Khi hai nhà họ Cố và Lộ trở về huyện Tào vào ngày hôm sau, huyện nhà có một tin tức không lớn không nhỏ.
Điểm bán vé số Nam Hồ treo một tấm băng rôn lớn: "Nhiệt liệt chúc mừng điểm bán vé số của chúng tôi trúng 49 giải nhất cá cược World Cup, tổng cộng 250 vạn tệ".
Sau khi có kết quả xổ số, trung tâm kỹ thuật sẽ hiển thị điểm bán vé số trúng giải nhất, trong trường hợp số tiền lớn sẽ gọi điện thông báo trước cho điểm bán vé số tương ứng.
Ông chủ điểm vé số Nam Hồ cứ gặp ai là cười toe toét. Có cái tin vui này, ông ta có chuyện để chém gió trong vòng năm năm tới.
"Cả nước chỉ có tổng cộng 548 giải nhất thôi đấy, điểm của tôi đã trúng tới 49 giải, nhiều nhất cả nước!"
"Tỉnh Việt trúng 104 giải, đứng đầu trong tất cả các tỉnh. Mà thứ hai chính là tỉnh Lỗ của chúng ta, 69 giải, một mình điểm của tôi đã chiếm hai phần ba toàn tỉnh!"
"Tôi nhớ là một cậu thanh niên trông khá đĩnh đạc và cao ráo đẹp trai, một hơi mua 98 tệ tiền cá cược. Đây không phải là kiểu chơi chọn số, người có thể dốc hết vốn liếng như vậy không nhiều đâu!"
"Ôi, tiếc quá. Cậu ta móc ra một tờ tiền đỏ, cuối cùng để lại hai tệ tiền thừa. Chỉ vì hai tệ này mà mất toi năm vạn một ngàn tệ. Ôi! Tôi còn thấy tiếc cho cậu ta!"
Về đến nhà, Lộ Mãn không vội đi đổi thưởng mà mỗi ngày đều gọi video từ xa với A Khải, Lục Điền Du và những người khác để sắp xếp lịch trình quảng bá ban đầu cho trò Tam Quốc Sát.
Làm tốt việc này thì con số sẽ không chỉ dừng lại ở 200 vạn tệ. Nếu đi theo quỹ đạo ban đầu thì ngay cả khi mười năm sau Tam Quốc Sát đã dậm chân tại chỗ và đi xuống, doanh thu hàng năm vẫn là hai trăm triệu tệ, lợi nhuận ròng ba mươi triệu tệ.
A Khải nói muốn đồng thời nghiên cứu thiết kế các gói thẻ mở rộng, từ từ tung ra các thẻ võ tướng mới và chuẩn bị tổ chức các cuộc thi trải nghiệm tại các triển lãm truyện tranh. Còn phải chiêu mộ vài người mẫu nam nữ mặc Hán phục Cosplay để thu hút sự chú ý cho gian hàng quảng bá tại triển lãm khiến nhiều người chơi ghé thăm có ý định dừng lại chơi thử.
Lộ Mãn sửa đổi một chút ý kiến của cộng sự còn non nớt này: Người mẫu nam nữ mặc Hán phục Cosplay, trực tiếp xóa chữ "nam".
Sau đó lại bổ sung thêm năm vạn tệ chuyển vào tài khoản công ty.
Lộ Tiểu Sương đợi đến ngày 13 tháng 7 cuối cùng cũng được nghỉ hè, về đến nhà đặt hành lý xuống liền nhào tới cào cấu trước ngực và sau lưng ông anh trai Lộ Mãn.
"Tiểu! Mãn! Đi chơi! Không dẫn em đi!"
"Em còn đi học mà trách anh à? Sao em không có bản lĩnh xin nghỉ?"
"Em thi cuối kỳ, em xin kiểu gì!"
Lộ Mãn kẹp chặt hai tay của em gái ra sau lưng, dùng một tay còn lại cù lét vào chỗ hiểm ở eo cô bé.
"Ha ha ha! Ha...ha ha, Tiểu Mãn, em không dám nữa, đừng chạm vào em, ha ha—anh!"
Chế ngự cô bé đến hết cả sức lực khiến Lộ Tiểu Sương nằm vật ra ghế sofa với mái tóc ngắn rối bù, Lộ Mãn mới thả tay em gái Tiểu Sương ra rồi ngồi sang một bên thong thả uống một ngụm đồ uống ướp lạnh.
"Bảng điểm cuối kỳ mẹ xem rồi. Niệm tình em học hành cũng không tệ, cho em bù một chuyến du lịch nhé."
"Xì."
Lộ Tiểu Sương thò bàn chân ra khều khều vào eo Lộ Mãn: "Em không thèm, anh dẫn em đi chơi được ở đâu? Quảng trường khu dân cư à? Hay là trung tâm thương mại ở khu phố cổ?"
"Anh trai em là người keo kiệt như vậy à? Đi xa quá thì không được, nhưng đi tỉnh lỵ hoặc gần đây thì vẫn được."
Lộ Mãn dò hỏi: "Muốn đi Tuyền Thành chơi không? Nếu không thích thì tìm chỗ khác. Đài Nhi Trang nè? Hồ Vi Sơn thì sao?"
"Muốn!" Lộ Tiểu Sương nghe anh trai nói có vẻ thật lòng nên mắt sáng lên: "Lần trước đi em còn chưa kịp ngắm hồ Đại Minh kỹ càng, em còn muốn đi vườn thú hoang dã, núi Ngàn Phật, suối Bột Đột nữa!"
Lộ Mãn yên tâm cười. Xem ra trải nghiệm ở Tuyền Thành lần trước dưới sự can thiệp của anh không để lại bóng ma nào cho em gái.
Hơn nữa mâu thuẫn trong nhà cũng tan biến, ba mẹ không đến mức cãi nhau ầm ĩ suýt ly hôn.
Tâm lý của Lộ Tiểu Sương bây giờ không còn u uất vì chuyện đó nữa, so với trước khi trùng sinh đã thay đổi rất nhiều, và anh cũng sẽ dành nhiều sự quan tâm chăm sóc hơn cho em gái. Mối quan hệ giữa em gái Tiểu Sương và người anh trai này nhất định sẽ không còn xa cách nữa.
"Vậy mai chúng ta xuất phát nhé?"
"Nhanh vậy!" Lộ Tiểu Sương không ngờ hạnh phúc lại đến bất ngờ như vậy: "Tiểu Mãn, sao anh tốt với em vậy!"
Đôi mắt cô bé lại ánh lên vẻ nghi ngờ mà đánh giá biểu cảm của Lộ Mãn xem liệu có ý đồ gì không.
Lộ Mãn cười không nói. Lẽ nào phải nói thật là anh trai em đi tỉnh lỵ nhận giải xổ số, tiện thể dỗ dành em bằng một chuyến du lịch ngắn ngày à?
Thôi thì cứ để em gái tự tưởng tượng và cảm động thêm một chút vậy.
"Tiểu Mãn, anh không có mưu đồ gì khác chứ?"
"Có phải anh hẹn đi chơi với chị Gia Nhi, rồi để che mắt cho ba mẹ chị ấy yên tâm nên mới mang em đi làm bình phong không?"
"Không liên quan gì đến em ấy cả."
Lộ Mãn ngả người ra ghế sofa và lười biếng nói: "Nhắc lại lần nữa, chị dâu tương lai của em còn chưa bị anh trai em tán đổ đâu. Gia Nhi chỉ là cô em gái hàng xóm thôi."
"Nhưng chị Gia Nhi tốt mà."
Lộ Tiểu Sương cảm thấy anh trai mình và Cố Gia Nhi cứ thế mà chia xa thì vẫn thấy tiếc.
"Lần này chị ấy từ Yên Kinh về còn đặc biệt mua quà cho em nữa, em mới nghe mẹ nói thôi chứ còn chưa kịp xem."
"Để trong phòng em rồi, trên bàn học ấy." Lộ Mãn bĩu môi về phía phòng cô bé.
Lộ Tiểu Sương bật dậy khỏi ghế sofa chạy vào phòng, lát sau trở ra ôm trong tay con búp bê Phúc Oa Kinh Kinh.
"Nhiều đồ lưu niệm Phúc Oa quá."
Lộ Mãn khoanh tay sau gáy: "Đúng là nhiều thật, đều là anh trai em vác lên lầu đấy. Em có nên cảm ơn anh một tiếng không?"
"Còn có huy hiệu cài áo chị Gia Nhi chọn ở 798 nữa. Hình như là một bộ hai chị em song sinh đều có, lại cho em một cái." Lộ Tiểu Sương rất tự nhiên bỏ qua công lao của Lộ Mãn.
"Vậy là em chỉ ham quà của người ta thôi à? Tiểu Sương, em dễ mua chuộc quá đấy."
Lộ Mãn bĩu môi: "Hóa ra chỉ có anh nếm trái đắng tình yêu, còn em thì hưởng vị ngọt của cô em chồng à?"
"Trước đây chẳng phải anh rất thích nếm trái đắng tình yêu sao?"
Lộ Tiểu Sương lẩm bẩm: "Hai người ở bên nhau đúng là xảy ra phản ứng hóa học xúc tác thật."
"Anh trai, nếu không phải anh quá chiều chuộng chị Gia Nhi mà không giữ vững được tính cách của mình thì anh cũng sẽ đâu phải chuyện gì cũng nhường nhịn chị Gia Nhi. Với lại chị ấy được anh thiên vị quá mức nên mới càng ngày càng coi đó là điều đương nhiên."
Lộ Mãn im lặng hai giây rồi sau đó gật đầu.
"Đúng vậy. Trong tình yêu, trước hết phải là chính mình rồi sau đó mới là người yêu, bạn đời, thậm chí là tình yêu đích thực của đối phương."
Trước hết phải vững vàng, sau đó mới yêu người.
"Cho nên anh và Gia Nhi cố gắng chia tay trong êm đẹp. Dù sao hai nhà cũng coi như là mấy đời thân thiết nên sau này còn liên hệ chặt chẽ, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, vẫn là nên giữ hòa khí."
"Em và chị Gia Nhi của em cũng phải sống tốt với nhau, rảnh thì giúp anh làm công tác tư tưởng cho em ấy nhé."
Lộ Mãn trong lòng có một câu không nói ra, cô chị gái Cố Linh Y của em mới là chị dâu thật sự. Cho nên khả năng cao Gia Nhi và Tiểu Sương là em gái của hai bên, em vợ và em ruột đều phải quan tâm như nhau thôi.
"Sắp xếp lại cặp sách đi, mang theo ít quần áo thay rồi chuẩn bị đi Tuyền Thành. Anh đặc biệt bù cho em hai ngày du lịch hè, ăn ở bao trọn gói, vé vào cửa thanh toán, thích ăn chơi gì cứ mua thoải mái."
Lộ Tiểu Sương giơ hai ngón tay cái về phía Lộ Mãn: "Anh trai, anh lúc này đẹp trai nhất!"
Cô bé quay người đi thu dọn quần áo, nhưng khi đến cửa phòng thì lại nghĩ đến điều gì đó rồi dừng lại nói: "Tiểu Mãn, nhưng nếu chị Gia Nhi trong lòng đặc biệt có anh, quan niệm yêu đương của chị ấy là như thế này——có thể chấp nhận anh toàn tâm toàn ý yêu chiều chị ấy——vậy có lẽ nào chị ấy ngược lại cũng có thể trao cho người mình thích những tình yêu thái quá như vậy không?"
Lộ Mãn ngồi trên sofa có vẻ như đang lim dim mắt muốn nghỉ ngơi một lát.
Một lúc sau, giọng của Lộ Mãn dường như có chút do dự.
"Chắc là không đâu, chắc vậy."
[Khu Nghệ Thuật 798 ở quận Triều Dương, Bắc Kinh]