"Anh ơi, mình chơi cờ một lát nhé?"
Nghe Văn Nghệ đi rồi nên Cố Gia Nhi chống người ngồi dậy trên giường, cái đầu nhoài tới trước khẽ cười đề nghị.
"Chẳng phải em buồn ngủ muốn ngủ sao?"
"Muốn ngủ mà ngủ không được, cảm giác này khó chịu lắm."
Cố Gia Nhi cười hì hì nói: "Chơi cờ với anh, chơi vài ván hành gà mờ chắc là có thể ru ngủ."
Lộ Mãn nheo mắt nhìn cô nàng này. Coi mình là công cụ trợ ngủ nhàm chán à?
"Vậy sao em không mở mấy bài nghe tiếng Anh hoặc mấy bài giảng online môn Toán ra nghe?"
Còn có thứ gì ru ngủ hơn hai thứ này nữa sao?
"Anh ơi, chơi đi mà."
Cố Gia Nhi đã lôi bàn cờ ra và cầm trước ngực lắc lư qua lại, trông đắc ý vô cùng.
"Được thôi." Lộ Mãn giả bộ miễn cưỡng đồng ý: "Anh cảm thấy bị ba các em 'giáo dục' lâu như vậy nên trình độ đánh cờ tăng tiến mạnh rồi, có thể cùng em đấu một trận."
"Anh ơi, anh nghĩ nhiều rồi."
Cố Gia Nhi bày bàn cờ ra trên giường, cô không dám khen trình độ của ba mình: "Chắc là ba mọc râu bạc trắng rồi cũng không thắng nổi em. Ba thích tự nghiên cứu mấy chiêu thức chơi cờ nhưng lại không thèm học mấy ván cờ chính thức, làm sao có thể nghiên cứu ra cách thắng tốt hơn được chứ?"
Cô đẩy quân cờ đen đến bên Lộ Mãn: "Anh ơi, quân đen có ưu thế, thua cũng không nhanh như vậy đâu."
"Em nói câu này là tự tin quá rồi đó."
Lộ Mãn làm ra vẻ trầm ngâm: "Chúng ta thêm chút cá cược thì sao? Nếu anh thắng..."
"Trong vòng hai mươi ván, nếu anh thắng được một ván coi như anh thắng cược."
Cố Gia Nhi giơ ba ngón tay trắng nõn: "Có thể tùy ý ước định ba chuyện, bên thua phải tuân theo."
"Em chắc chưa?"
"Chắc chắn, nhất định và khẳng định. Có thể để Linh Y làm chứng."
Cố Linh Y căng thẳng mở miệng: "Anh ơi, hay là thôi đi. Gia Nhi và em đều từng đoạt giải vàng cờ caro cho học sinh Trung học toàn thành phố đó..."
"Hai chị em các em giải quán quân có thể cùng đoạt được à? Hay là chia như thế nào?"
"Năm lớp sáu Gia Nhi đoạt giải quán quân... Năm lớp bảy em đoạt, lúc em đi tranh giải quán quân giám khảo còn tưởng em là Gia Nhi, bảo em cố lên bảo vệ ngôi vương nữa chứ..."
Cố Linh Y bây giờ sợ muốn chết. Với kỹ thuật thuộc lòng các ván cờ của em gái từ nhỏ, Lộ Mãn anh ta ngay cả ba còn đánh không lại thì Gia Nhi thắng anh ta hai mươi ván chắc chỉ là vấn đề thời gian, thắng dễ như ăn kẹo.
Sau đó em gái Gia Nhi lại thừa cơ đưa ra yêu cầu quá đáng, ví dụ như mình quay lại đi, hôn một cái đi...
Không được! Tuyệt đối không được!
Cố Linh Y cũng không biết tại sao mình lại tức giận như vậy.
Vào tháng sáu, rõ ràng cô vẫn cảm thấy dù là Lộ Mãn và em gái nối lại tình xưa hay là lựa chọn cùng cô sống chết đến cùng đều là hai nhánh kết cục không sao cả. Cô gần như đều có thể chấp nhận, thậm chí còn thiên về việc Lộ Mãn "nhớ tình cũ" mà ưu tiên lựa chọn em gái song sinh của mình.
Nhưng bây giờ, cô càng ngày càng không muốn tưởng tượng khả năng anh và Gia Nhi tái hợp.
Chỉ cần vừa nghĩ, trong đầu Cố Linh Y liền hiện ra rất nhiều rất nhiều hình ảnh.
Đổi nắp son dưỡng môi với tên giò heo này, bị anh ta ôm eo trong bếp nhà Bối sư mẫu, hết lần này đến lần khác nắm vuốt, đêm ở nhà dì Phùng ngủ chung giường nhưng đắp riêng chăn, còn có ở phòng ngủ của mình bị cái tên đáng ghét này hôn lên bắp chân…
Càng ngày càng để ý rồi.
“Linh Y, em cũng đâu có đòi hỏi gì quá đáng.”
Cố Gia Nhi cảm thấy chị gái mình chăm sóc và quan tâm cô có hơi sốt sắng quá mức.
Chẳng lẽ không muốn cô em gái này cùng Lộ Mãn làm mấy hành động thân mật quá giới hạn như ôm ấp hôn hít sao?
“Chị ghen tị rồi à?” Cố Gia Nhi thầm cười: “Không muốn cô em gái sớm chiều bên nhau bị con trai cướp mất à? Dù là anh ấy à?”
Bởi vì Cố Gia Nhi cũng có chút cảm giác này. Khi chị gái Linh Y và Lộ Mãn có những chủ đề nói chuyện hợp ý, cô nhìn chị gái và Lộ Mãn thân mật trò chuyện thì bản thân cũng sẽ ghen tị.
Nghĩ như vậy, sự ghen tị của chị gái cũng có thể hiểu được. Ừm, cùng lắm thì sau này cô em gái này sẽ “sủng hạnh” chị gái Linh Y nhiều hơn thôi.
“Anh ơi, Linh Y có ý kiến với tư cách là người làm chứng nên em cũng rộng lượng bảo vệ anh một chút.”
Cố Gia Nhi mỉm cười nói: “Ba điều kiện giới hạn trong năm nay, tức là trước ngày sinh nhật của chúng em phải dùng hết. Người thắng cũng không được đưa ra yêu cầu quá đáng, không được làm khó người thua.”
Cô đã nghĩ ra ngay cách dùng ba điều kiện này chính là yêu cầu Lộ Mãn vào ngày 31 tháng 12 - ngày sinh nhật của họ, phải chuẩn bị bất ngờ là tạo một buổi hẹn hò lãng mạn và hứa năm sau sẽ cùng nhau thân thiết hơn.
Lộ Mãn nhặt một quân cờ đen đặt vào chính giữa bàn cờ.
“OK, cược thôi.”
Ra là vậy, ước pháp tam chương đúng là truyền thống của nhà họ Cố.
Cả nhà bốn người này chỉ thiếu mỗi mẹ vợ Văn Nghệ chưa ước hẹn với anh thôi.
Cố Gia Nhi cầm quân cờ trắng đặt lên phía trên quân cờ đen của Lộ Mãn.
Lộ Mãn lúc này chợt cười rồi lại đặt một quân cờ lên phía trên của Cố Gia Nhi: “Vậy thì đi một nước khai cuộc Hàn Tinh.”
Cố Linh Y: ??
Cố Gia Nhi: ???
“Anh ơi, anh ơi, anh đợi một chút!”
Đôi mắt hạnh của Cố Gia Nhi chớp chớp, hàng mi cũng run run.
Tên này chẳng phải không biết chơi cờ caro sao?
Vậy sao lại biết tên của thế khai cuộc?
“Đến lượt em rồi, bạn học Cố Gia Nhi.”
Mí mắt phải của Cố Gia Nhi đột nhiên giật nhẹ một cái.
“Em, em đột nhiên, không muốn chơi nữa.”
Hình như có bẫy!
“Vậy thì không được. Là em tự đề nghị chơi mà, không được nuốt lời.”
Cảm giác bất an trong lòng Cố Gia Nhi càng thêm mãnh liệt.
Hình như trúng kế rồi.
Trên khuôn mặt trái xoan của Cố Gia Nhi hiện lên vẻ bất an. Cô đặt một nước cờ.
Ba phút sau.
Hai người đã đi được mấy chục nước. Lộ Mãn gần như là đặt cờ với tốc độ ánh sáng chứ không hề tốn thời gian suy nghĩ, còn Cố Gia Nhi vì quân cờ trắng không có cấm thủ nên dù có luật lệ cũng không thể xoay chuyển tình thế, bị Lộ Mãn liên kết thành năm quân.
Cố Linh Y ôm dưa hấu hung dữ xúc một muỗng lớn.
Còn nói trong vòng hai mươi ván, anh ta đã lộ ra nanh sói ngay từ ván đầu tiên. Quá xảo quyệt!
“Anh ơi, thì ra anh biết chơi cờ!”
Cố Gia Nhi từ trên giường nhảy dựng lên.
Tên giò heo, đúng là tên giò heo! Không chỉ biết chơi mà trình độ chắc chắn không hề thấp!
Cô lấy ba quân cờ bày ra thế khai cuộc.
“Anh ơi, cái này gọi là gì?”
“Hoa Phổ Nguyệt.” Lộ Mãn đáp ngay.
“Cái này thì sao?”
"Tuệ Tinh Cục."
"Anh biết hết rồi!"
Cố Gia Nhi kêu lên một tiếng rồi túm lấy cánh tay Lộ Mãn mà lắc mạnh.
"Vậy sao anh đánh cờ với ba chưa bao giờ thắng ván nào vậy?"
Lộ Mãn thầm nghĩ: còn phải hỏi sao, đó là ba của chị em nhà em, ba vợ tương lai của anh, anh dám đánh cho ông ấy tan tác trên bàn cờ à?
Sợ là dù có đồng ý chuyện hôn sự của anh và Cố Linh Y, đồng chí Lão Ngoan Cố cũng sẽ ghi thù trong lòng mà đòi anh gấp đôi tiền sính lễ mất...
"Chú Cố bị ba anh chiếu tướng bao nhiêu lần rồi, cũng phải để chú ấy...vui vẻ một chút ở chỗ thằng cháu chứ."
Lộ Mãn dang tay: "Coi như ba vay con trả đi."
"Anh cố ý giấu em!"
Cố Gia Nhi hận không thể véo cho anh một cái.
"Còn lừa của em ba điều kiện! Lộ Tiểu Mãn!"
