"Cái này là yếm sao?"
Cố Gia Nhi cầm lên một mảnh vải dài mềm mại, hơi đỏ mặt tía tai.
Đây là nội y của các cô gái thời xưa sao? Tuy rằng che được ngực và bụng nhưng bộ đồ này lại được bày ngay chính giữa cửa ra vào. Đem nội y đặt ở vị trí nổi bật nhất trong cửa hàng, còn áo khoác thì ở hai bên, cách bố trí này...có ổn không vậy?
"Nói đúng ra là áo lót ngực, yếm chỉ là một loại của nó thôi."
Lộ Mãn liếc nhìn rồi giải thích: "Cái này là kiểu thời Tống, tên là 'nội xuyên' nhưng lại mặc lộ ra ngoài. Có điều phải khoác thêm áo ngoài, ví dụ như áo bối tử hay áo bỉ giáp chẳng hạn."
"Ồ, ra là vậy."
Cố Gia Nhi rất hứng thú với hoa văn trên áo thêu một con dơi nhỏ đang trốn trong mây, trông ngây ngốc đáng yêu.
"Sao lại thêu con dơi lên đây?"
Cố Gia Nhi nghĩ thầm loài vật này mang bộ "trùng" , quần áo của con gái lại có họa tiết hơi đáng sợ này sao?
"Chữ 'bức' trong 'biên bức' thời xưa đồng âm với từ 'phúc' trong 'tường phúc' ."
Lộ Mãn liếc nhìn bộ quần áo trong tay Cố Gia Nhi. Con dơi nhỏ này được thiết kế thành mắt lác, nhìn theo con mắt hiện đại thì thấy ngốc nghếch đáng yêu.
"Họa tiết và hoa văn con dơi cùng với đám mây mang ngụ ý phúc lành cưỡi mây, bộ này khá đẹp đó."
"Anh thích bộ này à?"
Cố Gia Nhi hiểu ý: "Vậy em chọn bộ này nhé?"
"...Em cứ chọn bộ em thích đi, anh thấy đẹp thì có ích gì đâu."
Lộ Mãn bất lực quay đầu đi thì chạm mắt với bà chủ trẻ tuổi đang ngồi trên ghế mây bên cạnh, bà chủ mỉm cười không ngớt.
Cố Gia Nhi lại chọn thêm áo bối tử và váy trăm nếp để phối đồ rồi ướm thử lên người.
"Phía sau là kho, tôi ngăn ra một phòng thử đồ nhỏ, cũng có gương đó."
Bà chủ nói: "Nếu không chê chật chội thì các bạn có thể mặc thử."
"Anh ơi, em đi thay thử đây."
"Chị Gia Nhi, đợi em với."
Lộ Tiểu Sương chọn một bộ Hán phục màu trơn với hoa văn dây leo cuốn cũng muốn cùng cô thử đồ.
"Cái này là freesize nên chỉ chia thành cỡ người lớn và cỡ trẻ em, phòng thử đồ đi vào trong rẽ trái."
Một lát sau khi hai cô gái mặc Hán phục uyển chuyển bước ra, Lộ Mãn ngẩng mắt nhìn, thoạt nhìn cảm thấy vô cùng kinh diễm.
"Đều rất đẹp." Lộ Mãn thành thật nói.Giống như mỹ nữ bước ra từ tranh vẽ cổ, nhìn quen quần đùi áo phông mùa hè rồi nên bộ Hán phục cổ phong mỏng manh này giống như làn gió hòa ái từ bờ Nam sông Trường Giang vượt qua ngàn năm thổi đến.
"Anh ơi, vậy em lấy bộ con dơi nhỏ này nhé?"
Cố Gia Nhi phối cùng váy áo màu xanh nhạt thanh lịch. Cô cũng rất ưng ý bộ này.
Lộ Mãn gật đầu định mở miệng nói, đúng lúc này thì giọng của Cố Gia Nhi cũng hòa lẫn vào lời của anh.
"Lấy hai bộ."
"Lấy hai bộ."
Lộ Mãn và Cố Gia Nhi đồng thời ngạc nhiên nhìn đối phương.
Lộ Tiểu Sương đứng bên cạnh xem kịch vui. Hai người này miệng thì nói chia tay này chia tay nọ nhưng độ ăn ý này còn hơn cả mấy cặp tình nhân bình thường ấy chứ?
"Mua cho chị em à?"
"Mua cho Linh Y à?"
Lộ Mãn và Cố Gia Nhi lại đồng thời hỏi một câu. Họ ngẩn ra rồi hiểu ý mà gật đầu mỉm cười.
"Anh ơi, anh hiểu em quá đi~"
Nụ cười của Cố Gia Nhi lan tỏa trên khóe mắt: "Chúng ta nghĩ giống nhau rồi."
Lộ Mãn gật đầu, ngoài mặt tỏ vẻ đồng ý.
Thực ra… Lộ Mãn thầm nghĩ: không phải vì hiểu em nên anh mới mua cho chị em, mà là vì muốn mua cho chị em nên tiện thể mua cho em luôn thôi…
“Tiểu Mãn, em cũng muốn mua thêm một bộ.”
Lộ Tiểu Sương cũng lên tiếng: “Em muốn tặng bạn một bộ.”
“Bạn nam hay bạn nữ?”
“Anh trai, anh bị làm sao vậy?” Lộ Tiểu Sương bật cười vì câu hỏi của anh: “Áo yếm và váy của con gái đó, em tặng bạn học nam làm gì?”
“Cũng chưa biết chừng.” Lộ Mãn cười nói. “Con trai cũng có thể là giả gái mà, biết đâu chừng lần này chúng ta đi triển lãm truyện tranh lại gặp được không ít đấy.”
“Em tặng cho Trần Gia Hòa, Tiểu Mãn anh gặp rồi đó.”
“OK, Tiểu Sương em cứ chọn thêm mấy bộ đi. Bình thường em cũng đâu có về thị trấn, ở khu thành thị lại không tiện mua mấy loại đồ cổ phong này.”
Cố Gia Nhi lập tức tiếp lời: “Đúng đó Tiểu Sương. Chọn thêm mấy bộ đi, chị tặng em.”
“Không cần chị Gia Nhi phải tốn kém đâu ạ.”
Lộ Tiểu Sương ngại ngùng xua tay: “Em cũng có chút tiền tiêu vặt mà.”
“Coi như là chị thay anh trai em mua cho em quần áo mới đi.”
Cố Gia Nhi nắm lấy tay Lộ Tiểu Sương: “Tiểu Sương, chúng ta còn phải đi theo anh trai em tham gia triển lãm, thay quần áo đẹp vào cũng là để anh trai em nở mày nở mặt đó. Nên là đừng từ chối nha, cùng lắm thì bảo anh trai em mời chị ăn cơm trả lại là được chứ gì.”
Lộ Mãn liếc xéo cô nàng này một cái. Tính toán giỏi thật, mua quần áo cho em gái anh để lấy lòng sau đó bắt anh mời cô ăn cơm, tiện thể còn tạo cơ hội hẹn hò cho cả hai nữa chứ.
“Anh ơi, giúp em chọn một bộ cổ trang kiểu dáng tương tự nhưng họa tiết khác cho Linh Y nhé?”
Lộ Mãn liếc mắt nhìn giá treo quần áo rồi chọn ra một bộ: “Bộ này đi, họa tiết chim hạc trông cũng đẹp đó, cũng khá hợp với bộ dơi cưỡi mây của em.”
“Loại chim hạc bay lượn xinh đẹp này có ý nghĩa gì không ạ?”
Cố Gia Nhi tò mò đoán: “Tùng hạc diên niên hả?”
“Nghe già quá rồi.”
Lộ Mãn cười cười, ngón tay vuốt theo đường nét bay lượn linh động của chim hạc: “Họa tiết này gọi là Sơn Hà Phi Hạc, ý nghĩa là thành công nhanh chóng, vạn sự như ý.”
“Cái này hay đó. Vậy mua cái này cho Linh Y đi, vừa hay báo hiệu cho công việc kinh doanh thẻ bài của anh.” Cố Gia Nhi cười hì hì nói: “Chúc mừng công ty mới của anh phi hoàng đằng đạt, ngày càng phát triển!”
Lộ Mãn cười thầm trong lòng. Được đó, lời chúc này đúng là buff mạnh mẽ luôn.
Hôm nay bà chủ nhận được một đơn hàng lớn, sau khi gói ghém quần áo cho ba người rồi bỏ vào túi giấy còn tặng kèm thêm mấy cái túi thơm và trâm cài tóc nhỏ.
Cố Gia Nhi đứng trước quầy thu ngân mở túi xách ra định trả tiền thì Lộ Mãn móc thẻ ngân hàng của mình ra và ngăn cô nàng lại: “Tiểu Sương chắc chắn đã nhận được tấm lòng của em rồi, sao có thể để em thật sự tốn tiền được.”
“Anh ơi, hai chúng ta ai trả tiền chẳng phải đều như nhau sao.”
“Không giống, không giống.”
“Tên giò heo.” Cố Gia Nhi nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, sau đó nhìn về phía giá treo hàng hóa đặt trước quầy trong cửa hàng đang bày bán những chiếc khăn lụa tinh xảo.
“Mấy chiếc khăn lụa này mỏng quá, không phải là phụ kiện đeo cổ đâu nhỉ?”
Cố Gia Nhi hỏi bà chủ: “Là băng đô cài tóc ạ?”
“Đúng vậy, để buộc lên tóc đó.”
Bà chủ cười nói giới thiệu: “Có thể buộc như băng đô, cũng có thể buộc tóc đuôi ngựa. Cô bé, tóc của con vừa đen vừa dày lại còn suôn mượt nữa nên rất hợp với một chiếc băng đô màu sáng để làm nổi bật lên, trông sẽ rất tươi tắn và xinh đẹp đó.”
"Anh ơi." Cố Gia Nhi quay sang Lộ Mãn, cô gái tràn đầy mong đợi: "Chúng ta tự trả tiền cho nhau nhé. Quần áo em trả nhưng cũng không cần anh thật sự mời ăn cơm đâu, em chỉ nói vậy thôi. Nhưng mà anh chọn cho em một chiếc khăn buộc tóc tặng cho em làm quà, được không?"
"Gia Nhi..." Lộ Mãn trong lòng cảm thấy áy náy, những lời cô nói thật quá nhỏ bé và khiêm nhường.
"Anh trai, mau đồng ý với chị Gia Nhi đi."
Lộ Tiểu Sương cũng sốt ruột theo. Trong mắt cô bé thì chị Gia Nhi đã quá "đổ" rồi, mua nhiều Hán phục đắt tiền như vậy mà thứ chị ấy muốn chỉ là Lộ Mãn tự tay chọn tặng một chiếc khăn lụa buộc tóc.
"Anh ơi, cái dây thun nhỏ anh tặng, hễ em buộc tóc là em nhất định dùng đó."
Cố Gia Nhi mong chờ đầy vẻ đáng yêu và dịu dàng.
"Dây thun nhỏ hơi đơn giản nên có thể tặng em thêm một chiếc khăn lụa để trang trí cho nó được không ạ?"
Lộ Mãn nhìn Cố Gia Nhi. Trên khuôn mặt trái xoan của cô lộ vẻ căng thẳng và đôi môi khẽ mím, dường như vì chờ đợi câu trả lời của anh mà lòng nóng như lửa đốt.
"Cái nào đẹp?"
Lộ Mãn hỏi.
Đôi mắt hạnh của Cố Gia Nhi sáng lên, khuôn mặt tươi tắn như nụ hoa hé nở, sắc hồng đào phớt nhẹ lên gò má.
"Anh chọn đi, em muốn cái nào mà anh thấy đẹp ấy."
[Áo bối tử tìm trên google sẽ có. Còn áo bỉ giáp (比甲) là một loại áo vest không tay không cổ dài tới đầu gối, hai bên hông có khe hở kéo dài tới hết vạt áo. Bỉ giáp xuất hiện từ thời nhà Nguyên và phổ biến cho đến cuối thời nhà Thanh] [虫] [蝙蝠 - con dơi] [祥福 - phúc lành] [百迭裙] [Ý là cầu trường thọ]