Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 264: Đánh cờ với ba vợ

Trong phòng rộn rã tiếng cười nói, Lăng Chi lôi từ dưới bàn trà ra một bộ cờ caro rồi hứng chí lên liền rủ Lộ Mãn chơi vài ván.

TV chiếu quảng cáo, Cố Gia Nhi lay lay Cố Ngạn: "Ba ơi, đổi kênh đi ba?"

Cố Ngạn đang mải nghĩ nước cờ trên bàn cờ tướng vì ông đánh với Lộ Vệ Hoa toàn thua nhiều hơn thắng, tiện tay cầm điều khiển chuyển mấy kênh.

《Tân Dòng Sông Ly Biệt》, 《Nàng Dae Jang Geum》, 《Thủy Hử Truyện》, 《Tam Quốc Diễn Nghĩa》…

"Dừng đi ba ơi."

Cố Gia Nhi chạy tới giật lấy điều khiển: "Xem cái này đi."

"Tam Quốc?" Cố Ngạn hỏi lại lần nữa: "Con gái, con xem cái này à?"

Trong ấn tượng của Cố Ngạn, cô con gái út Gia Nhi đến phim hoạt hình Tam Quốc chắc còn chẳng thèm xem, giờ lại muốn xem Tam Quốc phiên bản đài truyền hình trung ương sao?

"Dạ."

Cố Gia Nhi vốn định nằm dài trên sofa xem TV nhưng ba mẹ và bà nội của Lộ Mãn đều ở đây nên cô ngại ngùng, đành giả bộ ngoan ngoãn khoanh tay lên đùi ngồi ngay ngắn xem phim.

"Chắc anh ấy định làm bộ bài Tam Quốc."

Cố Gia Nhi liếc nhanh sang chị gái Linh Y bên cạnh.

Nhớ lại lúc nãy trên đường, chị gái song sinh của cô cùng Lộ Mãn trò chuyện về game, hai người nói cười vui vẻ khiến trong lòng cô có chút chua xót.

Cô cũng phải tìm vài chủ đề chung với anh mới được!

Không thể để mỗi lần đi chơi cùng anh mà không có gì để nói, cái tên giò heo kia giờ cũng chẳng chủ động tìm chuyện nữa rồi.

"Hơn nữa, lần sau chơi board game cùng nhau không thể để anh ta xoay như chong chóng được. Ít nhất cũng phải biết các lá bài có liên quan đến nhau như thế nào."

Ôm một bụng hờn dỗi và tâm sự thiếu nữ, Cố Gia Nhi dán mắt vào màn hình TV. Bộ Tam Quốc cũ kỹ này với cô mà nói thì có hơi chán và dài dòng, nhưng thôi thì ráng xem vậy.

Nội dung phim đang đến đoạn trước trận Xích Bích, Gia Cát Lượng sang Giang Đông khuyên liên minh Tôn Lưu.

Trong chớp mắt Cố Ngạn lại bị Lộ Vệ Hoa đánh bại một ván.

"Không đánh nữa, Quản lý Lộ. Em đánh không lại anh…"

Cố Ngạn đứng dậy nhìn quanh, vừa thấy Lộ Mãn và Lăng Chi chơi xong một ván cờ caro và đang thu dọn quân cờ đen trắng.

Cố Ngạn bật cười. Lớn đánh không lại thì bắt nạt trẻ con, gỡ gạc lại chút thể diện cũng được chứ nhỉ?

"Lộ Mãn, chơi với chú Cố một ván không?"

Lộ Mãn ngớ người chưa kịp nói gì thì Lăng Chi đã nhanh nhảu nhường chỗ: "Chú Cố, chú ngồi đi ạ!"

"Dạ được, chú Cố. Con đánh cờ kém lắm, mong chú nhường con ạ."

"Được thôi."

Hai người ngồi đối diện bày cờ, Cố Ngạn vừa đánh vừa cười nói: "Hồi nhỏ, Linh Y với Gia Nhi hay chơi cờ caro lắm. Chú hay chơi với chúng, đến khi chúng lên Trung học Cơ sở thì đã hơn chú rồi, từ đó cũng ít chơi hẳn."

"Chú Cố, vậy Linh Y với Gia Nhi ai thắng nhiều hơn ạ?"

"Hai đứa song sinh có thần giao cách cảm, cái này cũng dùng được luôn. Đánh mười ván thì cơ bản là hòa nhau, ai cầm quân đen thì người đó thắng——Lộ Mãn, con cầm quân đen đi trước đi."

Lộ Mãn nghe lời. Cố Ngạn đặt quân cờ xuống rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt như những bậc trưởng bối thích dạy đời khác: "Đừng thấy cờ caro luật chơi đơn giản, lúc đánh thật thì cũng khó lắm đó. Đời người như cờ đen trắng xen kẽ, đi một nước phải tính ba bước…"

Rất nhanh, Lộ Mãn bị Cố Ngạn tạo thành thế bốn ba mà tuyên bố thất bại. Cố Ngạn đợi anh thu dọn quân cờ xong, uống một ngụm trà rồi liếc nhìn hai cô con gái.

Nhìn kỹ thì thấy Cố Linh Y và Cố Gia Nhi quả thật rất kiên nhẫn chăm chú xem Tam Quốc Diễn Nghĩa.

Trên TV, Chu Du cưỡi ngựa về nhà, Tiểu Kiều ra đón, vợ chồng ân ái ấm áp. Chu Lang hứng lên gảy đàn, Khổng Minh đứng lặng lẽ ngoài cửa chờ đợi.

"Đây là tình tiết thể hiện Chu Du là người am hiểu âm nhạc, đúng là trong sách có câu 'Khúc hữu ngộ Chu Lang cố' mà." Lộ Mãn thầm nghĩ.

"Tiểu Kiều do Hà Tình đóng nhỉ? Chậc chậc chậc, Hà Tình hồi đó xinh đẹp thật." Cố Ngạn nghĩ thầm đồng thời nói ra thành lời.

Câu này cũng nhận được tiếng "ừ" tán đồng của Lộ Vệ Hoa.

"Khụ." "Ừ, khụ khụ."

Văn Nghệ và Liễu Tĩnh đều liếc nhìn chồng mình và hắng giọng nhắc nhở.

"Ờ..." Cố Ngạn vội quay sang nói với Lộ Vệ Hoa: "So với chị dâu và Văn Nghệ thì Hà Tình vẫn còn kém xa. Quản lý Lộ, em nói có đúng không?"

"Quá đúng." Lộ Vệ Hoa lập tức phụ họa.

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi che miệng cười trộm. Một cảnh tượng gia đình hàng xóm hòa thuận, chủ yếu là nhờ các ông bố biết nhận thua khi cần thiết.

Trong phim, Gia Cát Lượng khuyên Chu Du dốc sức đánh Tào Tháo. Để kích thích ý chí chiến đấu của ông nên Gia Cát Lượng cố ý sửa một câu trong Đồng Tước Đài phú, nói rằng Tào Tháo đến Giang Đông là vì hai người vợ, Tôn Quyền chỉ cần tìm được Đại Kiều Tiểu Kiều dâng cho Tào Tháo thì đảm bảo Tào tặc này sẽ hài lòng rút quân về triều.

"Ôm hai nàng Kiều ở Đông Nam——Vui vầy sớm tối bên nhau——"

Cố Gia Nhi nhỏ giọng bĩu môi: "Đồ trơ trẽn, mặt lớn thế à? Còn muốn cướp đi cả hai chị em."

Tốc độ đặt quân cờ của Lộ Mãn khựng lại một chút, suýt nữa không cầm được quân cờ.

Nửa phút sau lại thua một ván.

"Lộ Mãn, con còn trẻ. Thắng bại là chuyện thường của binh gia."

Cố Ngạn thấy vui vẻ hơn, sự bực bội vì bị Lộ Vệ Hoa bón hành mấy ván cờ tướng đã được bù đắp lại ở chỗ con trai.

"Đừng nản chí, mọi việc đều có quá trình học hỏi. Hôm nào chú Cố dạy con mấy chiêu cờ caro."

"Cảm ơn chú Cố."

Cố Gia Nhi đi tới liếc xéo Cố Ngạn một cái: "Ba ơi, ba chỉ giỏi bắt nạt anh ấy chưa từng chơi cờ thôi."

Cô nàng đến sau lưng Lộ Mãn rồi đặt tay lên vai anh: "Anh ơi, chơi với ba ván nữa đi. Chúng ta cùng nhau đánh bại ba."

"Ấy!"

Cố Ngạn vội vàng: "Con là con gái ba mà, đánh thì cũng phải phe ba con mình chứ."

"Ba là đồ cờ thối, về phe ba chỉ thêm vướng chân thôi."

Lộ Mãn động đậy vai và vẫy mu bàn tay để Cố Gia Nhi bỏ tay đang đặt trên vai anh xuống.

Cố Gia Nhi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà rụt tay về rồi sau đó đuổi Lộ Mãn đi: "Anh ơi, nhường chỗ cho em. Em lâu lắm rồi không chơi với ba, em gỡ lại mấy ván cho anh."

Cố Ngạn vẻ mặt bất lực lạch cạch bốc quân cờ một hồi, ván cờ ba con khai chiến, đến nhanh kết thúc cũng nhanh. Cố Gia Nhi liên tục xung bốn không cho ba mình cơ hội và tính toán số nước đi đánh bại Cố Ngạn.

Lộ Mãn đứng bên cạnh cười khổ. Vốn dĩ thua vài ván cho ba vợ tương lai vui vẻ là chuyện tốt. Bị Cố Gia Nhi chen ngang một cái, Cố Ngạn chắc chắn trong lòng lại nghẹn ứ rồi.

Anh thấy chén nước của Lộ Vệ Hoa và Cố Ngạn đều vơi hơn nửa liền đi lấy ấm nước, nhấc lên thì cũng hết sạch, bèn đi vào bếp đun thêm một ấm nữa.

Vừa cắm xong phích nước thì Cố Linh Y cũng theo sau bước vào, tay cầm hai cái cốc.

"Sao em cũng chạy qua đây rồi?"

Lộ Mãn nhướng mày nhìn cô: "Cả buổi tối không ở riêng nên nhớ anh rồi à?"

Cố Linh Y liếc anh một cái, hờ hững nói: "Em là Gia Nhi, vừa nãy đổi quần áo với chị rồi mới qua."

"Đừng nghịch."

Lộ Mãn ra vẻ "em tưởng anh ngốc chắc": "Các em làm gì có thời gian đổi quần áo. Còn giả làm em gái, anh thấy em ngứa vuốt rồi đấy."

Hơn nữa, Lộ Mãn cũng phát hiện ra Cố Linh Y nếu muốn giả làm em gái cô thì có một điểm yếu chết người.

"Em gái em bình thường gọi em toàn gọi thẳng tên Linh Y Linh Y. Em cứ giả làm em ấy là lại tự xưng 'chị' ngay."

"Anh ơi."

Mặt Cố Linh Y càng căng thẳng: "Lúc này anh phải nói là anh cảm nhận được em chính là Linh Y chứ không phải đứng đấy mà phân tích khách quan như thế!"

"Còn giận dỗi nữa cơ à?"

Lộ Mãn cười. Thỉnh thoảng cô vợ nhà anh có chút ngang bướng, anh lại thấy ngọt ngào vô cùng.

[Lãm nhị Kiều vu Đông Nam hề, Lạc triêu tịch chi dữ cộng (揽二乔于东南兮——乐朝夕之与共——) là hai câu thơ trong bài Đồng Tước Đài Phú của Tào Thực để ca ngợi Đồng Tước Đài, nhưng lại gắn liền với kế Khích Tướng của Gia Cát Lượng khi ông nói với Chu Du rằng Tào Tháo đánh Giang Đông là để chiếm lấy hai nàng Đại Kiều Tiểu Kiều, mà Tiểu Kiều là vợ của Chu Du]