】:…
【Lộ Mãn】:Không gặp được bạn học Linh Y, chỉ có em gái không có chị gái, cảm thấy bước chân đi dạo phố nặng trĩu ngàn cân
【Linh Y】:Nói xạo!
【Lộ Mãn】:Mấy bộ Hán phục kia em xem qua chưa, thích không?
Cố Linh Y liếc nhìn quần áo trên giường.
【Linh Y】:Thích, đẹp
【Linh Y】:Sở thích của Gia Nhi và chị gái song sinh như em đương nhiên giống nhau rồi, em ấy chọn sao em không thích được
【Lộ Mãn】:Ồ, nhưng trong đó có hai bộ là anh chọn đó
Cố Linh Y ném điện thoại xuống rồi lập tức đảo mắt nhìn một lượt những bộ quần áo này, mấy bộ mặc bên trong còn cầm lên xem xét kỹ càng.
【Linh Y】:Có phải là bộ có hình hạc và bộ váy áo màu cam pha xanh kia không?
【Lộ Mãn】:Chính xác
【Linh Y】:Anh thấy, cái nào đẹp hơn một chút?
【Lộ Mãn】:Cái màu cam pha xanh ấy.
Cố Linh Y không trả lời tin nhắn. Lộ Mãn có chút chưa đã thèm đặt điện thoại xuống. Trước mặt anh bày một chồng sách chuyên ngành đã được dịch về thiết kế game, anh tiếp tục trao đổi với A Khải đang ở tận Yên Kinh về các chi tiết trong thiết kế thẻ bài.
Ting ting——vù, vù——
QQ lại có tin nhắn.
【Linh Y】:[Hình ảnh]
【Linh Y】:Có đẹp không?
Mắt Lộ Mãn sáng rực lên.
Không ngờ Cố Linh Y lại mặc bộ Hán phục đó chụp một tấm ảnh trước gương rồi gửi cho anh!
"Sao có thể không đẹp chứ."
Lộ Mãn nằm xuống giường rồi phóng to từng chi tiết trong ảnh để xem và tỉ mỉ ngắm nghía.
"Vợ mình thật xinh đẹp!"
Còn chưa kịp nhắn tin trả lời Cố Linh Y thì Cố Linh Y lại gửi thêm một câu.
【Linh Y】:Cấm nói không mặc đẹp! Đánh chết đó!
Lộ Mãn không ngừng mỉm cười.
【Lộ Mãn】:Anh có định nói thế đâu. Cái gì cũng không mặc thì lộ liễu quá, cứ nửa kín nửa hở mới có tính nghệ thuật.
【Linh Y】:(Lầm bầm chửi rủa)
【Linh Y】:Nghĩ cũng không được nghĩ!
【Lộ Mãn】:Ờ được ờ được.
【Lộ Mãn】:Đi hội chợ truyện tranh ở Duy Thành với anh nhé? Sau khi tham gia hội chợ trong tỉnh còn phải đi triển lãm giải trí kỹ thuật số quốc tế ở Hỗ Thị nữa.
Một lát sau, Cố Linh Y trả lời.
【Linh Y】:Thôi được rồi. Ở nhà ba cứ muốn dụ dỗ em đi cùng, chán chết đi được.
Cố Linh Y cởi bộ Hán phục rồi cẩn thận gấp gọn cất đi, cô nằm xuống chiếc giường êm ái của mình.
Đâu phải vì anh mà em muốn đi hội chợ truyện tranh cùng anh đâu.
Không phải đâu.
Cố Linh Y che mặt và lăn qua lộn lại trên giường hai ba vòng.
